HẠNH PHÚC TỰ THÂN

Thử một lần ngồi lặng yên, tạm dừng mọi lo toan muộn phiền trong cuộc sống để ngắm nhìn con bạn hay một đứa trẻ đang ngủ hoặc đang chơi đùa hồn nhiên và quan sát thứ cảm xúc đang chảy tràn trong bạn. Tôi tin chắc, đó cảm nhận niềm hạnh phúc.

Em bé hạnh phúc ấy tỏa năng lượng bình an và dịu êm ra xung quanh. Bạn ngắm nhìn em bé ấy trong trạng thái thả lỏng, thư giãn và bạn kết nối được với dòng chảy năng lượng ấy và rồi bạn cảm nhận được hạnh phúc. Hạnh phúc đích thực đơn giản vậy đó!

Chúng ta đã từng là những em bé hạnh phúc – dẫu khi ấy ta chưa là ai, chưa làm được gì, chưa có thành tựu nào; dẫu ta được cho mặc đẹp hay trần truồng; dẫu ai đó trao cho ta nụ hôn âu yếm hay giở lời mắng mỏ; dẫu ta được ăn một bữa thịnh soạn hay chỉ uống một cữ sữa giản đơn; dẫu ta được cả dòng họ vây quanh hoan hỉ hay chỉ nằm một mình trên chiếc nôi đung đưa nhìn những con thú bông đủ màu treo lủng lẳng… thì ta vẫn cứ hồn nhiên, hạnh phúc và tràn đầy yêu thương. Càng lớn lên, chúng ta càng “quên mất” cách để hạnh phúc mà không cần lý do như thuở bé con. Chúng ta nhìn lại thời ấu thơ của mình hay quan sát những đứa bé hồn nhiên với thứ hạnh phúc trong trẻo ấy và khát khao một lần được buông bỏ tất cả những gánh nặng của hiện tại để “xin một vé đi tuổi thơ” như một cách nói về sự khát khao được sống trong niềm hạnh phúc đích thực trong đời. Và bạn có biết rằng, tấm vé ấy nằm ngay trong tay bạn?

Thế giới này thật sự đã quá tải về khổ đau bởi con người cứ ngày càng đi lạc khỏi hạnh phúc vốn có sẵn nơi chính mình. Chúng ta đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác. Chúng ta tìm kiếm thứ hạnh phúc đến từ bên ngoài. Mà điều bế tắc là mọi thứ bên ngoài hay bất cứ con người nào rồi cũng đổi thay. Chính vì thế mà hạnh phúc của chúng ta cứ bấp bênh, cứ lệ thuộc, cứ lên xuống, cứ dính mắc… và hầu như cuộc đời chúng ta đau khổ nhiều hơn những khoảnh khắc thật sự hạnh phúc bởi mọi thứ ở giây này đã khác xa giây trước.

Thế nên hiện nay trên thế giới, người ta càng lúc càng nói nhiều về hạnh phúc tự thân – đó chính là nguồn hạnh phúc đích thực trong đời. Thật ra điều này đã được Đức Phật dạy từ rất lâu rồi và cũng đã có lĩnh vực nghiên cứu về tự yêu thương bản thân. Cụ thể là làm sao để tìm được hạnh phúc mà không cần bất cứ ai, đồ vật gì hay thú vui nào. Người hạnh phúc đích thực là người dẫu ngồi yên chẳng làm gì cả vẫn cảm nhận được hạnh phúc. Đó là hạnh phúc của việc có mặt trên cuộc đời này, hạnh phúc của việc hiện diện trong từng hơi thở, hạnh phúc của việc cảm nhận bình yên bên trong tâm hồn, hạnh phúc của việc thấy mình vẫn luôn có niềm hi vọng…

Nếu bạn không biết mang lại hạnh phúc cho mình thì ai có thể mang lại hạnh phúc cho bạn? Giả như nếu có thì đó chỉ là những niềm vui ngắn hạn bởi cuộc đời là một chuỗi biến động vô thường. Nếu bạn chỉ trông cậy vào những niềm vui có thể đưa cảm xúc của bạn lên các cung bậc tích cực, vui vẻ, hân hoan, thích thú, sung sướng… thì hãy nhớ cuộc vui nào rồi cũng tàn và bạn vẫn phải trở về với chính mình. Đó là lý do mà quá nhiều người khi đã sa đà vào các cuộc vui thì không thể dứt ra được. Hình ảnh vô cùng quen thuộc với chúng ta là khi tiệc tàn rồi thì nhiều người vẫn còn muốn ngồi nán lại uống tiếp hoặc đi tăng hai tăng ba để có thể kéo dài cuộc vui của mình. Bởi khi quay về, điều khủng khiếp nhất là họ phải đối diện với nơi không còn niềm vui nào nữa, thậm chí tệ hơn đó là họ quay về với sự cô đơn của chính mình bởi họ chưa bao giờ kết nối được với chính bản thân mình.

