HÔN NHÂN….ĐỒNG ĐIỆU – ĐỒNG CẢM – ĐỒNG LÒNG – ĐỒNG HÀNH

Chọn vợ chọn chồng, vốn đã không phải là việc tùy tiện. Sống cho nên vợ nên chồng càng không thể theo kiểu ngày một ngày hai, tới đâu hay đó. Nó luôn có một quá trình. Chỉ khi nhìn ngắm cuộc hôn nhân của mình như một hành trình có những chặng đường và những điểm đến, ta mới có thể hiểu sâu được chính ta, người bạn đời và mối quan hệ của cả hai. Trong mọi thứ luôn có sự phát triển, và hôn nhân cũng có những nấc thang. Và bạn cần nhìn thấy những nấc thang ấy để đưa mối quan hệ vợ chồng ngày một thăng hoa, ngày một sâu bền. Đừng nghĩ kết hôn là đỉnh điểm rồi, là bến đỗ rồi và dừng ở đó. Mối quan hệ sẽ phai màu, tiêu tan nếu nó không tiếp tục tiến triển. Chính vì vậy, bạn cần có kế hoạch để đưa mối quan hệ lên những bước phát triển cao hơn. Nếu cứ bước đi giữa mông lung, cả hai sẽ dễ dàng trượt ngã. Hôn nhân vốn rất lãng mạn, nhưng nào phải cuộc dạo chơi, hôn nhân là một con đường thiêng liêng, cả hai sẽ cùng nhau đi để đến với sự trưởng thành tâm linh và hạnh phúc đích thực.
Nói đến các chặng đường phát triển của một mối nhân duyên đúng nghĩa, tôi có thể mô tả “timeline” của mối quan hệ qua những từ bắt đầu bằng chữ “đồng”, đó là: đồng điệu – đồng cảm – đồng lòng – đồng hành.

Đồng điệu

“Mây tầng nào gặp mây tầng đó”, những người giống nhau sẽ nhìn thấy nhau, những người có tâm tư tương thông sẽ thu hút nhau. Họ đến với nhau vì có chung những điều cốt lõi, có thể là sở thích, cách nghĩ cách cảm, giá trị sống… Đối diện với một người xa lạ, bỗng dưng họ cảm nhận được sự kết nối vô hình, sự giống nhau khiến họ cứ ngỡ đã biết nhau từ lâu, rất lâu, thậm chí như thể từ muôn kiếp trước. Ta vẫn thường gọi đó là ‘soulmate’, người mà ta tình cờ bắt gặp được giữa ti tỉ người, một người có nỗi lòng, suy tư, tâm tưởng giống ta. Từ đó ta muốn gần thật gần hơn với họ, trong sự đồng điệu. Đồng điệu, chính là khởi phát của tình yêu.

Đồng cảm

Khi đã đến với nhau trong sự đồng điệu, cả hai sẽ cảm thấy an toàn để đi vào những khám phá sâu hơn trong thế giới bí mật của từng bản ngã. Họ bắt đầu giãi bày, chia sẻ từng chút nỗi niềm, từng vết sẹo, từng niềm vui, từng câu chuyện,… của từng người, rất riêng, không ai giống ai, nhưng cả hai đều có thể cảm nhận sâu sắc và hiểu thấu tiếng lòng của nhau. Mọi nỗi niềm giấu kín, chôn sâu hay mọi nỗi buồn niềm vui thường nhật, ta đều muốn kể ra hết để người nghe. Ta thấy nhẹ nhõm, an yên và được chữa lành. Đó là khi mối quan hệ của ta và người đã tiến sâu hơn một nấc.

Đồng lòng

Với sự đồng cảm, cả hai dường như đã nhìn thấy và thấu rõ người kia hơn rất nhiều. Dần dần, những khác biệt sẽ lộ rõ, giữa người và ta ít nhiều cũng sẽ có những suy nghĩ trái chiều, những niềm tin xung đột. Một mối quan hệ giữa hai bản thể khác nhau không phải lúc nào cũng êm đềm, ngày qua ngày, nó sẽ bắt đầu rối tung, lộn xộn đến không thể nào chịu được. Nhưng tình yêu đích thực vốn không có điều kiện trong sự kết nối hai bản thể. Bao nhiêu khác biệt đều không quan trọng, vì khi đã có tình yêu, mọi thứ như hòa làm một. Khi đó, cả hai sẽ biết đặt mình vào vị trí của người kia, biết đón nhận hoàn toàn và kết nối với nhau bằng tâm chân thật. Khi đó, cả hai sẽ biết bỏ xuống “cái tôi giả tạo”, để đi tìm tiếng nói chung, và cùng nhau vẽ nên một bức tranh tuyệt vời của hôn nhân đích thực. Từ đó, cả hai đồng lòng tiến về phía trước, dựng xây từng mục tiêu chung, và hỗ trợ nhau trong từng sự phát triển với tiến trình riêng của từng người. Tới đây, cuộc hôn nhân được định hình, hai bản thể bắt đầu tiệm cận nhau và tìm thấy sự hợp nhất. Đồng lòng, chính là bước ngoặt lớn và cần có trong sự phát triển của mối quan hệ vợ chồng. Chỉ khi đạt đến sự đồng lòng, cả hai mới cảm nhận hơn bao giờ hết sức mạnh của tình yêu và ý nghĩa của hôn nhân. Thuận vợ, thuận chồng, thì chẳng còn gì khó khăn, chẳng còn chi đáng sợ. Vợ chồng đồng lòng tất sẽ làm nên những điều diệu kỳ, thậm chí là phi thường, mà một cá nhân riêng lẻ không bao giờ có thể với tới được.

