HỌC CÁCH ĐAU ĐỚN…

Bạn có từng vấp váp, tổn thương, thất bại, đớn đau…? Bạn đã vượt qua bằng cách nào? Bạn đã thật sự không còn đau nữa chứ? Bạn đã học được những bài học gì? Những bài học ấy giúp bạn “nhạy cảm” trước những nguy cơ gây đau đớn cho mình để xa lánh, hay giúp bạn biết “đau đúng cách” để không còn sợ đau đớn và dũng cảm sống hết mình như chưa hề đớn đau?

Bài chia sẻ này sẽ chỉ ra con đường duy nhất để bạn thật sự được chữa lành. Bạn sẽ tìm thấy đâu là cách “bứng rễ” nỗi đau.

ĐAU ĐỚN PHẢI BIẾT CÁCH/ HỌC CÁCH ĐAU ĐỚN

Đau đớn là việc không thể tránh khỏi trong đời. Hễ còn sống trên đời là còn đau khổ. Bạn cứ nghĩ xem, ngay cả việc người yêu đến cuộc hẹn muộn giờ, một nhân viên xin nghỉ việc, một người bạn bất đồng quan điểm… cũng có thể làm cho bạn đau đớn, phải không? Đau đớn xảy đến khi bạn đặt kỳ vọng vào ai đó hay điều gì đó mà kết quả không diễn ra như bạn mong muốn. Rồi cũng có rất nhiều đau khổ nghiêm trọng đến từ những biến cố trong đời, như khi bạn bị phản bội, bị chối từ, bị lừa lọc, bị mất mát, bị thất bại…

Vì chúng ta không biết cách đương đầu với khổ đau, không biết cách nào để đi qua nó, cho nên chúng ta thường chạy trốn, né tránh rồi tự huyễn hoặc mình như thể nó đã không còn nữa và không còn tác động gì đến mình. Không dám nhắc tới, không dám nhớ lại, cố gắng làm cho tâm trí mình bận rộn để không có nỗi đau nào trỗi dậy chưa bao giờ là cách để “bứng gốc” một nỗi đau. Một khi hạt giống của nỗi đau vẫn còn đó – ngay bên trong bạn, thì bạn “chạy trời không khỏi… đau”.

Càng né, càng ém, càng làm lơ, càng phủ nhận, càng gạt đi… thì tức là bạn càng tiếp thêm cho nỗi đau sức mạnh và sức công phá càng lớn. Chỉ cần bạn “sơ hở” một chút – mà rất dễ dàng để xảy ra như vậy, nỗi đau sẽ “nhảy bổ” ra và bạn sẽ đau đớn bội phần. Một lần đi qua con phố, một bài hát kỷ niệm vang lên, một hình ảnh gợi nhắc về chuyện cũ, một câu chuyện tình cờ được nghe, một mùi hương thân thuộc thoảng qua, một buổi chiều buông rồi tâm trạng đi “lang thang”… và cảm xúc cũ lại “đội mồ sống dậy”… Cứ thế mà bạn đớn đau và đau đớn như chưa từng lành lặn bởi liều thuốc thời gian. Tất cả những điều đó đều khắc sâu trong bạn, làm sao để bạn xóa được ký ức của mình?

Con đường duy nhất cho tất cả chúng ta đó là chữa lành. Bạn chỉ thật sự được chữa lành khi bạn dám đối diện với nỗi đau rồi đi đến tận cùng của nỗi đau. Nơi tận cùng ấy, bạn sẽ chạm được niềm vui, bài học và sự trưởng thành.

Có không ít người, sau các biến cố đớn đau, họ rút ra cho mình những bài học, nhưng là bài học của hận thù và sợ hãi. Và những bài học đó sẽ không bao giờ giúp họ được chữa lành thật sự, để được bình an thật sự. Chính vì thế, bài học bạn học được cho mình từ các biến cố phải là bài học khôn ngoan, giúp đưa mình trở về tình trạng yêu thương nguyên vẹn như chưa từng xảy ra đớn đau. Để làm được điều này, bạn phải có kỹ năng làm việc với nỗi đau, với cảm xúc của mình. Đó là các kỹ thuật: quan sát tách rời, gọi tên cảm xúc, nhìn nó như một biến đổi của năng lượng, biết nó đến rồi nó cũng qua đi.

Khi bạn quan sát sâu nỗi đau của mình như thế, bạn sẽ ngạc nhiên nhận ra rằng mình đã giảm đau đi rất nhiều rồi. Và bạn cần biết rằng, cái bị tổn thương và đau đớn chỉ là lớp vỏ cái tôi, còn phần linh hồn thuần khiết của bạn vẫn không bị suy suyễn dù bạn có trải qua biến cố đau thương tan nát đến cỡ nào. Nhiều người không làm được việc chữa lành này vì không ý thức phần linh hồn nguyên vẹn của mình.

Và rồi, để biết bạn đã thật sự đi đến cùng của nỗi đau và được chữa lành hay chưa thì hãy dùng cảm nhận của mình để đánh giá. Đó là một cảm giác nhẹ nhõm, cứng cáp, mạnh mẽ, trưởng thành, đầy lòng dũng cảm và nhiệt tâm để tiếp tục sống và trao đi mà không hề sợ hãi.

Tất cả những điều này đều phải học và rèn luyện!

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.