Không ai có thể sống với nỗi bất an, cô đơn, khổ đau kéo dài. Chúng ta luôn có nhu cầu tìm kiếm yêu thương, hạnh phúc, niềm vui. Thế nên, một người không thể hạnh phúc tự thân sẽ như một con thiêu thân khi tìm ra một nguồn vui nào đó cho mình. Họ sẽ lao vào, sẽ bám chặt, sẽ lệ thuộc, sẽ dính mắc và sẽ “tự thiêu” mình trong mối quan hệ hoặc thú vui kể cả là một mục tiêu nào đó. Và chắc chắn, đó không thể là một cuộc sống lành mạnh và họ cũng không cách nào có được năng lượng sống dồi dào hay tình yêu cuộc sống từ cách sống như thế. Khi mất đi nguồn hạnh phúc này, họ sẽ đau khổ mãi mãi hoặc lao đi tìm một nguồn hạnh phúc khác. Cứ như vậy con người chúng ta xoay vòng từ đối tượng này sang đối tượng khác, từ vật này sang vật khác, từ trò giải trí này sang trò giải trí khác, miễn sao có thể lấp đầy được những khoảng trống vắng hoặc những thời khắc hoàn toàn trống rỗng. Và đó là cách sai, cách làm cho chúng ta ngày càng đau khổ hơn và lún sâu vào bi kịch như Đức Phật nói “đời là bể khổ”.

Tuy nhiên, chúng ta không bế tắc nếu biết dừng mọi thứ trong sự tĩnh lặng và soi xét xem đâu là căn nguyên của việc chúng ta không tìm được hạnh phúc, bình an và sự hỷ lạc trong đời sống một cách dài lâu.

Tôi tin chắc rằng, nhiều người trong chúng ta biết con đường đi đúng đắn là phải đi ngược vào trong để tìm lại bình an, tìm lại niềm vui sống và niềm hạnh phúc trọn vẹn cho mình; và còn hơn như vậy nữa là tìm kiếm sự mãn nguyện trong đời sống. Tuy nhiên, dẫu biết rõ như thế thì chúng ta cũng khó có thể làm được ngay vì chúng ta đã gặp nhiều trở ngại mà không ai khác là do chính mình dựng nên trong tiến trình sống. Bây giờ trong ta không còn là vùng bình an nữa mà đó là những nỗi đau ta đã từng trải trong đời và ta ghi dấu trong tiềm thức của mình rồi. Đó là những lần tổn thương, vấp ngã, thất bại… khiến ta ngày càng từ chối bản thân, xem nhẹ bản thân và tin rằng mình không xứng đáng để có được niềm vui và phần thưởng trong đời. Những cuộc tình tan vỡ, những lần bị lừa dối, những lần đặt lòng tin sai người… càng làm cho ta thu hẹp lại để tránh bị mất mát và đau đớn nhiều hơn. Và cứ như vậy hàng loạt rào cản kết hợp lại trở thành một thứ mà giới tâm lý thường gọi là “bức tường bê tông” che chắn để ta không còn bị tổn thương nữa. Vô hình trung, nó che khuất phần con người thuần khiết của ta khiến ta không còn khả năng tiếp cận được với vùng bình yên ở bên trong mình nữa.