Đồng hành

Khi cả hai đã đồng lòng vạch ra những mục tiêu chung, mối quan hệ sẽ mở toang ra một chặng đường mới, rất mới. Trên con đường rất dài ấy, cả hai sẽ trở thành người bạn đường của nhau. Cả hai nâng đỡ, dìu dắt và trân trọng nhau để tiến lên trên hành trình vun xây hạnh phúc gia đình và hoàn thiện bản thân. Mỗi bước đi trên hành trình ấy, luôn cho cả hai ngày càng thấm thía “gừng cay muối mặn” của tình nghĩa vợ chồng và những bài học hôn nhân. Con đường ấy chẳng thể nào cứ bằng phẳng, nó luôn có đầy rẫy những “ổ gà”, góc chết,… Có lúc người mỏi gối chùng chân, có lúc ta là người gục ngã, hay có lúc cả hai mất tất cả… nhưng đó chính là thời khắc cho ta hiểu sâu sắc nhất, xúc động nhất về tình yêu. Đó là dẫu có tận thế, trời long đất lở, vẫn có người bên cạnh, nắm tay ta, cùng ta gánh cả trời cả đất, sẵn sàng bước cùng ta đến chân trời góc bể. Và dĩ nhiên, phía cuối con đường sẽ thật đẹp, sau tất cả, là sự thức tỉnh, trưởng thành về tâm linh và chạm vào được hạnh phúc của cuộc hôn nhân viên mãn.
Để không bị lạc, bạn cần biết rõ con đường, và hôn nhân cũng vậy. Nếu bạn chưa vẽ ra con đường, hãy cùng người bạn đời ngồi xuống để vẽ ra và định vị xem cuộc hôn nhân của mình đang ở đâu; nếu bạn đã có con đường nhưng chưa hình dung sẽ đi như thế nào thì hãy tiếp tục hình dung; nếu đã vẽ, đã hình dung cách đi thì hãy tiếp tục vững bước và thưởng thức từng trải nghiệm trên hành trình ấy.

Tìm được một tâm hồn đồng điệu, đồng cảm đã là cuộc hạnh ngộ hiếm có, cùng người ấy đồng lòng, đồng hành thì đúng là trên cả tuyệt vời. Nhưng mọi kết nối có lớn lao, có sâu đậm đến đâu, cũng bắt đầu từ một khoảnh khắc yêu thương của bây giờ. Do đó, khi đã phác hoạ toàn cảnh bức tranh hôn nhân, thì hãy thôi nghĩ ngợi tương lai, để quay về với hạnh phúc ở thực tại, vì chỉ có thực tại mới là đích thực. Hãy hiện diện đầy đủ với tâm chân thật để đồng điệu, đồng cảm, đồng lòng và đồng hành trọn vẹn với người bạn đời ngay lúc này.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

AI XỨNG ĐÁNG ĐƯỢC ƯU TIÊN HƠN? VỢ hay CHỒNG…

Dòng sông, cuộc đời hay hôn nhân đều chưa bao giờ êm đềm. Hôn nhân đang làm bạn xáo trộn? Bạn đang gặp trục trặc trong mối quan hệ của mình? Đây chẳng phải là chuyện lạ đời gì đâu, cuộc hôn nhân nào dù ít dù nhiều cũng có những vấn đề nhất định của nó, cũng còn đó những yếu đuối và bất ổn. Nhưng hãy biết ơn những cú sốc đến thót tim, nghẹt thở hay chút gập ghềnh nào đó trên hành trình. Tất cả là những bài học của bạn, tất cả chỉ để cho bạn thấy được vẻ lấp lánh và thiêng liêng của hôn nhân, của hạnh phúc đích thực.

Với tôi, hôn nhân là một sự kiện lớn, có thể lật tung cuộc đời của bất cứ ai lên để họ phải sắp xếp lại từ đầu. Ngoài đam mê, sự nghiệp, mối quan hệ xã hội, bạn bè… thì còn có gia đình, tổ ấm được thêm vào mối quan tâm của ta, thậm chí chi phối những mối quan tâm còn lại. Khi mối quan tâm có sự thay đổi, cách phân bổ năng lượng và thời gian của chúng ta cũng sẽ bắt đầu thay đổi. Nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng, khi ta lập gia đình, đổ dồn vào gia đình thì những mối quan tâm khác sẽ không đạt được tốc độ phát triển như trước đó. Nếu bạn có một nền tảng hôn nhân vững chắc, thì những khía cạnh khác cũng sẽ dễ dàng có được sự vững chắc, thậm chí còn vững chắc hơn trước kia. Ngược lại, nếu cuộc hôn nhân trở nên yếu ớt, những khía cạnh khác cũng dễ dàng gãy đổ hơn. Vì vậy mà có thể nói rằng, thành công trong việc vun xây một tổ ấm có thể quyết định nhiều loại thành công khác trong cuộc đời của bạn, của người bạn đời và cả của con bạn.

Tôi nhìn ra rằng, trong mối quan hệ đặc biệt ấy, mỗi người vẫn có tiến trình riêng nhưng không phải một mình và không thể một mình. Bản thân mối quan tâm về gia đình không chỉ của riêng ta và không hoàn toàn do ta làm chủ, mà nó gắn liền với người bạn đời của ta. Thế nên cả hai không khỏi đối diện với những lúc khó khăn khi đưa ra lựa chọn. Nhất là có những giai đoạn cả hai phải lựa chọn ưu tiên phát triển cho chồng hay cho vợ. Vì nội lực có hạn, nên đôi lúc ta nghĩ vợ đợi chồng đôi ba năm để ưu tiên cho chồng phát triển trước, sau đó sẽ quay sang ưu tiên tập trung cho vợ phát triển, hoặc ngược lại. Đôi lúc, mình đã được 9 điểm, chỉ cần 1 điểm là 10; đối phương được 1, nếu thêm 1 thì cũng chỉ 2 thôi. Vậy thì nên “đầu tư” hẳn cho mình “lên đỉnh 10” hay dành 1 điểm đó để vớt vát nửa kia? Tôi tin chắc rằng vợ chồng đôi lúc đắn đo những điều như thế. Câu trả lời nào cho thỏa đáng? Tất nhiên là chúng ta không thể biết được lựa chọn nào là đúng và lựa chọn nào là sai, chúng chỉ đơn giản là lựa chọn và nó phụ thuộc hoàn toàn vào tự do ý chí của người trong cuộc. Theo tôi, vấn đề không phải là nên ưu tiên cho ai mà là sẽ ưu tiên như thế nào. Không quan trọng là bạn đưa ra lựa chọn gì, quan trọng là bạn thực hiện lựa chọn ấy như thế nào. Vấn đề thường không đến từ lựa chọn mà đến từ cách chúng ta hành xử với lựa chọn của mình. Chúng ta có thể chọn đích đến đúng, nhưng chưa hẳn cách chúng ta làm, con đường chúng ta đang đi là đúng. Sẽ có những con đường chẳng đưa ta tới đâu, hoặc lạc ra khỏi quỹ đạo của tình yêu.

Nếu bạn chấp nhận dành ưu tiên cho sự phát triển của nửa kia trước, bạn sẽ có xu hướng cho rằng mình là người ban ơn, và luôn chờ chực được trả ơn. Rủi như nửa kia không thể hoặc chưa thể “trả ơn’’ và “trả ơn” như mong đợi, bạn lại bị ám ảnh, ám ảnh bởi một cảm giác bị thiệt, bị lỗ. Bạn đâm ra trách chồng, trách vợ mình theo các kiểu như: Anh đã gác toàn bộ sự nghiệp để lo cho em, giờ đến lượt anh thì em không ủng hộ; Vì tương lai của anh mà em phải rút cạn sức lực như thế nào, đã khổ sở ra sao anh đâu hay biết… Sau những lựa chọn ấy, chúng ta vô thức xem chồng mình, vợ mình như một kẻ vô ơn, bội bạc, ích kỷ và ta là một kẻ ngu ngốc và tự hành hạ mình với những ân hận, trách cứ, dày vò. Mối quan hệ dần dần bị đầu độc, dần dần sẽ đứt gãy mà ta không hề hay biết lý do tại sao, cứ khăng khăng chỉ trích, đổ lỗi cho đối phương. Hãy dừng lại một chút, để xem chúng ta đã sai từ đâu.

Nguyễn Đức Quỳnh – Người đánh thức tình yêu

Bản thân mối quan tâm về gia đình không chỉ của riêng ta và không hoàn toàn do ta làm chủ, mà nó gắn liền với người bạn đời của ta.

Nếu bạn chọn lui về để nhường sân khấu cho đối phương tỏa sáng, thì đừng cho rằng đó là bạn đang hi sinh và bắt ép đối phương phải khắc cốt ghi tâm, phải trả lại đúng như thế hoặc hơn như thế cho bạn bằng mọi giá. Bởi khi đó, bạn không có tình yêu. Nếu một khoảnh khắc nào đó bạn không có tình yêu, và rồi nhiều khoảnh khắc như thế cộng lại, bạn sẽ dần rời xa tình yêu hơn. Và khi nơi bạn không có tình yêu thì mối quan hệ sẽ không còn tình yêu. Mà mối quan hệ đã không còn tình yêu thì… tôi chẳng tìm ra một điều gì bi kịch hơn, khủng khiếp hơn mối quan hệ này. Hãy tự do tuyệt đối với lựa chọn của mình và yêu vô điều kiện lựa chọn đó.

Ở chiều ngược lại, bạn là người được ưu tiên, được nửa kia nâng đỡ nhiều hơn, những bước tiến của bạn đâu đó là bước lùi của nửa kia, thì cũng đừng xem đó là chuyện hiển nhiên, vì bạn tài giỏi hơn, bạn xứng đáng được ưu tiên hơn hay đó là trách nhiệm, nghĩa vụ, là việc nên làm của nửa kia. Hơn bao giờ hết, bạn cần trân trọng và biết ơn. Hãy nâng đỡ người bạn đời bước đi, như cách mà người bạn đời đã nâng đỡ bạn, đến suốt cuộc đời này, bằng tình yêu thuần khiết. Hai vợ chồng phải thực sự đồng lòng, đồng hành trong từng lựa chọn ấy, chứ không phải tách nhau ra rồi mỗi người tự tính toán thiệt hơn.

Thế nên, dù lựa chọn của bạn là gì, hãy cứ dốc hết trái tim cho lựa chọn ấy. Dù là thành quả mang tên ai trực tiếp, thì đó cũng đều là thành quả của hai vợ chồng chứ không của riêng ai. Và hết lòng trao đi tình yêu vô điều kiện cho nửa kia của mình thật sự xứng đáng được xem là một trong những thành quả lớn lao nhất trong đời.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

CHÚNG TA LÀ MỘT!

Những ngày này, Hà Nội nắng nắng mưa mưa; miền Trung bão lụt kéo dài; rồi đâu đó trên trái đất này thì hạn hán triền miên… Thiên nhiên vốn dĩ vẫn nắng mưa xoay vòng, nhưng bởi đâu đã tạo ra những hậu quả khắc nghiệt hơn? Tôi nhìn lại mình trong bao la vũ trụ này và nhận ra sự giới hạn biết bao của chính mình; khi vui, lúc buồn, no đó rồi lại đói, đầy sức sống đó rồi uể oải đó, tích cực đó rồi lại tiêu cực đó, an nhiên phút trước rồi lại rớt vào những dòng suy nghĩ miên man ngay sau đó…

Đang cám cảnh với bản thân và cuộc đời thì lại nghe đôi bên cạnh cãi nhau vì một vài câu nói không lọt tai nhau. Tôi tự hỏi mỗi chúng ta sống trong đời này chưa đủ khổ hay sao mà còn làm khổ nhau vì những chuyện cỏn con như thế. Trong lúc này, ở miền Trung và một số nơi nào đó trên địa cầu này, người người đang giành giật sự sống trước cái bão, trước cái đói, trước cái khát, trước bệnh tật… Cuộc sống đã nhiều vất vả, khổ cực với thế giới hình tướng này rồi, mà con người vì bản ngã, cái tôi của mình mà không ngừng hành hạ nhau, chơi game với nhau, tạo ra những tổn thương triền miên cho nhau như thế, liệu có đáng?