Nhưng, chúng ta hoàn toàn có thể đánh thức được vùng bình yên này nếu chúng ta biết kết nối với năng lượng thuần khiết, yêu thương và không bao giờ cạn nguồn từ God, Vũ trụ. Và một lần nữa, nói thì dễ nhưng làm rất khó bởi đã rất lâu rồi chúng ta quên mất mình có nguồn này, và nghiêm trọng hơn là ta không tin rằng nguồn hạnh phúc ấy có sẵn trong ta. Đã đôi lần chúng ta thử nhưng đã thất bại bởi kỹ năng này ta đã không hề tập luyện bao giờ. Chúng ta sống trong sự hoài nghi về việc mình được yêu thương, được chở che vô điều kiện. Vì không tin thì làm sao chúng ta thực hành việc kết nối với Vũ trụ, với God một cách nghiêm túc? Điều này giống như một sợi dây sắt nếu lâu ngày không đụng tới nó sẽ hoen rỉ; cũng thế, lâu ngày, đường dây kết nối giữa chúng ta với Vũ trụ, với God đã càng ngày càng rỉ sét và không còn hiệu nghiệm nữa khi chúng ta cần đến.

Giải pháp duy nhất là rèn luyện, tu tập, chữa lành bản thân, chữa lành những nỗi đau, những tổn thương từng trải thì chúng ta mới nhìn thấy đường đi đến chốn bình yên đích thực của mình. Ở nơi này, chúng ta mới thật sự cảm nhận đúng đắn về tình yêu. Khi ấy ta mới yêu được chính mình, ta mới thấy được chính tâm tỉnh thức của mình hoặc Vũ trụ God là nguồn duy nhất có thể mang lại cho ta cảm nhận hạnh phúc. Làm được điều này tức là ta đã đạt đến khả năng hạnh phúc tự thân. Mọi thứ hay mọi người xung quanh chúng ta sẽ được hưởng lợi từ khả năng hạnh phúc tự thân này, bởi hơn ai hết chúng ta hiểu rằng mình không bao giờ cạn nguồn vui và hạnh phúc. Lúc đó, chúng ta bắt đầu lan tỏa, và càng lan tỏa thì niềm vui, hạnh phúc, lẫn tình yêu càng được nuôi dưỡng và vun đầy bên trong chính mình.

Khi chúng ta có được khả năng hạnh phúc tự thân thì những hoa trái tuyệt vời trong cuộc sống và trong các mối quan hệ cũng đến như một phần thưởng tất yếu dẫu không mong cầu, không chờ đợi, bởi đó là qui luật của Vũ trụ này.

Khi hạnh phúc tự thân, chúng ta sẽ hoàn thành mảnh ghép của chính mình trong bức tranh lớn lao của Vũ trụ. Đó cũng là cách chúng ta gián tiếp giúp hoàn thành mảnh ghép của người khác thông qua các mối quan hệ của mình. Từ đó, chúng ta góp phần hoàn thành mảnh ghép của toàn bộ Vũ trụ, mang lại bình yên và an lạc cho mọi người. Thật vậy, bức tranh của Vũ trụ sẽ hoàn chỉnh khi từng người biết quay vào trong chính mình để khai thông nguồn hạnh phúc đích thực.

Và đừng nhầm giữa “hạnh phúc tự thân” với “hạnh phúc một thân”. Đừng gạt đi tất cả những điều xung quanh mình, hay tách mình khỏi các mối quan hệ. Bởi tất cả mọi điều hay mọi người mà ta gặp được trong cuộc sống là những mối nhân duyên giúp ta rèn luyện và trưởng thành. Đặt nền tảng hạnh phúc nơi chính mình để không phụ thuộc hay dính mắc vào ai hoặc điều gì, nhưng không có nghĩa là chúng ta gạt bỏ đi hết mọi người và mọi sự trong đời. Cần hiểu đúng rằng chúng ta cần nhau nhưng không lệ thuộc vào nhau.

Hạnh phúc tự thân tưởng chừng khó chạm đến nhưng sự thật là ai trong chúng ta cũng đã từng sống trong vùng hạnh phúc đích thực ấy rồi – khi ta còn là một em bé nhỏ xíu xiu; thế nên, đừng mất lòng tin, đừng từ bỏ con đường quay trở về nơi mình đã được sinh ra, nơi nguồn tình yêu và hạnh phúc ngập tràn. Hãy chọn con đường đúng – là con đường đi vào bên trong mình. Hãy tỉnh thức và nhẫn nại bởi vì God hoặc tình yêu đích thực bên trong chưa rời bỏ chúng ta bao giờ.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

P.s: Bạn có thể kết nối với tôi qua kênh FANPAGE FACEBOOK để đọc nhiều hơn những chia sẻ của tôi nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.