Tôi nhớ lại 9 năm trước, khi mới bắt đầu vào nghề xây dựng, tôi trong tâm thế đầy tự tin và hiếu thắng. Một lần tôi cho công nhân làm tăng ca đêm để hoàn thành tiến độ tôi đặt ra. Thật ra, công việc này hôm nay không làm thì mai làm cũng được, không quan trọng. Nhưng vì bản ngã của tôi thúc giục tôi phải đẩy nhanh công việc trước thời hạn để tôi chứng tỏ mình giỏi, chứng minh rằng không có đội nhóm nào qua mặt được đội nhóm của tôi, chứng tỏ mình dám nói dám làm và nói được là làm được… nên tôi đã ép công nhân mình làm cả đêm, mua bánh mì ăn tạm cho nhanh để quay lại công việc, không cho họ nghỉ ngơi lấy lại sức, phải thức thâu đêm và bằng mọi giá phải làm cho xong.

Rồi trong đêm đó, tầm 3 giờ sáng, tôi đi qua đi lại để giám sát công việc. Tình cờ, đi qua bãi gia công, tôi nghe lỏm được cú điện thoại của một anh công nhân với vợ. Anh đốt điếu thuốc vừa hút vừa nói chuyện với vợ trong vẻ mặt thấm đẫm sự mệt mỏi và chán nản. Vài câu đầu tôi cảm nhận anh cố gồng mình để nói chuyện với vợ anh trong kiên nhẫn, nhưng rồi dường như anh đã quá tải cả về tinh thần lẫn thể chất, nên ngay sau đó anh đã lớn tiếng cãi nhau với vợ. “Em làm ơn ngủ trước đi. Anh có muốn ở lại đây để làm nguyên đêm trong đói khát và kiệt sức đến tận cùng như thế này đâu. Em tưởng anh không muốn về nhà ngủ cho khỏe hả? Họ bắt làm thì phải làm. Bộ em muốn anh mất việc sao? Sao em không cảm thông, chẳng hỏi han anh thế nào mà em trách móc lắm thế…” Anh tắt điện thoại rồi mạnh tay vứt tàn thuốc xuống dưới đất, lấy chân dụi dụi và quay lại chỗ làm việc trong dáng vẻ vừa tức giận vừa bất lực. Khoảnh khắc đó, tôi như đóng băng ngay tại chỗ đứng của mình trong sự xấu hổ với bản thân.

Trong cuộc sống này, không ít lần, vì để cái tôi làm chủ, chúng ta đã vô tình hoặc cố ý gây ra những nỗi buồn đau, khổ sở, vất vả cho người khác. Vì cái tôi “hoàn hảo” mà tôi bất chấp sức khỏe của người khác, ép họ dẹp hết gia đình họ qua một bên để làm cho xong việc của mình. Vì cái tôi “chính trực” của mình mà có lần tôi đã từng không chịu nhắm mắt làm ngơ cho một người phụ nữ bán trái cây có chút mánh lới khi bán hàng. Vì cái tôi “thể hiện mình” mà có lần tôi không đủ kiên nhẫn với một người bạn đang đau khổ cần được tôi mở lòng và lắng nghe…

Trong mối quan hệ hôn nhân cũng thế, nửa kia của mình, trên hành trình sống, họ đang phải đấu tranh với một cuộc chiến nào đó trong bản thân họ mà không một ai có thể hiểu thấu được kể cả bạn, thậm chí kể cả họ nữa. Riêng việc chiến đấu với những giới hạn của thân xác nơi hình tướng này, hay để thích nghi với cuộc sống và xã hội này đã không ít khó khăn; lại còn có những cuộc chiến bên trong nội tâm không ít khắc nghiệt. Vì vậy mà mỗi người chúng ta hãy đối xử với người khác từ tâm chân thật và tình yêu đích thực, đừng đóng vai nữa, đừng chơi game nữa. Hãy đặt vai diễn ấy xuống, để không phải cứ gồng mình ra sức chơi trò “bạn sai” hay “tôi đúng” hay ngược lại, nhưng là hãy bước vào một cuộc chơi chung, một cuộc chơi toàn thể mang tên: chúng ta là MỘT. Bởi khi mỗi người chơi những game của riêng mình, sẽ chẳng ai thắng cả, mà tất cả đều thua cuộc; và càng chơi game riêng, chúng ta càng rời xa nhau và rời xa con người chân thật của chính mình. Chỉ khi bước vào một game chung – game mà tác giả là Vũ trụ, Thượng đế, Đấng sáng tạo, tất cả chúng ta sẽ cùng thắng và cùng nhau trở về được NHÀ của mình – nơi tràn ngập yêu thương, đủ đầy và viên mãn.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

HÔN NHÂN CHỈ LÀ KHỞI ĐẦU CÂU CHUYỆN

Có lẽ hầu như chúng ta đều lớn lên từ những câu chuyện cổ tích như Nàng Bạch Tuyết, Cô bé Lọ Lem, Tấm Cám, Người đẹp và Quái vật, Sơn Tinh Thủy Tinh… Dẫu cuộc đời nhân vật chính có gặp trắc trở, gập ghềnh, thử thách, gian truân đến thế nào thì kể từ lúc bước vào cuộc hôn nhân với người “định mệnh” của họ, các câu chuyện luôn khép lại đầy sắc màu ấm áp và mãn nguyện bởi cuối cùng rồi “họ mãi mãi bên nhau”, “họ sống với nhau đến đầu bạc răng long”… Tôi tự hỏi, không biết những ngày tiếp theo của họ ra sao, họ sống thế nào bên nhau, ngày tháng trôi qua êm đềm vui vẻ hay những cuộc cãi nhau không hồi kết, họ tận hưởng từng ngày hạnh phúc thật sự hay cắn răng chịu đựng nhau từng ngày…?

Bạn có thấy hầu như các câu chuyện cổ tích đều tập trung vào quá trình vào hai người đến với nhau, “mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua” để được bên nhau rồi thì câu chuyện chấm dứt. Cũng giống như cách mà phần đông chúng ta đang sống câu chuyện cổ tích tình yêu của đời mình. Chúng ta viết nên những giai điệu rất đẹp của thuở ban đầu khi chưa chung một nhà. Chúng ta chinh phục mọi khó khăn để đến được với nhau, kết thúc chặng đường ấy bằng một đám cưới như mơ và tưởng rằng mình đã có được tình yêu mãi mãi. Nhưng có biết đâu, hôn nhân chỉ mới là bước khởi đầu của một hành trình hứa hẹn hàng núi khó khăn và muôn trùng thử thách.

Thật vậy, mọi câu chuyện tình yêu đều chỉ đẹp ở giai đoạn đầu, lúc người ta còn nhiều động lực, giàu năng lượng, ngập tràn hưng phấn với sự thúc giục của các hóa chất như oxytocin – hóa chất kết dính, hay dopamine – hóa chất hạnh phúc… khiến người ta có thể làm mọi việc chẳng từ nan. Cho đến ngày họ thuộc về nhau – chỉ mới kết thúc “chương mở đầu” để bước vào “chương 1” mà họ ngỡ rằng mình đã đi tận cùng “mục lục” và không tiếp tục dựng xây, vun đắp cho mối quan hệ của mình nữa.

Cho tới bây giờ, nhiều người vẫn bị cài đặt rằng gia đình là cội nguồn của hạnh phúc mà họ quên rằng số lượng gia đình tan vỡ hoặc số lượng gia đình mà các thành viên trong đó phải chịu đựng lẫn nhau, gồng mình cho tròn vai diễn để phủ lên một vẻ ngoài là gia đình hạnh phúc là rất nhiều. Cho nên, nếu thẳng thắn nhìn nhận lại vấn đề thì phần đông gia đình là không hạnh phúc, là bất hạnh. Để gia đình hạnh phúc là câu chuyện mà chúng ta phải viết lại ngày hôm nay.

Trước tiên hãy bắt đầu bằng một nhận thức cực kỳ quan trọng: cho dù bạn thành công trong việc vượt qua mọi khó khăn và cấm cản để đưa nhau bước vào hôn nhân, điều đó không đảm bảo cho bạn có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Càng khó khăn trong giai đoạn đến với nhau, chúng ta càng dễ dàng ảo tưởng rằng đã đến lúc mình thu hoạch mà không tiếp tục vun trồng nữa. Chính vì thế, cây tình yêu vừa mới nảy mầm đã đứng trước nguy cơ bị bỏ rơi, không được tưới tắm và chăm sóc đúng mực.

Tuần trăng mật sẽ nhanh chóng trôi qua, cảm xúc trào dâng của mỗi một người sẽ dần dần “hạ cánh”, “tiếp đất” và trở về với thực tế cuộc sống. Lúc này, chúng ta bỗng giật mình nhận ra một thời gian dài vừa qua mình đã “cách ly” với thế giới, với mọi người để chui vào thế giới chật hẹp của đôi mình. Và rồi giờ đây bạn nhận ra thế giới tưởng chừng bất tận yêu thương này sao nó hẹp quá, hẹp đến khó thở. Bạn thấy cần hít lấy khí trời bên ngoài, bạn cần gặp gỡ bạn bè, bạn cần theo đuổi các mục tiêu công việc – sự nghiệp, bạn cần nuôi dưỡng đam mê và sở thích của bản thân… thậm chí bạn thấy rất cần được ở một mình. Mỗi người bắt đầu đi tìm lại chính mình bởi suốt thời gian quấn quít bên nhau, họ đánh mất phần những phần quan trọng khác trong cuộc sống của chính mình. Điều này rất hiển nhiên nhưng nó lại đặt hôn nhân vừa mới khởi đầu của bạn trước một thách thức lớn, đó thử thách năng lực kết nối của hai người với nhau. Vì thế, đây mới thật sự là bước bắt đầu đi vào hành trình tình yêu của bạn.

Rõ ràng, khi quyết định bước vào hôn nhân, đồng nghĩa chúng ta muốn gắn cuộc đời mình với người mình lựa chọn, và nền tảng cho sự gắn kết ấy được xây dựng trong giai đoạn tìm hiểu nhau. Nhưng kỳ thực, cái gắn kết ban đầu tưởng chừng bền chặt ấy nó chỉ đến từ việc quá đỗi hưng phấn, đến mức chúng ta xóa nhòa hầu hết mọi khác biệt, mâu thuẫn và những điểm khó hòa hợp với nhau. Và khi bắt đầu sống cuộc đời hôn nhân, khi nhịp tim và nhịp sống bình thường quay trở lại, ta như bừng tỉnh sau một cơn mê, và thử thách của việc kết nối bắt đầu từ đây.

Kết nối đầu tiên mà chúng ta có với nhau ban đầu là kết nối về thể xác. Với đam mê dục vọng và luyến ái, chúng ta rất dễ gắn với nhau về thể xác. Nhưng điều đó không có gì đảm bảo nó sẽ bền chặt bởi vì từ đầu sự kết nối đó nhận được sự hỗ trợ tối đa từ các hóa chất tình yêu. Nhưng chúng không phải lúc nào cũng được duy trì ở mức độ cao nếu đời sống vợ chồng xảy ra những trục trặc khiến cảm xúc và sự gần gũi giữa hai người trở thành điều khó khăn. Lúc đó sự gắn kết về thể xác cũng dần yếu đi. Thậm chí đến lúc mà cả hai không còn muốn nhìn mặt nhau, không còn muốn chạm đến nhau nữa. Sự lạnh lùng giữa hai cơ thể bắt đầu xuất hiện.

Vậy làm gì để tái kết nối về thân xác? Chúng ta hãy bắt đầu bằng những bài thực hành chạm vào nhau thường xuyên hơn và chạm nhau trong sự chánh niệm, tức là với ý thức trọn vẹn về sự hiện diện của từng người. Thực hành những bài mát-xa cho nhau, vuốt ve âu yếm nhau, đặc biệt khi gần gũi nhau thì tăng cường việc tiếp xúc cơ thể. Tất cả những điều đó giúp duy trì sự quen thuộc hoặc làm “ấm” lại đôi bên khi sự nguội lạnh bắt đầu xâm chiếm. “Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi”, chúng ta phải giữ gìn và nuôi dưỡng sự tiếp xúc cơ thể này và thực hành để nó trở thành một kỹ năng của cả hai người.

Tuy nhiên, sự gần gũi thể xác bị ảnh hưởng và chi phối bởi cảm xúc, nên chúng ta cần đi đến tầng kết nối về cảm xúc. Để sự kết nối này diễn ra, kỹ năng quan trọng bậc nhất là lắng nghe và thấu cảm. Lắng nghe bằng sự đón nhận, tĩnh lặng và không phán xét. Chỉ có vậy năng lượng bình yên và yêu thương của bạn mới lan tỏa sang người kia, giúp người kia cảm thấy được bạn đón nhận hoàn toàn bất kể chuyện gì xảy ra. Từ nền tảng của sự đón nhận ấy, chúng ta dễ dàng tha thứ cho nhau những trục trặc trong đời sống vợ chồng, chúng ta dễ dàng bỏ qua những lỗi lầm và thiếu sót của từng người, và chúng ta dễ dàng nâng đỡ nhau, khích lệ nhau. Từ đó cả hai người sẽ hướng đến những cảm xúc tích cực và những niềm vui trong cuộc sống. Lúc này, sự lãng mạn của hai người nếu có thì không chỉ là trò chơi của luyến ái mà là một điểm nhấn tuyệt đẹp trong hành trình của sự nâng đỡ nhau để cùng có được những niềm vui đích thực trong đời.

Và phần gắn kết sâu nhất là phần gắn kết về mặt tâm linh. Bởi nếu cả hai người chỉ dừng lại ở việc gắn kết với nhau bằng sự gần gũi thân xác và cùng nhau đi tìm những niềm vui trong cuộc sống thì chưa đủ. Giữa hai người rất cần chạm đến sự đồng cảm, hay nói cách khác vợ chồng phải trở thành bạn tâm giao của nhau. Tâm giao là sự kết nối về mặt linh hồn. Kết nối này ở bề mặt thì đó là biểu hiện của sự thống nhất với nhau về quan niệm sống, về các giá trị sống quan trọng, về việc theo đuổi ước mơ, có mục đích sống lớn lao, chia sẻ được với nhau chặng đường sống sứ mạng và đi đến mục đích sống của từng người. Còn biểu hiện bên trong của sự kết nối này đi vào chiều sâu hơn, đó chính là sống với mức độ trưởng thành của tâm linh. Trong tương quan này, hai người phải cùng giúp và hỗ trợ nhau trong việc rèn luyện tâm linh, vì cái gắn kết sâu thẳm nhất của hai con người chính là gắn kết giữa hai linh hồn thuần khiết – nơi mỗi người đánh thức được tình yêu vô điều kiện ở mình và từ đó hai người hòa hợp lẫn nhau trong một mối hòa hợp lớn hơn rất nhiều – đó là sự hòa hợp với vũ trụ, đó là cùng nhau kết nối với God.

Nếu các bạn lần lượt đi qua hết tất cả các cung bậc mà tôi vừa chia sẻ, đặc biệt ở điểm cuối cùng là gắn kết về mặt tâm linh thì lúc đó các bạn sẽ hiểu đúng và hiểu trọn ý nghĩa của câu nói: “Chúng ta sinh ra để dành cho nhau” hay “Định mệnh của chúng ta là gắn với nhau”. Bởi nếu bạn không đạt đến tầng sâu nhất trong kết nối thì những câu trên chỉ là lời nói của cảm xúc. Và khi cảm xúc tuột trôi, bạn đau đớn với cái mà bạn gọi “định mệnh” của đời mình.

Vì thế, hãy đi cho đến tận cùng của mọi kết nối trong đời sống hôn nhân. Và bước đầu tiên cực kỳ quan trọng là thay đổi quan niệm sai lầm rằng đến được với hôn nhân là hoàn tất. Tiếp theo, bạn muốn câu chuyện tình yêu đời mình thế nào từ lúc bắt đầu bước vào cuộc hôn nhân cho đến khi “đầu bạc răng long”? Bạn chính là người viết nên phần quan trọng nhất nơi dấu 3 chấm (…) mà mọi câu chuyện cổ tích đều bỏ qua.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

P.s: Mời bạn ghé thăm nhà Facebook của tôi để nhận thêm nhiều bài viết hay mỗi ngày

VÌ SAO CHÚNG TA CẦN TÌNH YÊU?

Tình yêu là điều mà ai cũng kiếm tìm trong đời. Dẫu có thể ai đó đã trải qua những long đong lận đận trên đường tình, con tim đã khép lại cùng với những tổn thương, nhưng khát khao về một tình yêu thì chẳng bao giờ nguôi. Có thể bạn thấy lòng mình đã nguội, con tim mình đã khóa cửa, cảm xúc mình đã chai sạn nhưng hãy biết rằng, cứ còn sống là bạn còn khao khát yêu thương dẫu bạn có ý thức hay thừa nhận nó hay không. Vì sao? Bởi vì chúng ta là những con người thật sự thiếu thốn tình yêu.

Chúng ta vốn được sinh ra từ một tình yêu thuần khiết, đó là nơi đủ đầy, hoan lạc, bình an, lành mạnh, tinh khôi… Càng lớn lên, trải qua những tổn thương, chúng ta dần dần rời ra nguồn tình yêu đích thực ấy và chúng ta trở thành những người thiếu thốn và đói khát yêu thương.

Trong tình trạng thiếu thốn và xa vắng tình yêu đích thực, chúng ta nảy sinh ra nhiều nhu cầu cần được đáp ứng, và ta đi tìm sự bù đắp bên ngoài, nơi người khác. Vì thế, nếu bước vào một mối quan hệ, chúng ta sẽ biến nó trở thành một cuộc trao đổi – đáp ứng nhu cầu lẫn nhau – hơn là để trao đi và lan tỏa yêu thương.

Chúng ta cần được nghe đối phương liên tục “tuyên xưng tình yêu” dành cho mình, bằng không chúng ta lo lắng, hoang mang và ngờ vực rằng liệu người ấy có còn yêu mình không mà chẳng nghe nói.

Chúng ta cần được đối phương đề cao và khen ngợi, bằng không chúng ta sẽ cảm thấy mình kém cỏi, thua xa bạn bè hoặc đồng nghiệp của người ấy và rồi dần dần mất tự tin.

Chúng ta cần được ôm ấp, vuốt ve và thổi vào tai những lời âu yếm, bằng không chúng ta cảm thấy mình dường như chẳng còn sức hấp dẫn và quyến rũ…

Khi được đáp ứng những nhu cầu của mình, chúng ta thấy đời mình tươi đẹp, thỏa mãn, đáng sống, có giá trị, đáng tự hào… Khi nhu cầu không được đáp ứng, ta như con nghiện lên cơn. Và đương nhiên, ai cho ta “thuốc”, giúp ta “cắt cơn”, ta lệ thuộc vào. Điều vô vọng ở đây là sự thiếu thốn này không bao giờ có thể làm cho thỏa mãn được bởi đó là sự thiếu đói của cái tôi tổn thương.

Một khi sự đáp ứng nhu cầu qua lại trong một mối quan hệ bị trục trặc, sự gãy đổ diễn ra. Ta ôm hết mọi nhu cầu cần được đáp ứng cùng với vết thương của mình lê lết đi tìm một nguồn đáp ứng khác. Bi kịch là khi cắt sự lệ thuộc vào nguồn này, chúng ta sẽ lệ thuộc vào một nguồn khác, mà nguồn nào thì cũng sẽ cạn không sớm thì muộn. Chỉ có một nguồn yêu thương sâu thẳm bên trong ta mới là nguồn vô tận và không đòi hỏi ngược lại.

Vì thế, mấu chốt mọi vấn đề là bản thân từng người phải tìm về nguồn vô tận bên trong chính mình, từ đó, mọi nhu cầu của chúng ta dễ dàng được đáp ứng. Để khi bước vào bất cứ mối quan hệ nào, ta mang một con tim đủ đầy để luôn sẵn sàng trao đi mà không đòi hỏi. Đó là cách duy nhất để ta không lệ thuộc, không dích mắc trong mọi mối quan hệ của mình.

Khi hai tâm hồn đủ đầy đến với nhau, tình yêu sẽ cộng hưởng, lan tỏa và làm phong phú thêm cho cuộc đời mỗi người. Khi ấy, chúng ta vẫn cần nhau nhưng không lệ thuộc, chúng ta trao cho nhau tự do thay vì trói buộc nhau trong nhà tù hôn nhân. Khi ấy, hôn nhân sẽ là nơi tạo ra phiên bản đẹp nhất của mỗi người. Đó mới chính là tình yêu mà mỗi chúng ta cần hướng đến.

❤ WE ARE LOVE ❤

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

GIAO TIẾP HIỆU QUẢ TRONG HÔN NHÂN

Làm thế nào để vợ chồng bạn có thể giao tiếp hiệu quả với nhau? Đây là những tips gợi ý cho bạn:

Yêu việc lắng nghe

Chúng ta đã nghe rất nhiều về việc “ Lắng nghe nhiều hơn là nói” trong tình yêu. Nhưng ý tôi ở đây là, việc lắng nghe không chỉ đơn thuần là ngồi yên đó và lắng nghe những gì người ấy nói. Lắng nghe có rất nhiều mức độ, lắng nghe những lời được phát ra, lắng nghe những lời chưa được nói ra, và lắng nghe bằng cử chỉ, ánh mắt,.. hay còn gọi là dùng cả trái tim mình để lắng nghe.

Chúng ta ai cũng có một tòa lâu đài, trong đó chất chứa những câu chuyện riêng, những nỗi niềm riêng cần được tỏ bày. Có những câu chuyện ta có thể thoải mái nói ra, nhưng có những câu chuyện chỉ có thể thể hiện qua ánh mắt, qua cử chỉ, qua những biểu cảm chợt ẩn chợt hiện.Và để lắng nghe được những câu chuyện đó, chúng ta phải dùng cả trái tim để lắng nghe.

Để như vậy, giữa hai người phải tồn tại 2 loại nhu cầu. Nhu cầu được giãi bày, và nhu cầu muốn lắng nghe. Và loại nhu cầu này chỉ đạt được trạng thái tốt nhất khi hai người thực sự yêu nhau.

Tạo dựng lại sự tò mò

Sau khi đã rơi vào tình yêu, thì chúng ta sẽ dần dần mất đi sự hứng thú và tò mò với người ấy. Việc vì sao người ấy đột nhiên đi giày bệt so với đôi giày cao gót thường ngày đã không còn là một sự ngạc nhiên. Cách anh ấy sửa chiếc tủ giày đã không còn khiến bạn thưởng thức. Chúng ta sa vào bóng tối của sự quen thuộc, và dần dần quên mất điều gì đã đưa tình yêu được đến lúc này.

Thế giới nội tâm của mỗi người là rất phong phú và sâu thẳm. Cho dù có dành cả 1 đời ta cũng sẽ khó có thể hiểu hết được một người. Mỗi người đều có những tầng tầng lớp lớp suy nghĩ và bí mật. Nhưng bằng một sự thiếu sót nào đấy, sau một thời gian yêu nhau, người ấy đã không còn đặc biệt với bạn, không còn gợi lên sự tò mò và hứng thú của bạn nữa. Có lẽ đó là do sự hiện diện của người ấy đối với bạn đã thành một thói quen. Mà con người thì không bao giờ cố gắng giải thích thói quen của mình cả.

Hay có thể, bạn đã tự ý đóng gọn người ấy vào một cái hộp nhất định. Trong cái hộp đó đã có sẵn những từ miêu tả người ấy mà bạn đã khám phá ra trong thời gian đầu hẹn hò. Cô ấy xinh xắn, đáng yêu, thích ăn bánh ngọt, không thích mùi thuốc lá… hết. Và chúng ta mặc định rằng mình đã hiểu hết con người ấy, nên cũng không việc gì phải tìm hiểu thêm nữa.

Nhưng thế giới nội tâm của con người là vô cùng phong phú và phức tạp, bạn sẽ không bao giờ hiểu hết một người cả. Khi mất đi sự hứng thú, tò mò đối với người ấy, là bạn đang tự tạo một khoảng cách giữa hai người. Bạn đứng một chỗ nhìn người ấy, trong khi họ đang thay đổi từng ngày, thoát xác từng ngày thành một con người mới với những sở thích, thói quen mới. Việc tiếp tục giữ vững sự tò mò của bạn đối với người ấy còn giúp họ cảm thấy bản thân hấp dẫn, quan trọng và có ý nghĩa hơn.

Linh hoạt và đa dạng hóa cách nói chuyện

Người Việt Nam thường có câu: Của cho không bằng cách cho. Một cuộc nói chuyện cũng có thể áp dụng câu nói này vào để tìm ra lối đi cho nó. Cách biểu đạt trong trò chuyện là một thứ rất quan trọng, đôi khi còn quan trọng hơn nội dung của cuộc trò chuyện đó, đặc biệt là trong một mối quan hệ yêu đương. Và khi ấy, chúng ta không chỉ phản ứng với “bạn nói gì”, và còn phản ứng với “ bạn nói nó ra sao”.

Trong các cuộ trò chuyện trực diện, có 4 loại hành vi độc lập với nội dung câu chuyện: tảng lờ, cuốn theo, chống đối, và trung lập. Thường thì ta sẽ có 3 kiểu phản ứng: Phản ứng mạnh, phản ứng yếu ớt, và phản ứng thái quá. Nếu ta không sử dụng 4 hành vi, 3 phản ứng này một cách hiệu quả và phù hợp, thì cuộc trò chuyện sẽ dễ đi vào bế tắc. Lúc đó, người trong cuộc không thể truyền đạt đúng ý nghĩ, cảm xúc của bản thân, cũng như có thể nắm bắt suy nghĩ của đối phương một cách chính xác.

Nhận diện chủ đề của cuộc trò chuyện

Việc nhanh chóng nhận diện chủ đề của cuộc trò chuyện giúp chúng ta định hình được hướng đi của nó và có những biểu cảm, cử chỉ phù hợp hơn. Hay ho hơn, khi nhận biết được chủ đề của cuộc trò chuyện, bạn có thể giúp đỡ, khuyến khích người kia diễn đạt suy nghĩ theo cách cả hai có thể cùng nắm bắt được vấn đề nhanh nhất.

Nhận diện chủ đề của cuộc trò chuyện còn là nhận diện những vấn đề có thể gây tranh cãi và đẩy không khí của cuộc trò chuyện rơi vào sự căng thẳng. Một khi đã nhận diện được nguy cơ, bạn có hai cách xử lí. Một là khéo léo chuyển chủ đề để tránh sự cãi vã không cần thiết. Còn nếu bạn và người ấy thuộc tuýp người muốn hiểu nhau hơn thông qua tranh luận, thì hãy chuẩn bị sẵn một cái đầu lạnh và nhớ kết thúc tranh cãi đúng lúc.

Điều chỉnh lại câu chuyện

Điều chỉnh lại câu chuyện, hay đúng hơn là điều chỉnh lại cách chúng ta hiểu câu chuyện. Lấy ví dụ đơn giản, bạn thường chụp hình với tỉ lệ 1:1. Dù cho nội dung bức ảnh là gì, thì chỉ có thể hiển thị trong khung hình 1:1. Bây giờ hãy thử khung hình 16:9, và bạn sẽ có một cái nhìn hoàn toàn mới mẻ về nội dung của câu chuyện, dù nội dung đó là không hề thay đổi.

Điều chỉnh lại góc nhìn câu chuyện giúp chúng ta có những cách lý giải mới mẻ và khác hơn so với những lời nói, hành vi từ trước đến nay luôn được ta hiểu theo một cách nào đó.

Thoát khỏi cái bẫy ngôn từ

Bẫy ngôn từ xuất hiện khi chúng ta dùng từ không phát huy được đúng khả năng của từ đó. Bạn có thể rơi vào bẫy này khi bạn dùng một từ riêng của mình (vốn đã quen thuộc với bạn) nhưng lại có thể gây ra những hiểu lầm, cách hiểu sai lệch đối với người khác. Và ngược lại, bạn sẽ cảm thấy nhạy cảm quá mức đối với cách sử dụng ngôn từ của một người nào đấy.

Hiểu biết và nhận thức được sự khác biệt trong giao tiếp

Trong giao tiếp, mọi thông điệp không chỉ được truyền tải bằng ngôn ngữ mà còn được truyền tải bằng âm vực của giọng nói, ánh mắt, biểu cảm, cử chỉ… Việc nắm bắt được sự khác biệt trong giao tiếp giữa bạn và người ấy sẽ giúp bạn dễ dàng hơn trong việc hiểu ý người ấy cũng như truyền đạt suy nghĩ của mình.

Thay đổi bản chất của tranh luận khi rơi vào bế tắc

Khi một cuộc trò chuyện rơi vào bế tắc, thì cách tốt nhất là thoát ra khỏi thứ khiến nó bế tắc. Cách đơn giản và nhanh chóng nhất là thay đổi chủ đề của cuộc trò chuyện. Còn cách phức tạp nhất là cả hai cùng “ tách” ra khỏi cuộc trò chuyện, dành cho mình một khoảng không gian riêng và nhìn nhận lại bản thân mình trong cuộc trò chuyện đó. Sau đó chia sẻ lại những cảm xúc của bản thân mình.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu