CHÚNG TA LÀ MỘT!

Những ngày này, Hà Nội nắng nắng mưa mưa; miền Trung bão lụt kéo dài; rồi đâu đó trên trái đất này thì hạn hán triền miên… Thiên nhiên vốn dĩ vẫn nắng mưa xoay vòng, nhưng bởi đâu đã tạo ra những hậu quả khắc nghiệt hơn? Tôi nhìn lại mình trong bao la vũ trụ này và nhận ra sự giới hạn biết bao của chính mình; khi vui, lúc buồn, no đó rồi lại đói, đầy sức sống đó rồi uể oải đó, tích cực đó rồi lại tiêu cực đó, an nhiên phút trước rồi lại rớt vào những dòng suy nghĩ miên man ngay sau đó…

Đang cám cảnh với bản thân và cuộc đời thì lại nghe đôi bên cạnh cãi nhau vì một vài câu nói không lọt tai nhau. Tôi tự hỏi mỗi chúng ta sống trong đời này chưa đủ khổ hay sao mà còn làm khổ nhau vì những chuyện cỏn con như thế. Trong lúc này, ở miền Trung và một số nơi nào đó trên địa cầu này, người người đang giành giật sự sống trước cái bão, trước cái đói, trước cái khát, trước bệnh tật… Cuộc sống đã nhiều vất vả, khổ cực với thế giới hình tướng này rồi, mà con người vì bản ngã, cái tôi của mình mà không ngừng hành hạ nhau, chơi game với nhau, tạo ra những tổn thương triền miên cho nhau như thế, liệu có đáng?

Tôi nhớ lại 9 năm trước, khi mới bắt đầu vào nghề xây dựng, tôi trong tâm thế đầy tự tin và hiếu thắng. Một lần tôi cho công nhân làm tăng ca đêm để hoàn thành tiến độ tôi đặt ra. Thật ra, công việc này hôm nay không làm thì mai làm cũng được, không quan trọng. Nhưng vì bản ngã của tôi thúc giục tôi phải đẩy nhanh công việc trước thời hạn để tôi chứng tỏ mình giỏi, chứng minh rằng không có đội nhóm nào qua mặt được đội nhóm của tôi, chứng tỏ mình dám nói dám làm và nói được là làm được… nên tôi đã ép công nhân mình làm cả đêm, mua bánh mì ăn tạm cho nhanh để quay lại công việc, không cho họ nghỉ ngơi lấy lại sức, phải thức thâu đêm và bằng mọi giá phải làm cho xong.

Rồi trong đêm đó, tầm 3 giờ sáng, tôi đi qua đi lại để giám sát công việc. Tình cờ, đi qua bãi gia công, tôi nghe lỏm được cú điện thoại của một anh công nhân với vợ. Anh đốt điếu thuốc vừa hút vừa nói chuyện với vợ trong vẻ mặt thấm đẫm sự mệt mỏi và chán nản. Vài câu đầu tôi cảm nhận anh cố gồng mình để nói chuyện với vợ anh trong kiên nhẫn, nhưng rồi dường như anh đã quá tải cả về tinh thần lẫn thể chất, nên ngay sau đó anh đã lớn tiếng cãi nhau với vợ. “Em làm ơn ngủ trước đi. Anh có muốn ở lại đây để làm nguyên đêm trong đói khát và kiệt sức đến tận cùng như thế này đâu. Em tưởng anh không muốn về nhà ngủ cho khỏe hả? Họ bắt làm thì phải làm. Bộ em muốn anh mất việc sao? Sao em không cảm thông, chẳng hỏi han anh thế nào mà em trách móc lắm thế…” Anh tắt điện thoại rồi mạnh tay vứt tàn thuốc xuống dưới đất, lấy chân dụi dụi và quay lại chỗ làm việc trong dáng vẻ vừa tức giận vừa bất lực. Khoảnh khắc đó, tôi như đóng băng ngay tại chỗ đứng của mình trong sự xấu hổ với bản thân.

Trong cuộc sống này, không ít lần, vì để cái tôi làm chủ, chúng ta đã vô tình hoặc cố ý gây ra những nỗi buồn đau, khổ sở, vất vả cho người khác. Vì cái tôi “hoàn hảo” mà tôi bất chấp sức khỏe của người khác, ép họ dẹp hết gia đình họ qua một bên để làm cho xong việc của mình. Vì cái tôi “chính trực” của mình mà có lần tôi đã từng không chịu nhắm mắt làm ngơ cho một người phụ nữ bán trái cây có chút mánh lới khi bán hàng. Vì cái tôi “thể hiện mình” mà có lần tôi không đủ kiên nhẫn với một người bạn đang đau khổ cần được tôi mở lòng và lắng nghe…

Trong mối quan hệ hôn nhân cũng thế, nửa kia của mình, trên hành trình sống, họ đang phải đấu tranh với một cuộc chiến nào đó trong bản thân họ mà không một ai có thể hiểu thấu được kể cả bạn, thậm chí kể cả họ nữa. Riêng việc chiến đấu với những giới hạn của thân xác nơi hình tướng này, hay để thích nghi với cuộc sống và xã hội này đã không ít khó khăn; lại còn có những cuộc chiến bên trong nội tâm không ít khắc nghiệt. Vì vậy mà mỗi người chúng ta hãy đối xử với người khác từ tâm chân thật và tình yêu đích thực, đừng đóng vai nữa, đừng chơi game nữa. Hãy đặt vai diễn ấy xuống, để không phải cứ gồng mình ra sức chơi trò “bạn sai” hay “tôi đúng” hay ngược lại, nhưng là hãy bước vào một cuộc chơi chung, một cuộc chơi toàn thể mang tên: chúng ta là MỘT. Bởi khi mỗi người chơi những game của riêng mình, sẽ chẳng ai thắng cả, mà tất cả đều thua cuộc; và càng chơi game riêng, chúng ta càng rời xa nhau và rời xa con người chân thật của chính mình. Chỉ khi bước vào một game chung – game mà tác giả là Vũ trụ, Thượng đế, Đấng sáng tạo, tất cả chúng ta sẽ cùng thắng và cùng nhau trở về được NHÀ của mình – nơi tràn ngập yêu thương, đủ đầy và viên mãn.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

“TÁC DỤNG PHỤ” CỦA SỰ DÍNH MẮC

Dính mắc là một trong những đặc tính của con người trong thế giới hình tướng này. Dù bản chất đích thực là linh hồn thuần khiết, đủ đầy và vô hạn; nhưng khi gắn vào hình hài thân xác này, học thích nghi với cuộc sống này, chúng ta dần dần “quên mất” phần linh hồn đích thực của mình. Và chúng ta đã định nghĩa lại mình một cách sai lạc, trong sự giới hạn và đầy bế tắc với sinh, lão, bệnh, tử… Từ đó, chúng ta vướng vào rất nhiều nỗi sợ. Chính các nỗi sợ khiến chúng ta có phản ứng phải nắm giữ, sở hữu, bám víu … vào điều gì đó để thấy yên tâm, an toàn.

Dính mắc là một trong những điều khiến chúng ta lạc xa đường về Nhà. Dính mắc làm cho chúng ta đau khổ và ngăn chặn chúng ta đi đến bình an, hạnh phúc. Dính mắc làm cho chúng ta không đón nhận được lẽ vô thường trong cuộc sống, và đó là nguyên nhân của khổ đau, bất hạnh… Hầu như ai trong chúng ta ít nhiều cũng có những điều dính mắc. Và ai bước vào hành trình tu tập thì đều thực hành buông xả sự dính mắc để hướng đến tâm giải thoát, tâm chân thật.

Tuy nhiên, có một điều thú vị mà tôi quan sát thấy được về “tác dụng phụ” của sự dính mắc nơi người phụ nữ, và tôi gọi đó là “vẻ đẹp của sự dính mắc nơi những người phụ nữ.”

Chúng ta chẳng xa lạ gì hình ảnh những người phụ nữ khi lập gia đình đã dành trọn xác hồn và cuộc đời họ cho gia đình nhỏ của mình. Họ có thể từ bỏ sự nghiệp, họ có thể gạt đi những ước mơ của bản thân, họ có thể thu hẹp lại các mối quan hệ bạn bè, họ có thể quên giấc ngủ của mình để canh từng giấc ngủ cho con, họ có thể ngồi cả đêm để chờ cửa chồng về, họ có thể cắn răng sống với thân phận “người ngoài cuộc” dù họ là người chính thức trong cuộc hôn nhân, họ có thể nhường miếng ăn ngon cho chồng cho con, họ sẵn sàng lấm lem xấu xí để chồng đẹp con xinh… Họ làm gì, nghĩ gì, thậm chí ăn gì cũng ưu tiên cho chồng, cho con, cho hạnh phúc gia đình… Điều này chúng ta càng thấy rõ nơi những người phụ nữ ở quê, và nhất là những người phụ nữ thuộc các thế hệ trước chúng ta. Trước đây, chúng ta gọi đó là đức hi sinh; nhưng rồi sau này, chúng ta nhìn ra đó là sự dính mắc.

Như đã nói, dính mắc đẩy chúng ta rời xa bình an, hạnh phúc và tình yêu đích thực. Dính mắc ấy sẽ chỉ mang lại những nỗi đau khổ triền miên. Và những người phụ nữ dính mắc, tôi thấy họ càng dính mắc thì sức chịu đựng của họ càng lớn. Họ cắn răng nuốt đi những nỗi đau vì họ cần – họ dính mắc vào một gia đình, một người chồng, những đứa con đủ đầy cha mẹ… Nhiều người còn bị chồng đánh đập về thể xác, hành hung về tinh thần nhưng họ một mực vẫn cam chịu bởi sự dính mắc nơi họ quá lớn. Nhưng rồi, cái gì cũng có giới hạn, cho đến lúc họ đi đến tận cùng của đau khổ, đến điểm giới hạn cuối cùng của thân xác và tâm trí, họ không còn có thể gồng gượng được nữa và rồi họ buông. Và ngay khoảnh khắc đó, họ rớt vào sự tỉnh thức theo một cơ chế tự nhiên nhất.

Có câu nói rằng, khi bạn không bất lực thì Thượng đế cũng bất lực. Thượng đế chờ bạn buông vào tay Người, nhưng nếu bạn cứ cố bám mãi vào điều gì đó thì Người cũng “bó tay”. Trong một góc nhìn nho nhỏ mà tôi vừa chia sẻ, một cách “vô tình”, người phụ nữ vì cam chịu, vì nỗ lực, vì luôn cố gắng đến tận cùng… nên trên một đoạn đường nào đó, ta nhìn thấy họ dường như quá nhu nhược, quá khờ khạo, quá ngốc nghếch. Nhưng rồi, khi họ vẫn đi tiếp đến tận cùng của khổ đau, họ lại được cứu rỗi. “Vô tình lượm được bí kíp”, họ học được trọn vẹn những bài học trong cuộc hôn nhân mà họ đi qua, không nhảy cóc, không vượt cấp, cứ từng bước từng bước một. Trong khi, phần lớn đàn ông thường chỉ học những bài học từ phần tâm trí là nhiều, ít đi sâu vào trải nghiệm đến tận cùng, và khó để buông xả, phó thác hơn.

Tuy nhiên, đó chỉ là một góc nhìn nhỏ, và những người phụ nữ tôi quan sát không mang tính đại diện cho phần lớn phụ nữ. Qua góc nhìn này, tôi chỉ muốn nói rằng, chúng ta đừng vội chê cười một ai đó khi thấy họ dường như cứ đâm đầu vào đau khổ một cách vô vọng và bế tắc. Một cách nào đó, hãy giúp họ để họ thức tỉnh, nhưng rồi, nếu con đường mà God muốn họ phải đi qua, hoặc bởi tự do ý chí của họ, là những bài học trải nghiệm đến tận cùng, thì hãy an tâm rằng, họ sẽ chạm tới tận cùng của bế tắc để rồi họ nhất định sẽ được thức tỉnh. Tôi tin rằng, mỗi người đều đang đi trên một con đường rất riêng, có thể có những người còn đi lòng vòng, nhưng rồi cuối cùng thì họ cũng sẽ được tình yêu của God thức tỉnh. Nếu mở lòng lắng nghe và hợp tác, có lẽ hành trình của chúng ta đỡ gian nan hơn. Nhưng nếu chưa, thì qua các biến cố, qua các bài học cần đi vào thực hành, God cũng sẽ giúp chúng ta về Nhà.

Tóm lại, ở một khía cạnh nào đó chúng ta nói phụ nữ thường nhiều dính mắc, nhưng đó cũng có thể được xem là phước báu được ban cho phụ nữ để đến một lúc nào đó, họ buông được vai diễn của bản ngã, buông bỏ những dính chấp của họ trong sự phó thác trọn vẹn – vượt khỏi nỗ lực của ý chí, vượt khỏi tâm trí – bởi họ đã đi đến tận cùng bài học của mình.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

BỨC TRANH HÔN NHÂN❤

Khi đặt tay gõ những dòng chữ này, trong đầu tôi văng vẳng câu hát trong bài Until You rằng: “Baby, life was good to me but you just made it better.” (Em yêu à, cuộc sống này đã quá đủ với anh, nhưng em còn khiến cho nó đẹp lên bội phần…)

Khi nói về người phối ngẫu của mình, chúng ta hay gọi đó là “nửa kia”. Có lẽ từ “nửa kia” mang nhiều ý nghĩa, nhưng rồi khi gọi đó là một nửa của mình, nhiều người chúng ta rơi vào ảo tưởng rằng hôn nhân là nơi đáp ứng cho mình những điều mình thiếu, mình cần. Cứ thế, chúng ta mang tâm thế của kẻ thiếu thốn đi tìm người lắp vào phần khuyết đó để nó trở nên tròn đầy. Theo cách đó, chúng ta bước vào hôn nhân với rất nhiều nhu cầu, mong đợi, khát khao, kỳ vọng cần được đáp ứng. Và chính điều đó đã tạo ra vô số bi kịch trong hôn nhân.

Vì sao chúng ta phải đến tuổi “trưởng thành” mới được kết hôn? Là bởi đời sống hôn nhân cần những con người thật sự trưởng thành. Trưởng thành đó là khi chúng ta biết tự ra quyết định, tự chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của mình và cho mọi thứ liên quan đến mình, biết yêu bản thân mình đúng cách, biết tạo ra niềm vui cho chính mình, biết vượt qua những khó khăn thách thức gặp phải trong cuộc sống, biết yêu thương, biết chia sẻ, biết cho đi, biết tự hạnh phúc, biết tự đáp ứng những nhu cầu của mình, biết làm chủ bản thân… Nhưng điều đáng tiếc là nhiều người bước vào hôn nhân chỉ mới trưởng thành về mặt tuổi tác. Họ bước vào hôn nhân với mong đợi tìm kiếm hạnh phúc, tìm kiếm ủi an, tìm kiếm sẻ chia, tìm kiếm sự chăm lo, tìm kiếm an toàn, tìm kiếm sự bảo bọc, tìm kiếm niềm vui… nơi người phối ngẫu của mình. Từ đó, 2 con người thiếu thốn tìm đến nhau, mong đợi ở nhau, kỳ vọng ở nhau… nhưng chẳng ai giúp ai thỏa mãn được cái gì, và rồi dẫn đến thất vọng và điên tiết về nhau.

Hôn nhân chỉ nên bước vào khi mỗi người đã thật sự cảm nếm được sự đủ đầy nơi mình. Đó là khi bạn biết kết nối với Nguồn – nơi đó và chỉ duy nhất nơi đó mới mang lại cho bạn sự đủ đầy. Bước vào hôn nhân, bạn phải mang một trái tim yêu thương tràn đầy và bạn biết rằng, bạn hạnh phúc hay không trong cuộc hôn nhân đó thuộc về trách nhiệm của chính bạn, không phụ thuộc vào người kia – bất kể họ thế nào. Lúc này, bạn bước vào hôn nhân bởi muốn đi vào thế giới hình tướng, đưa sự tỉnh thức, kết nối với Nguồn, với tâm chân thật của mình vào trong mối quan hệ;

qua đó, bạn trải nghiệm, học hỏi, rèn luyện, tạo giá trị, lan tỏa yêu thương, đồng hành, lắng nghe, chia sẻ… và nâng cấp mình lên trên hành trình tu tập. Nhờ đó mà mối quan hệ của bạn sẽ chảy tràn sự yêu thương, bình an, hạnh phúc.

Câu hỏi đặt ra ở đây là, để chạm tới được sự đủ đầy như vậy, đó là một hành trình tu tập rất dài, có khi cả đời người – hết kiếp này và nhiều kiếp sau có khi còn chưa đạt. Vậy thì mấy ai đủ “điều kiện” đó để bước vào hôn nhân? Hôn nhân là một thứ “xa xỉ” đến vậy sao? Đã cô đơn, bất hạnh, muốn tìm người nương tựa sẻ chia thì lại nghe bảo rằng, hôn nhân làm cho bất hạnh lại càng bất hạnh thêm, thì ai dám bước vào?

Nếu cuộc đời này là một trường học lớn, thì hôn nhân là một “chuyên ngành”. Việc bạn lựa chọn bước vào “chuyên ngành hôn nhân” hay không tùy thuộc vào tự do ý chí của bạn, dựa trên sự suy xét thấu đáo của bạn. Thấu đáo về điều gì? Đó là về chính bạn – tức bạn phải hiểu rõ bản thân mình và hiểu rõ “chuyên ngành” mình chọn – tức là bức tranh toàn diện về hôn nhân, xem nó có thật sự phù hợp với bạn hay không trước khi bạn dấn thân vào.

Làm sao để thấy rõ được bức tranh đó? Để nhìn ra bức tranh hôn nhân, trước hết bạn phải có một hệ thống nhận thức và tư duy đúng. Bạn cần hiểu rõ thế nào là tình yêu đích thực; hôn nhân là gì; đâu là mục đích thật sự của hôn nhân; vì sao ta lại bước vào đời nhau; vai trò của vợ/chồng là gì; mỗi giai đoạn trong cuộc hôn nhân cần chuẩn cho mình tâm thế và kỹ năng gì; chuẩn bị cho việc sinh con và nuôi dạy chúng ra sao; đối diện thế nào với khác biệt, xung đột, biến cố, khổ đau trong hôn nhân…

Từ những nhận thức đúng về toàn cảnh bức tranh hôn nhân, bằng sự chánh niệm của mình, bạn đi vào trong mình để khám phá và hiểu rõ bản thân, xem mình có những giá trị gì, niềm tin gì, mô thức gì; những điều đó có thật sự phù hợp với đời sống hôn nhân hay không. Nếu có, thì bạn cũng sẽ biết được đâu là người dễ “khớp” với mình hơn. Trong bức tranh tương quan đó, bạn sẽ nhìn ra cơ chế của mối quan hệ, bạn sẽ thấy được mối quan hệ ấy có khả năng dính mắc thế nào, đồng điệu được bao nhiêu % giữa hai người… để từ đó có thể vun đắp thêm. Nếu hai bên chưa khớp nhau hoàn toàn về giá trị, niềm tin thì cũng sẽ dễ đồng cảm cho nhau. Bởi một khi thấu hiểu mình (qua việc chánh niệm và quan sát mình trong đời sống) và đối phương (qua giai đoạn hai bên tìm hiểu nhau nghiêm túc) cũng như toàn vẹn bức tranh hôn nhân, hai bạn sẽ dễ dàng hơn trong việc tìm đến sự đồng lòng để đồng hành với nhau, cùng hướng đến mục tiêu xây dựng gia đình, cùng phát triển và hoàn thiện bản thân. Dần dần, hai bạn sẽ khớp nhau về hệ thống giá trị và niềm tin. Mối quan hệ từ đó sẽ được nâng cấp. Rồi đến một ngày, cả hai bạn nhận ra vợ chồng là bạn đồng tu. Trong tiến trình đó, có thể người này tiến nhanh hơn, người kia tiến chậm hơn hoặc thậm chí còn giậm chân tại chỗ, thì điều vô cùng quan trọng là mỗi người đều phải tôn trọng người bạn đời của mình, tôn trọng tự do, sự thật và bình đẳng, đón nhận sự khác biệt… qua đó hai người tìm cách để thống nhất với nhau trên hành trình đang đi.

Như thế, một khi biết rõ từng ngóc ngách trong toàn thể bức tranh hôn nhân, chúng ta sẽ không bị động và “tưởng bở”, nhưng chủ động, quản trị được những rủi ro, đón nhận mọi biến cố có thể xảy ra, có giải pháp khôn ngoan – kể cả việc chuẩn bị những “giải pháp dự phòng”. Hãy tưởng tượng, khi bạn đi trong bóng tối, đương nhiên bạn sẽ sợ hãi vì bạn không nhìn thấy gì trước mắt, không biết mình đang đi về đâu, có đi đúng đường không, có chướng ngại vật gì phía trước… Ngược lại, khi bước đi trong ánh sáng với một tấm bản đồ rõ ràng trong tay, biết mình đi đâu, về đâu, có từng chặng đường hay cột mốc rõ ràng, các phần thưởng rải rác trên đường đi… chắc chắn bạn sẽ bước đi với một tâm thế hân hoan, nhiệt thành, hứng khởi, tự tin trên hành trình hôn nhân. Và giả như thực tế hành trình của bạn phát sinh quá nhiều thứ vượt khỏi bức tranh mà bạn đã hình dung, bạn vẫn còn đó sự tự do ý chí của mình – trong sự kết nối với Nguồn – để lựa chọn bước tiếp hay bước ra trong sự tỉnh thức và bình an.

Trong đầu tôi lúc này vẫn văng vẳng câu hát “Baby, life was good to me but you just made it better.” (Em yêu à, cuộc sống này đã quá đủ với anh, nhưng em còn khiến cho nó đẹp lên bội phần…) Thật vậy, hôn nhân làm cho tình yêu và hạnh phúc nhân lên bội phần, nhưng nếu không có nó, bạn cũng đã ngập trong hạnh phúc và yêu thương nếu giữ được kết nối với Nguồn – đó mới thật sự là SỐNG!

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

HÔN NHÂN KHÔNG PHẢI…ĐỂ MANG LẠI HẠNH PHÚC CHO NHAU!

Vậy rốt cuộc, bước vào hôn nhân để làm gì khi bảo rằng chẳng phải để mang lại hạnh phúc cho nhau? Chẳng phải từ cuộc sống độc thân, cô đơn, lẻ loi, buồn chán, đi sớm về khuya một mình…, người ta đi tìm một nửa để bổ khuyết, để lấp đầy niềm vui và hạnh phúc cho mình trong cuộc sống? Hoàn toàn không phải!

Tôi được nghe câu chuyện của John Maxwell kể, có một học viên của ông hỏi vợ ông rằng: “Anh ấy có mang lại hạnh phúc cho chị không?”

Vợ John Maxwell liền đáp: “Không! Anh ấy không chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của tôi.”

Thật vậy, trong cuộc đời này, không ai phải chịu trách nhiệm cho hạnh phúc của ai, kể cả là vợ chồng với nhau. Bởi vì ý nghĩa đích thực của hôn nhân không phải là người này có trách nhiệm mang lại hạnh phúc cho người kia và ngược lại.

Hầu như khi bước vào hôn nhân, ai nấy đều kỳ vọng rằng người bạn đời của mình sẽ trở thành bờ vai, trở thành vòng tay, trở thành đôi cánh… để mình tựa vào, để mình được nâng đỡ, ấp ôm, chia sẻ hay chắp cánh để mình được “bay” lên… Thế nên, trên bước đường đi tìm nửa kia, chúng ta thường được thu hút bởi những người giống mình, có cùng “chí hướng” với mình. Nhưng rồi, đôi khi điều mà chúng ta giống nhau ấy chính là những mối khổ đau, những niềm thương tổn. Chúng ta bước vào tình yêu với một con tim đói khát yêu thương hoặc đầy những vết thương với niềm khát mong người kia sẽ lấp đầy hoặc xoa dịu…

Nhưng nếu nhìn theo cách của Đức Phật hay của Luật nhân quả thì việc trở thành vợ thành chồng với nhau là bởi có duyên có nợ với nhau. Và vợ chồng bước vào đời nhau là để học những bài học, để rèn luyện, để tu tập, để hoàn thiện, để trưởng thành… chứ chẳng phải để “tận hưởng” một thứ hạnh phúc “có sẵn”. Nếu cả hai vợ chồng “học” tốt thì những khổ đau, tổn thương nơi mỗi người sẽ được chữa lành; ngược lại, khi cả hai không mở lòng để học những bài học dành riêng cho mình, khối đau khổ ấy càng trở nên chồng chất. Lúc này, hôn nhân đương nhiên chẳng khác gì địa ngục.

Khi phát sinh xung đột hay bất hòa trong quan hệ vợ chồng, hầu như ai nấy đều đẩy trách nhiệm thay đổi sang cho người kia, hoặc nghĩ rằng mình có thể làm cho người kia thay đổi. Điều này là không thể, và cũng không phải là cách đúng. Bởi vì, nguyên nhân cốt lõi của việc xung đột giữa 2 người là bởi vì trong mỗi người đều có những vết thương, nỗi đau chưa được chữa lành. Và những tổn thương đó rất dễ hút nhau, “đánh thức” lẫn nhau và cùng nhau trỗi dây. Câu nói, cử chỉ, thái độ, thói quen, tính cách… của người kia chỉ là một “cái cớ”, hay chỉ là mồi lửa hay thức ăn làm bùng lên đám lửa vẫn hằng âm ỉ cháy chứ chưa tắt bao giờ ở bên trong chính mình.

Vì thế, cách đúng duy nhất là chính bản thân bạn thay đổi thì bạn mới có thể chữa lành được những tổn thương của mình, còn người kia thay đổi thì để chữa lành tổn thương của chính họ. Bạn thay đổi không thể làm cho người kia có được hạnh phúc – nếu họ chưa tự chữa lành vết thương của chính họ, và người kia thay đổi cũng không làm cho bạn thấy hạnh phúc khi tổn thương của bạn vẫn còn ở đó.

Mức độ tổn thương của bạn trong mối quan hệ hôn nhân phản ánh độ sâu của tiến trình chữa lành nơi bạn. Càng tiến sâu vào tiến trình chữa lành, nỗi đau của bạn càng giảm đi. Chẳng hạn trước đây, khi nghe vợ/chồng mình so sánh mình với ai đó chẳng hạn, bạn có thể ngay lập tức điên tiết trả đũa bằng những câu nói gây sát thương không kém. Giờ đây, khi rơi vào một tình huống tương tự, bạn có thể mỉm cười làm lơ dẫu trong lòng vẫn dâng lên một chút tự ái nhưng bạn quan sát quản lý cảm xúc để không thốt ra những lời nói không hay. Nếu cứ tiếp tục tiến lên trên hành trình này, sẽ đến lúc bạn có thể cười nhẹ nhàng khi nghe những câu nói đó, thậm chí bạn còn đáp lại bằng những câu nói dí dỏm, hóm hỉnh mà không hề thấy có chút tiêu cực nào từ tận bên trong. Thật vậy, khi một nỗi đau nào đó bên trong bạn thật sự được chữa lành, không một ai “có thể” làm cho bạn đau được nữa – dẫu họ có nói hay làm bất cứ điều gì. Cũng giống như khi một vết thương trên da của bạn đã thật sự lành, thì bôi thuốc sát trùng vào hay chà xát vào đâu có làm cho bạn đau đớn?

Vậy rồi giả như khi bạn đã “tốt nghiệp” được một bài học nào đó của mình, mà người bạn đời của bạn vẫn cứ giậm chân tại chỗ hoặc thậm chí thụt lùi thì sao? Điều này chẳng ảnh hưởng gì đến hạnh phúc của bạn đâu, thật đấy! Hạnh phúc của bạn không liên can gì đến việc vợ/chồng bạn có chịu thay đổi để tốt hơn lên hay không. Một lần nữa bạn cần nhớ rằng, mỗi người có những bài học khác nhau và một tiến trình khác nhau. Bạn không thể đòi hỏi hay mong cầu rằng người bạn đời của bạn phải thay đổi giống như bạn. Trong cuộc hôn nhân của mình, bạn không thể làm gì khác ngoài việc chữa lành cho chính bạn, và đó cũng là con đường dẫn bạn đến hạnh phúc mà không cần nửa kia nhất định phải “hợp tác” với bạn. Bạn chỉ cần tập trung vào việc khơi dậy tình yêu đích thực bên trong của mình, và rồi mở trái tim mình ra để trao để bình an, yêu thương, tôn trọng, lắng nghe, đồng cảm trên bước đường đồng hành cùng nửa kia. Khi bạn đi thật sâu vào tiến trình chữa lành của chính mình, thì bất cứ một điều gì đó tiêu cực từ nửa kia cũng trở thành một thông điệp dành cho bạn rằng họ đang cần sự giúp đỡ. Ngoài năng lượng yêu thương đích thực của mình lan tỏa ra để sưởi ấm, để xoa dịu, để yêu thương, để góp một phần nào đó vào tiến trình chữa lành của người bạn đời, thì bạn chẳng thể làm gì khác cho họ ngoài việc đón nhận và thấu hiểu rằng họ có con đường và tiến trình riêng của họ.

Trong tiến trình bạn chữa lành cho chính mình và đồng hành cùng tiến trình chữa lành của người bạn đời, bạn cũng cần phải liên tục rèn luyện để tăng nội lực chữa lành với mức độ ngày càng sâu hơn để không bị năng lượng của đối phương lấn át hay trì kéo. Và nếu bạn tiến sâu hơn nữa trên tiến trình của mình, thì năng lượng của tình yêu đích thực cũng chính là năng lượng chữa lành, là năng lượng yêu thương của Vũ trụ, của Nguồn sẽ lan tỏa sang cho nửa kia. Nếu nửa kia cũng đang trong tiến trình đi tìm sự chữa lành cho mình thì sẽ đón nhận được năng lượng đó và được chữa lành.

Khi mỗi người đều tập trung vào tiến trình chữa lành của chính mình, thì đến một ngày nào đó, tổn thương nơi mỗi người không còn nữa, từ đó những trục trặc trong mối quan hệ hôn nhân cũng biến mất. Tuy nhiên, mỗi người trong cuộc đời này đều có nhiều bài học khác trong các mối nhân duyên khác trong đời. Bạn có thể học xong bài này với vợ/chồng mình, và rồi bạn cũng cần học tiếp những bài học khác với con cái, cha mẹ, bạn bè, đồng nghiệp, đối tác và bất cứ ai bạn gặp gỡ trong đời. Bởi những tổn thương bên trong bạn có từ nhiều nguồn, và bạn phải chữa lành tất cả thông qua các mối quan hệ của mình. Và chính khi bạn có được nội lực từ tiến trình chữa lành mối quan hệ hôn nhân, bạn sẽ mang sức mạnh đó để bước ra cuộc sống và tiến tới chữa lành tổn thương trong từng mối quan hệ khác.

Rốt cuộc thì bước vào hôn nhân là bước vào một đời sống tu tập, là cùng nhau đi trên hành trình rèn luyện để trưởng thành linh hồn. Và hạnh phúc hay không trong mối quan hệ hôn nhân chỉ đến từ việc mỗi người có tự tìm đến hạnh phúc đích thực nơi chính bản thân mình hay không!

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

HÔN NHÂN CHỈ LÀ KHỞI ĐẦU CÂU CHUYỆN

Có lẽ hầu như chúng ta đều lớn lên từ những câu chuyện cổ tích như Nàng Bạch Tuyết, Cô bé Lọ Lem, Tấm Cám, Người đẹp và Quái vật, Sơn Tinh Thủy Tinh… Dẫu cuộc đời nhân vật chính có gặp trắc trở, gập ghềnh, thử thách, gian truân đến thế nào thì kể từ lúc bước vào cuộc hôn nhân với người “định mệnh” của họ, các câu chuyện luôn khép lại đầy sắc màu ấm áp và mãn nguyện bởi cuối cùng rồi “họ mãi mãi bên nhau”, “họ sống với nhau đến đầu bạc răng long”… Tôi tự hỏi, không biết những ngày tiếp theo của họ ra sao, họ sống thế nào bên nhau, ngày tháng trôi qua êm đềm vui vẻ hay những cuộc cãi nhau không hồi kết, họ tận hưởng từng ngày hạnh phúc thật sự hay cắn răng chịu đựng nhau từng ngày…?

Bạn có thấy hầu như các câu chuyện cổ tích đều tập trung vào quá trình vào hai người đến với nhau, “mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua” để được bên nhau rồi thì câu chuyện chấm dứt. Cũng giống như cách mà phần đông chúng ta đang sống câu chuyện cổ tích tình yêu của đời mình. Chúng ta viết nên những giai điệu rất đẹp của thuở ban đầu khi chưa chung một nhà. Chúng ta chinh phục mọi khó khăn để đến được với nhau, kết thúc chặng đường ấy bằng một đám cưới như mơ và tưởng rằng mình đã có được tình yêu mãi mãi. Nhưng có biết đâu, hôn nhân chỉ mới là bước khởi đầu của một hành trình hứa hẹn hàng núi khó khăn và muôn trùng thử thách.

Thật vậy, mọi câu chuyện tình yêu đều chỉ đẹp ở giai đoạn đầu, lúc người ta còn nhiều động lực, giàu năng lượng, ngập tràn hưng phấn với sự thúc giục của các hóa chất như oxytocin – hóa chất kết dính, hay dopamine – hóa chất hạnh phúc… khiến người ta có thể làm mọi việc chẳng từ nan. Cho đến ngày họ thuộc về nhau – chỉ mới kết thúc “chương mở đầu” để bước vào “chương 1” mà họ ngỡ rằng mình đã đi tận cùng “mục lục” và không tiếp tục dựng xây, vun đắp cho mối quan hệ của mình nữa.

Cho tới bây giờ, nhiều người vẫn bị cài đặt rằng gia đình là cội nguồn của hạnh phúc mà họ quên rằng số lượng gia đình tan vỡ hoặc số lượng gia đình mà các thành viên trong đó phải chịu đựng lẫn nhau, gồng mình cho tròn vai diễn để phủ lên một vẻ ngoài là gia đình hạnh phúc là rất nhiều. Cho nên, nếu thẳng thắn nhìn nhận lại vấn đề thì phần đông gia đình là không hạnh phúc, là bất hạnh. Để gia đình hạnh phúc là câu chuyện mà chúng ta phải viết lại ngày hôm nay.

Trước tiên hãy bắt đầu bằng một nhận thức cực kỳ quan trọng: cho dù bạn thành công trong việc vượt qua mọi khó khăn và cấm cản để đưa nhau bước vào hôn nhân, điều đó không đảm bảo cho bạn có một cuộc hôn nhân hạnh phúc. Càng khó khăn trong giai đoạn đến với nhau, chúng ta càng dễ dàng ảo tưởng rằng đã đến lúc mình thu hoạch mà không tiếp tục vun trồng nữa. Chính vì thế, cây tình yêu vừa mới nảy mầm đã đứng trước nguy cơ bị bỏ rơi, không được tưới tắm và chăm sóc đúng mực.

Tuần trăng mật sẽ nhanh chóng trôi qua, cảm xúc trào dâng của mỗi một người sẽ dần dần “hạ cánh”, “tiếp đất” và trở về với thực tế cuộc sống. Lúc này, chúng ta bỗng giật mình nhận ra một thời gian dài vừa qua mình đã “cách ly” với thế giới, với mọi người để chui vào thế giới chật hẹp của đôi mình. Và rồi giờ đây bạn nhận ra thế giới tưởng chừng bất tận yêu thương này sao nó hẹp quá, hẹp đến khó thở. Bạn thấy cần hít lấy khí trời bên ngoài, bạn cần gặp gỡ bạn bè, bạn cần theo đuổi các mục tiêu công việc – sự nghiệp, bạn cần nuôi dưỡng đam mê và sở thích của bản thân… thậm chí bạn thấy rất cần được ở một mình. Mỗi người bắt đầu đi tìm lại chính mình bởi suốt thời gian quấn quít bên nhau, họ đánh mất phần những phần quan trọng khác trong cuộc sống của chính mình. Điều này rất hiển nhiên nhưng nó lại đặt hôn nhân vừa mới khởi đầu của bạn trước một thách thức lớn, đó thử thách năng lực kết nối của hai người với nhau. Vì thế, đây mới thật sự là bước bắt đầu đi vào hành trình tình yêu của bạn.

Rõ ràng, khi quyết định bước vào hôn nhân, đồng nghĩa chúng ta muốn gắn cuộc đời mình với người mình lựa chọn, và nền tảng cho sự gắn kết ấy được xây dựng trong giai đoạn tìm hiểu nhau. Nhưng kỳ thực, cái gắn kết ban đầu tưởng chừng bền chặt ấy nó chỉ đến từ việc quá đỗi hưng phấn, đến mức chúng ta xóa nhòa hầu hết mọi khác biệt, mâu thuẫn và những điểm khó hòa hợp với nhau. Và khi bắt đầu sống cuộc đời hôn nhân, khi nhịp tim và nhịp sống bình thường quay trở lại, ta như bừng tỉnh sau một cơn mê, và thử thách của việc kết nối bắt đầu từ đây.

Kết nối đầu tiên mà chúng ta có với nhau ban đầu là kết nối về thể xác. Với đam mê dục vọng và luyến ái, chúng ta rất dễ gắn với nhau về thể xác. Nhưng điều đó không có gì đảm bảo nó sẽ bền chặt bởi vì từ đầu sự kết nối đó nhận được sự hỗ trợ tối đa từ các hóa chất tình yêu. Nhưng chúng không phải lúc nào cũng được duy trì ở mức độ cao nếu đời sống vợ chồng xảy ra những trục trặc khiến cảm xúc và sự gần gũi giữa hai người trở thành điều khó khăn. Lúc đó sự gắn kết về thể xác cũng dần yếu đi. Thậm chí đến lúc mà cả hai không còn muốn nhìn mặt nhau, không còn muốn chạm đến nhau nữa. Sự lạnh lùng giữa hai cơ thể bắt đầu xuất hiện.

Vậy làm gì để tái kết nối về thân xác? Chúng ta hãy bắt đầu bằng những bài thực hành chạm vào nhau thường xuyên hơn và chạm nhau trong sự chánh niệm, tức là với ý thức trọn vẹn về sự hiện diện của từng người. Thực hành những bài mát-xa cho nhau, vuốt ve âu yếm nhau, đặc biệt khi gần gũi nhau thì tăng cường việc tiếp xúc cơ thể. Tất cả những điều đó giúp duy trì sự quen thuộc hoặc làm “ấm” lại đôi bên khi sự nguội lạnh bắt đầu xâm chiếm. “Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi”, chúng ta phải giữ gìn và nuôi dưỡng sự tiếp xúc cơ thể này và thực hành để nó trở thành một kỹ năng của cả hai người.

Tuy nhiên, sự gần gũi thể xác bị ảnh hưởng và chi phối bởi cảm xúc, nên chúng ta cần đi đến tầng kết nối về cảm xúc. Để sự kết nối này diễn ra, kỹ năng quan trọng bậc nhất là lắng nghe và thấu cảm. Lắng nghe bằng sự đón nhận, tĩnh lặng và không phán xét. Chỉ có vậy năng lượng bình yên và yêu thương của bạn mới lan tỏa sang người kia, giúp người kia cảm thấy được bạn đón nhận hoàn toàn bất kể chuyện gì xảy ra. Từ nền tảng của sự đón nhận ấy, chúng ta dễ dàng tha thứ cho nhau những trục trặc trong đời sống vợ chồng, chúng ta dễ dàng bỏ qua những lỗi lầm và thiếu sót của từng người, và chúng ta dễ dàng nâng đỡ nhau, khích lệ nhau. Từ đó cả hai người sẽ hướng đến những cảm xúc tích cực và những niềm vui trong cuộc sống. Lúc này, sự lãng mạn của hai người nếu có thì không chỉ là trò chơi của luyến ái mà là một điểm nhấn tuyệt đẹp trong hành trình của sự nâng đỡ nhau để cùng có được những niềm vui đích thực trong đời.

Và phần gắn kết sâu nhất là phần gắn kết về mặt tâm linh. Bởi nếu cả hai người chỉ dừng lại ở việc gắn kết với nhau bằng sự gần gũi thân xác và cùng nhau đi tìm những niềm vui trong cuộc sống thì chưa đủ. Giữa hai người rất cần chạm đến sự đồng cảm, hay nói cách khác vợ chồng phải trở thành bạn tâm giao của nhau. Tâm giao là sự kết nối về mặt linh hồn. Kết nối này ở bề mặt thì đó là biểu hiện của sự thống nhất với nhau về quan niệm sống, về các giá trị sống quan trọng, về việc theo đuổi ước mơ, có mục đích sống lớn lao, chia sẻ được với nhau chặng đường sống sứ mạng và đi đến mục đích sống của từng người. Còn biểu hiện bên trong của sự kết nối này đi vào chiều sâu hơn, đó chính là sống với mức độ trưởng thành của tâm linh. Trong tương quan này, hai người phải cùng giúp và hỗ trợ nhau trong việc rèn luyện tâm linh, vì cái gắn kết sâu thẳm nhất của hai con người chính là gắn kết giữa hai linh hồn thuần khiết – nơi mỗi người đánh thức được tình yêu vô điều kiện ở mình và từ đó hai người hòa hợp lẫn nhau trong một mối hòa hợp lớn hơn rất nhiều – đó là sự hòa hợp với vũ trụ, đó là cùng nhau kết nối với God.

Nếu các bạn lần lượt đi qua hết tất cả các cung bậc mà tôi vừa chia sẻ, đặc biệt ở điểm cuối cùng là gắn kết về mặt tâm linh thì lúc đó các bạn sẽ hiểu đúng và hiểu trọn ý nghĩa của câu nói: “Chúng ta sinh ra để dành cho nhau” hay “Định mệnh của chúng ta là gắn với nhau”. Bởi nếu bạn không đạt đến tầng sâu nhất trong kết nối thì những câu trên chỉ là lời nói của cảm xúc. Và khi cảm xúc tuột trôi, bạn đau đớn với cái mà bạn gọi “định mệnh” của đời mình.

Vì thế, hãy đi cho đến tận cùng của mọi kết nối trong đời sống hôn nhân. Và bước đầu tiên cực kỳ quan trọng là thay đổi quan niệm sai lầm rằng đến được với hôn nhân là hoàn tất. Tiếp theo, bạn muốn câu chuyện tình yêu đời mình thế nào từ lúc bắt đầu bước vào cuộc hôn nhân cho đến khi “đầu bạc răng long”? Bạn chính là người viết nên phần quan trọng nhất nơi dấu 3 chấm (…) mà mọi câu chuyện cổ tích đều bỏ qua.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

P.s: Mời bạn ghé thăm nhà Facebook của tôi để nhận thêm nhiều bài viết hay mỗi ngày

HẠNH PHÚC TỰ THÂN

Thử một lần ngồi lặng yên, tạm dừng mọi lo toan muộn phiền trong cuộc sống để ngắm nhìn con bạn hay một đứa trẻ đang ngủ hoặc đang chơi đùa hồn nhiên và quan sát thứ cảm xúc đang chảy tràn trong bạn. Tôi tin chắc, đó cảm nhận niềm hạnh phúc.

Em bé hạnh phúc ấy tỏa năng lượng bình an và dịu êm ra xung quanh. Bạn ngắm nhìn em bé ấy trong trạng thái thả lỏng, thư giãn và bạn kết nối được với dòng chảy năng lượng ấy và rồi bạn cảm nhận được hạnh phúc. Hạnh phúc đích thực đơn giản vậy đó!

Chúng ta đã từng là những em bé hạnh phúc – dẫu khi ấy ta chưa là ai, chưa làm được gì, chưa có thành tựu nào; dẫu ta được cho mặc đẹp hay trần truồng; dẫu ai đó trao cho ta nụ hôn âu yếm hay giở lời mắng mỏ; dẫu ta được ăn một bữa thịnh soạn hay chỉ uống một cữ sữa giản đơn; dẫu ta được cả dòng họ vây quanh hoan hỉ hay chỉ nằm một mình trên chiếc nôi đung đưa nhìn những con thú bông đủ màu treo lủng lẳng… thì ta vẫn cứ hồn nhiên, hạnh phúc và tràn đầy yêu thương. Càng lớn lên, chúng ta càng “quên mất” cách để hạnh phúc mà không cần lý do như thuở bé con. Chúng ta nhìn lại thời ấu thơ của mình hay quan sát những đứa bé hồn nhiên với thứ hạnh phúc trong trẻo ấy và khát khao một lần được buông bỏ tất cả những gánh nặng của hiện tại để “xin một vé đi tuổi thơ” như một cách nói về sự khát khao được sống trong niềm hạnh phúc đích thực trong đời. Và bạn có biết rằng, tấm vé ấy nằm ngay trong tay bạn?

Thế giới này thật sự đã quá tải về khổ đau bởi con người cứ ngày càng đi lạc khỏi hạnh phúc vốn có sẵn nơi chính mình. Chúng ta đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác. Chúng ta tìm kiếm thứ hạnh phúc đến từ bên ngoài. Mà điều bế tắc là mọi thứ bên ngoài hay bất cứ con người nào rồi cũng đổi thay. Chính vì thế mà hạnh phúc của chúng ta cứ bấp bênh, cứ lệ thuộc, cứ lên xuống, cứ dính mắc… và hầu như cuộc đời chúng ta đau khổ nhiều hơn những khoảnh khắc thật sự hạnh phúc bởi mọi thứ ở giây này đã khác xa giây trước.

Thế nên hiện nay trên thế giới, người ta càng lúc càng nói nhiều về hạnh phúc tự thân – đó chính là nguồn hạnh phúc đích thực trong đời. Thật ra điều này đã được Đức Phật dạy từ rất lâu rồi và cũng đã có lĩnh vực nghiên cứu về tự yêu thương bản thân. Cụ thể là làm sao để tìm được hạnh phúc mà không cần bất cứ ai, đồ vật gì hay thú vui nào. Người hạnh phúc đích thực là người dẫu ngồi yên chẳng làm gì cả vẫn cảm nhận được hạnh phúc. Đó là hạnh phúc của việc có mặt trên cuộc đời này, hạnh phúc của việc hiện diện trong từng hơi thở, hạnh phúc của việc cảm nhận bình yên bên trong tâm hồn, hạnh phúc của việc thấy mình vẫn luôn có niềm hi vọng…

Nếu bạn không biết mang lại hạnh phúc cho mình thì ai có thể mang lại hạnh phúc cho bạn? Giả như nếu có thì đó chỉ là những niềm vui ngắn hạn bởi cuộc đời là một chuỗi biến động vô thường. Nếu bạn chỉ trông cậy vào những niềm vui có thể đưa cảm xúc của bạn lên các cung bậc tích cực, vui vẻ, hân hoan, thích thú, sung sướng… thì hãy nhớ cuộc vui nào rồi cũng tàn và bạn vẫn phải trở về với chính mình. Đó là lý do mà quá nhiều người khi đã sa đà vào các cuộc vui thì không thể dứt ra được. Hình ảnh vô cùng quen thuộc với chúng ta là khi tiệc tàn rồi thì nhiều người vẫn còn muốn ngồi nán lại uống tiếp hoặc đi tăng hai tăng ba để có thể kéo dài cuộc vui của mình. Bởi khi quay về, điều khủng khiếp nhất là họ phải đối diện với nơi không còn niềm vui nào nữa, thậm chí tệ hơn đó là họ quay về với sự cô đơn của chính mình bởi họ chưa bao giờ kết nối được với chính bản thân mình.

Không ai có thể sống với nỗi bất an, cô đơn, khổ đau kéo dài. Chúng ta luôn có nhu cầu tìm kiếm yêu thương, hạnh phúc, niềm vui. Thế nên, một người không thể hạnh phúc tự thân sẽ như một con thiêu thân khi tìm ra một nguồn vui nào đó cho mình. Họ sẽ lao vào, sẽ bám chặt, sẽ lệ thuộc, sẽ dính mắc và sẽ “tự thiêu” mình trong mối quan hệ hoặc thú vui kể cả là một mục tiêu nào đó. Và chắc chắn, đó không thể là một cuộc sống lành mạnh và họ cũng không cách nào có được năng lượng sống dồi dào hay tình yêu cuộc sống từ cách sống như thế. Khi mất đi nguồn hạnh phúc này, họ sẽ đau khổ mãi mãi hoặc lao đi tìm một nguồn hạnh phúc khác. Cứ như vậy con người chúng ta xoay vòng từ đối tượng này sang đối tượng khác, từ vật này sang vật khác, từ trò giải trí này sang trò giải trí khác, miễn sao có thể lấp đầy được những khoảng trống vắng hoặc những thời khắc hoàn toàn trống rỗng. Và đó là cách sai, cách làm cho chúng ta ngày càng đau khổ hơn và lún sâu vào bi kịch như Đức Phật nói “đời là bể khổ”.

Tuy nhiên, chúng ta không bế tắc nếu biết dừng mọi thứ trong sự tĩnh lặng và soi xét xem đâu là căn nguyên của việc chúng ta không tìm được hạnh phúc, bình an và sự hỷ lạc trong đời sống một cách dài lâu.

Tôi tin chắc rằng, nhiều người trong chúng ta biết con đường đi đúng đắn là phải đi ngược vào trong để tìm lại bình an, tìm lại niềm vui sống và niềm hạnh phúc trọn vẹn cho mình; và còn hơn như vậy nữa là tìm kiếm sự mãn nguyện trong đời sống. Tuy nhiên, dẫu biết rõ như thế thì chúng ta cũng khó có thể làm được ngay vì chúng ta đã gặp nhiều trở ngại mà không ai khác là do chính mình dựng nên trong tiến trình sống. Bây giờ trong ta không còn là vùng bình an nữa mà đó là những nỗi đau ta đã từng trải trong đời và ta ghi dấu trong tiềm thức của mình rồi. Đó là những lần tổn thương, vấp ngã, thất bại… khiến ta ngày càng từ chối bản thân, xem nhẹ bản thân và tin rằng mình không xứng đáng để có được niềm vui và phần thưởng trong đời. Những cuộc tình tan vỡ, những lần bị lừa dối, những lần đặt lòng tin sai người… càng làm cho ta thu hẹp lại để tránh bị mất mát và đau đớn nhiều hơn. Và cứ như vậy hàng loạt rào cản kết hợp lại trở thành một thứ mà giới tâm lý thường gọi là “bức tường bê tông” che chắn để ta không còn bị tổn thương nữa. Vô hình trung, nó che khuất phần con người thuần khiết của ta khiến ta không còn khả năng tiếp cận được với vùng bình yên ở bên trong mình nữa.

Nhưng, chúng ta hoàn toàn có thể đánh thức được vùng bình yên này nếu chúng ta biết kết nối với năng lượng thuần khiết, yêu thương và không bao giờ cạn nguồn từ God, Vũ trụ. Và một lần nữa, nói thì dễ nhưng làm rất khó bởi đã rất lâu rồi chúng ta quên mất mình có nguồn này, và nghiêm trọng hơn là ta không tin rằng nguồn hạnh phúc ấy có sẵn trong ta. Đã đôi lần chúng ta thử nhưng đã thất bại bởi kỹ năng này ta đã không hề tập luyện bao giờ. Chúng ta sống trong sự hoài nghi về việc mình được yêu thương, được chở che vô điều kiện. Vì không tin thì làm sao chúng ta thực hành việc kết nối với Vũ trụ, với God một cách nghiêm túc? Điều này giống như một sợi dây sắt nếu lâu ngày không đụng tới nó sẽ hoen rỉ; cũng thế, lâu ngày, đường dây kết nối giữa chúng ta với Vũ trụ, với God đã càng ngày càng rỉ sét và không còn hiệu nghiệm nữa khi chúng ta cần đến.

Giải pháp duy nhất là rèn luyện, tu tập, chữa lành bản thân, chữa lành những nỗi đau, những tổn thương từng trải thì chúng ta mới nhìn thấy đường đi đến chốn bình yên đích thực của mình. Ở nơi này, chúng ta mới thật sự cảm nhận đúng đắn về tình yêu. Khi ấy ta mới yêu được chính mình, ta mới thấy được chính tâm tỉnh thức của mình hoặc Vũ trụ God là nguồn duy nhất có thể mang lại cho ta cảm nhận hạnh phúc. Làm được điều này tức là ta đã đạt đến khả năng hạnh phúc tự thân. Mọi thứ hay mọi người xung quanh chúng ta sẽ được hưởng lợi từ khả năng hạnh phúc tự thân này, bởi hơn ai hết chúng ta hiểu rằng mình không bao giờ cạn nguồn vui và hạnh phúc. Lúc đó, chúng ta bắt đầu lan tỏa, và càng lan tỏa thì niềm vui, hạnh phúc, lẫn tình yêu càng được nuôi dưỡng và vun đầy bên trong chính mình.

Khi chúng ta có được khả năng hạnh phúc tự thân thì những hoa trái tuyệt vời trong cuộc sống và trong các mối quan hệ cũng đến như một phần thưởng tất yếu dẫu không mong cầu, không chờ đợi, bởi đó là qui luật của Vũ trụ này.

Khi hạnh phúc tự thân, chúng ta sẽ hoàn thành mảnh ghép của chính mình trong bức tranh lớn lao của Vũ trụ. Đó cũng là cách chúng ta gián tiếp giúp hoàn thành mảnh ghép của người khác thông qua các mối quan hệ của mình. Từ đó, chúng ta góp phần hoàn thành mảnh ghép của toàn bộ Vũ trụ, mang lại bình yên và an lạc cho mọi người. Thật vậy, bức tranh của Vũ trụ sẽ hoàn chỉnh khi từng người biết quay vào trong chính mình để khai thông nguồn hạnh phúc đích thực.

Và đừng nhầm giữa “hạnh phúc tự thân” với “hạnh phúc một thân”. Đừng gạt đi tất cả những điều xung quanh mình, hay tách mình khỏi các mối quan hệ. Bởi tất cả mọi điều hay mọi người mà ta gặp được trong cuộc sống là những mối nhân duyên giúp ta rèn luyện và trưởng thành. Đặt nền tảng hạnh phúc nơi chính mình để không phụ thuộc hay dính mắc vào ai hoặc điều gì, nhưng không có nghĩa là chúng ta gạt bỏ đi hết mọi người và mọi sự trong đời. Cần hiểu đúng rằng chúng ta cần nhau nhưng không lệ thuộc vào nhau.

Hạnh phúc tự thân tưởng chừng khó chạm đến nhưng sự thật là ai trong chúng ta cũng đã từng sống trong vùng hạnh phúc đích thực ấy rồi – khi ta còn là một em bé nhỏ xíu xiu; thế nên, đừng mất lòng tin, đừng từ bỏ con đường quay trở về nơi mình đã được sinh ra, nơi nguồn tình yêu và hạnh phúc ngập tràn. Hãy chọn con đường đúng – là con đường đi vào bên trong mình. Hãy tỉnh thức và nhẫn nại bởi vì God hoặc tình yêu đích thực bên trong chưa rời bỏ chúng ta bao giờ.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

P.s: Bạn có thể kết nối với tôi qua kênh FANPAGE FACEBOOK để đọc nhiều hơn những chia sẻ của tôi nhé!

THỂ HIỆN TÌNH YÊU LÀ MỘT KỸ NĂNG – YÊU ĐÍCH THỰC LÀ SỰ THỨC TỈNH TÂM LINH

Hãy nhớ lại cái thời mà bạn bắt đầu chinh phục một người khác phái mình thích. Lắm khi, chỉ vì một mái tóc thoảng hương, một chiếc răng khểnh xinh xắn, một đôi bờ vai to rộng, một “bo đì” rắn chắc, một ánh mắt thu hút, một nụ cười tỏa nắng, một vòng eo thu hút, một đôi môi hững hờ… mà bạn phải lòng người ấy. Chúng ta vẫn thường gọi đó là tiếng sét ái tình. (Còn về sau này, khi thời kỳ mật ngọt qua đi, chúng ta bảo rằng… “Trời kêu ai nấy dạ”)

Khi bị tiếng sét ái tình đánh ập vào người, không “nạn nhân” nào có thể lý giải vì sao họ yêu thích người kia. Khi buộc phải đưa ra một lý do, theo yêu cầu của phụ huynh chẳng hạn, họ sẽ đi tìm câu trả lời làm vui lòng vừa dạ phụ huynh, rằng: vì cô ấy tốt bụng, đảm đang, dịu dàng… hoặc vì anh ấy là người trách nhiệm, đáng tin cậy… chứ có ai dám nói rằng: vì vòng một cô ấy quá hấp dẫn, hay vì anh ấy có tài rỉ tai những lời ngọt ngào.

Thế nên, điều khiến chúng ta bị quyến rũ bởi một người, mong muốn gắn kết với người đó hầu như là câu chuyện của cảm xúc. Kể từ giây phút “ăn sét”, chúng ta bắt đầu học các kỹ năng thể hiện tình yêu. Kỳ thực, đó là kỹ năng truyền thông với đối tượng thông điệp: “Tôi mê em”, “Em khoái anh”. Những trò lãng mạn như đứng dưới đường hét vọng lên cửa sổ phòng nàng rằng: “Tìm thấy và yêu em là điều đúng đắn nhất cuộc đời anh cho tới lúc này.” Hay hát bài “em ra đi nhan sắc đi thế nên em đừng đi…”

Nhiều người cho rằng, đó là sự bùng cháy của tình yêu, nhiệt huyết của tình yêu, là lửa tình cháy bỏng. Nhưng nói cho đầy đủ và đúng nghĩa, đó là ngọn lửa của tình dục. Chúng ta có thể làm tất cả những điều tuyệt vời nhất cho người ấy để chúng ta có thể gần gũi với người ấy, và nói thẳng ra, là để “lên giường” với người ấy. Thế nên, việc động phòng trong thời kỳ xa xưa đối với văn hóa phương Đông là một điều cực kỳ quan trọng mang ý nghĩa thiêng liêng và dâng hiến trọn vẹn. Nhưng ngày nay, nhất là các bạn trẻ, việc ai có thể chờ đợi cho đến tận đêm tân hôn mới “tận hiến” cho nửa kia của mình hẳn là chuyện… động trời, hiếm có khó tìm. Ngày nay, trong một mối quan hệ yêu đương, nếu không có sự cọ xát, gần gũi nhau về mặt thân xác của hai đương sự thì chắc là… ít nhiều họ có vấn đề về mặt ham muốn. Bạn thấy đó, thời cuộc ngày nay đã quá đổi thay, và nó làm lộ rõ chuyện mong muốn được thỏa mãn nhu cầu của các dục vọng khác nhau nơi chúng ta trong các mối quan hệ. Người thì tìm thỏa mãn thân xác, người thì kiếm an toàn, người thì muốn được chăm sóc, người thì cần sự đề cao bản thân… Chỉ khi được như vậy, chúng ta mới tìm thấy sự thỏa mãn cho cái tôi của mình. Thế nên, tất cả các chiêu thức, nghệ thuật cưa đổ chàng/ nàng chẳng qua là cách chúng ta đưa người kia vào đúng cuộc chơi chúng ta đã “giăng bẫy”, nhất là trò chơi tình ái. Chính vì vậy hàng loạt khổ đau nảy sinh. Trong khi thứ chúng ta cần là tình yêu đích thực, là điều không ai có thể dùng chiêu trò mà có được hay có thể học tập như một kỹ năng, mà nó cần được đánh thức từ bên trong chính mình.

Có nhiều người trong chúng ta không hiểu tình yêu đích thực là gì. Họ tìm cho mình định nghĩa về tình yêu qua tiểu tuyết ngôn tình, qua những vần thơ, những áng văn, những lời nhạc thể hiện những cảm xúc quyến luyến, buồn đau, thất tình, cô đơn, nhớ nhung, lãng mạn, ghen tuông, giận hờn…; trong Phật giáo, người ta gọi đó là ái tình chứ không phải là tình yêu. Tình yêu trong ngôn ngữ của những người theo tâm linh là yêu thương trong đó có chứa đựng cả từ bi.

Vậy tình yêu đích thực là gì?

Gốc rễ của tình yêu đích thực là một tình cảm vô điều kiện, chỉ cho đi và không đòi hỏi bất cứ điều gì được đáp lại – tức là có cũng được, không có cũng chẳng sao. Bởi tình yêu đích thực dựa trên nền tảng một người luôn luôn cảm nhận mình được yêu thương đủ đầy. Vì vậy, tình yêu đích thực phải xuất phát từ việc bạn cảm nhận được tình yêu bên trong mình qua sự chảy tràn tình yêu từ Vũ trụ, từ God. Hãy nhìn những bông hoa, chúng tỏa hương và làm đẹp cho đời, cho người mà chẳng cần đòi hỏi cuộc đời hay con người làm gì đáp lại. Trước người nghèo đói hay kẻ giàu sang, trước người tốt hay kẻ xấu chúng cũng nở vẹn tròn và tỏa hương hết mực. Bạn có thể cho đi một tình yêu vô điều kiện như những bông hoa kia không? Cũng như mặt trời chiếu tỏa ánh sáng và nắng ấm cho tất cả mọi người, không trừ một ai, không kể là người công chính hay kẻ bất lương. Bạn cũng có thể nhìn thấy tình yêu vô điều kiện từ Mẹ Thiên Nhiên. Bất kể con người đối xử với muôn loài vạn vật trong Vũ trụ này tệ hại ra sao, Mẹ Thiên Nhiên vẫn hằng nuôi sống, cưu mang và ra sức chữa lành cuộc sống theo cách kỳ diệu nhất.

Vì thế, nếu bạn đến với một người bằng tình yêu vô điều kiện thì chắc chắn bạn có được hạnh phúc đích thực, bất kể nửa kia của bạn ra sao – cho dẫu người ấy gắn kết vào đời bạn bởi rất nhiều nhu cầu hay khát khao họ cần được đáp ứng. Bởi trong bạn đã đủ đầy tình yêu và bạn chẳng cần đáp lại điều gì. Và khi càng lan tỏa và cho đi tình yêu của mình, bạn càng trở nên tràn đầy và viên mãn bởi vì khi bạn mở lòng để tình yêu từ God đi qua mình, thì dòng chảy tình yêu nơi bạn càng được khai thông và vận hành trôi chảy, nhờ thế, cuộc sống bạn thấm đẫm và ngụp lặn trong dòng chảy tình yêu, và đời bạn không ngừng mới mẻ và phong phú. Còn người kia chừng nào được đánh thức hay tu tập để yêu vô điều kiện thì đó là duyên của họ, không ảnh hưởng gì đến khả năng yêu thương và hạnh phúc của bạn. Bởi tình yêu đôi lứa hay hôn nhân là chuyện của hai người, nhưng học được những bài học để tỉnh thức và trưởng thành trong tình yêu vô điều kiện là chuyện của riêng từng người.

Nếu bạn cầu mong người ấy có tình yêu vô điều kiện – như bạn đã dành một tình yêu vô điều kiện cho họ, bạn mới thấy ổn thỏa cho mình thì đó là dấu hiệu cho thấy bạn không hề có tình yêu vô điều kiện. Nói thẳng ra, điều kiện của bạn là: “tôi yêu anh vô điều kiện nên anh cũng cần như thế với tôi”. Tình yêu vô điều kiện sẽ khiến bạn đủ kham nhẫn để không ngừng trao yêu thương cho đến khi người kia trở thành người có tình yêu vô điều kiện với bạn, hoặc không bao giờ cũng chẳng sao, bởi đơn giản là bạn đã đủ đầy rồi.

Từ đây, để tránh nhầm lẫn, bạn cần nắm được những dấu hiệu của tình yêu vô điều kiện đó là: nâng đỡ, khích lệ, cảm thông thay vì chỉ trích, phê bình hay chê bai người khác; là mang lại sự tích cực cho cuộc sống và người xung quanh mình thay vì phàn nàn, tiêu cực; là đón nhận cuộc sống và đón nhận người mình yêu một cách nguyên vẹn, không yêu cầu người kia thay đổi bất cứ điều gì. Hãy cẩn thận với nhiều cái bẫy mà bạn có thể sập chân, chẳng hạn bạn đề nghị chồng mình ăn mặc chỉn chu hơn vì bạn muốn anh ấy được người khác tôn trọng, hay bạn thuyết phục vợ mình tập gym để giảm cân bởi bạn muốn cô ấy trông đẹp hơn… Đó là cái bẫy tưởng chừng vì người nhưng đích thực là vì mình.

Một lần nữa, người có tình yêu vô điều kiện là người luôn biết mang niềm vui vào cuộc sống, đón nhận mọi thử thách trong đời hay trong hôn nhân để trưởng thành chứ không đổ tội cho nửa kia hay cho hoàn cảnh và cho đó là cớ khiến hôn nhân gãy đổ. Từ đó, tình yêu vô điều kiện chỉ có ở người tỉnh thức, là người biết đánh thức trái tim yêu bên trong của mình. Chỉ tình yêu đích thực mới xứng đáng được gọi là tình yêu – luôn mang lại sự nâng đỡ, vun đắp, chữa lành và tạo ra năng lượng tích cực cho đời, cho người.

Và niềm hi vọng cho tất cả chúng ta là tình yêu đích thực hay chính là tình yêu vô điều kiện không phải nơi núi cao hay vực sâu nào đó, nhưng nó có sẵn ngay bên trong chính mình. Tình yêu vô điều kiện cũng hiện thân nơi sự quan tâm, yêu thương, chăm sóc, chở che, nói lời ngọt ngào âu yếm… mà chúng ta dành cho nhau trong mối quan hệ của mình. Nhưng cái khác ở đây chính là những điều đó xuất phát từ lớp vỏ cái tôi của bạn hay từ linh hồn thuần khiết bên trong bạn. Bạn có quyền mong muốn nửa kia của mình đẹp hơn, thành đạt hơn… nhưng không gắn hạnh phúc của mình vào kết quả của mong muốn đó. Hãy liên tục tập quan sát thật sâu và kết nối với bên trong chính mình để luôn phân định được đâu là thúc giục của cái tôi, đâu là tiếng nói của tình yêu đích thực. Dần dần, bạn sẽ bóc được lớp vỏ cái tôi để tiến vào sâu bên trong mình – nơi tình yêu đích thực hiện diện trọn vẹn.

Đánh thức tình yêu đích thực bên trong mình là một hành trình mà chúng ta cần rèn luyện và thực hành liên tục mỗi ngày. Và tình yêu đích thực ấy không nằm ở cuối hành trình, nhưng nó nằm ngay trong từng bước chân của bạn. Chắc chắn, có những khoảnh khắc trong đời bạn đã từng sống trong vùng tình yêu đích thực, đó có thể là lúc bạn ôm đứa con bé bỏng của mình vào lòng trong niềm hạnh phúc trong trẻo nhất, đó cũng có thể là lúc bạn tha thứ cho đứa con hư hỏng của mình bằng một tình thương vô điều kiện… Tôi tin chắc rằng ai ai cũng từng trải qua những giây phút trong vùng tình yêu tuyệt vời ấy rồi. Nhưng thứ hạnh phúc ấy không phải chạm tới rồi là có được mãi mãi, mà rất cần chúng ta tỉnh thức và kết nối với bên trong của mình từng giây, từng giây. Mỗi một giây tỉnh thức là mỗi một giây được sống trong vùng tình yêu đích thực.

Với nhận thức về tình yêu đích thực đúng đắn như thế, khi cuộc sống hay mối quan hệ của chúng ta lỡ có xảy ra đổ vỡ thì hãy biết rằng đó là bởi ta chưa chạm được tình yêu đích thực. Thế nên trong mọi trường hợp, đừng bao giờ nhân danh tình yêu mà phán xét, đổ lỗi, chà đạp hay gây đau khổ cho nhau bởi tình yêu đích thực thì không thất bại bao giờ.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

TÌM LẠI NỬA KIA

❤Vợ bạn chính là người vợ mà bạn luôn tìm kiếm
❤Chồng bạn chính là người chồng bạn luôn tìm kiếm

Bởi trong cuộc đời này, những người mà bạn gặp đều là người nên gặp, những chuyện xảy ra đều là chuyện cần xảy ra. Vì vậy, nếu đời sống hôn nhân của bạn một ngày nào đó bỗng chán chường, mỏi mệt và mất đi sự gắn kết, thì đừng vội cho rằng mình đã chọn sai người. Có lẽ, bạn chưa làm đúng một điều gì đó…

🥰Trước đây, cứ mỗi dịp nghỉ lễ, tôi lại háo hức quẩy ba lô đi du lịch. Càng đi xa và được khám phá những vùng đất mới, cùng với việc thưởng thức ẩm thực bản địa luôn làm tôi thích thú. Thế rồi, những ngày này, khi em Na cứ xà quần khắp mọi nơi, các kế hoạch du lịch hay công tác của tôi cũng đành gác lại. Mỗi ngày tôi chỉ đi đến đúng nơi cần đến, gặp đúng người cần gặp, làm xong việc lại quay về nhà.

😘Thế nhưng, trên con đường dường như đã quá quen thuộc, đi đến mòn lốp xe, tôi lại phát hiện ra những điều đầy ngỡ ngàng mà tôi chưa từng nhìn thấy trước đó bao giờ. Là cây hoa dại ven đường dường như nở quanh năm. Là những gốc cây khô cằn nẩy những chồi non mơn mởn. Là mùi hương của hoa Ngọc Lan nhà ai đó thơm cả một đoạn đường. Là các quán ăn đủ món đủ vị đủ miền trên một con phố ngắn… trông cũng hấp dẫn phết. Sao trước giờ tôi không nhìn thấy? Hạnh phúc có sẵn ở đây, ngay lúc này, quan trọng là chúng ta có nhận ra!

Những ngày này, tôi dành thời gian để đọc nhiều sách hơn. Trong đó, có vài cuốn sách tôi yêu thích nên đọc lại lần nữa. Và lần này, tôi lại nghiệm thêm được những điều mới mẻ khác xa lần trước. Trong đó, có những đoạn tôi tâm đắc nên viết ra cuốn sổ, mỗi lần đọc lại, tôi thấy mình lại có nhiều cảm nhận sâu sắc hơn.

Và trong mối quan hệ cũng vậy, tôi nghĩ rằng, không phải vợ hay chồng bạn càng ngày càng trở nên tẻ nhạt và buồn chán, mà vì bạn không có khả năng thay đổi nhận thức bản thân và cảm nhận sự thay đổi chiều sâu diễn ra hằng ngày nơi họ.

Vậy làm cách nào để bạn luôn có được các nhìn mới mẻ, đầy trân trọng và luôn yêu thương nửa kia của mình?

1. BẠN PHẢI KHƠI DẬY ĐƯỢC TÌNH YÊU TRONG BẠN

Khi trong bạn có tình yêu, mọi giác quan của bạn được phủ đầy năng lượng yêu thương, nên mọi thứ bạn nhìn, mọi điều bạn nghĩ, mọi việc bạn làm, mọi lời bạn nói, hay mọi cảm nhận của bạn đều xuất phát từ tình yêu. Bạn thử nghĩ đi, có phải khi đang sùng đang bực trong người, ăn gì cũng thấy dở, nhìn đứa nào cũng thấy ghét, gặp ai cũng muốn gây gỗ…? Còn khi trong lòng có niềm vui, nhìn con chó mặt xệ nằm một đống chảy nước dãi hôi rình cũng thấy ồ sao nó trông đáng yêu và buồn cười làm sao.

Khi có tình yêu, bạn bao dung, tha thứ và yêu thương. Nên dẫu những thiếu sót hay sai lầm của đối phương có làm bạn thất vọng, buồn phiền thì bạn không chọn kết tội hay “ăn miếng trả miếng” với họ; nhưng bạn chọn thấu hiểu, cảm thông, chia sẻ, giúp đỡ, khích lệ… để họ thay đổi và trở nên hoàn thiện hơn. Giả như chồng bạn có chút “say nắng” với một cô gái, sau khi “cứng rắn” thể hiện lập trường của mình thì việc bạn tha thứ, bỏ qua và dùng tình yêu của mình để “thu phục” anh ấy sau khi tìm hiểu đâu là nguyên nhân dẫn đến sự việc này để thay đổi, thì việc kết nối lại giữa bạn và anh ấy hẳn sẽ dễ mang lại kết quả tốt đẹp hơn.

Khi có tình yêu, bạn nhìn mọi thứ khác đi. Thật vậy, “Vẻ đẹp không nằm ở đôi má hồng của người thiếu nữ mà ở trong mắt của kẻ si tình”. Khi tình yêu tràn ngập trong bạn, bạn nhìn vạn vật và mọi người trong cái nhìn đầy thú vị, sáng tạo, mới mẻ và yêu thương. Khi tình yêu ngự trị trong bạn, bạn không mong cầu, không đòi hỏi nên bạn dễ dàng đón nhận mọi sự với niềm vui, và như nó vốn là. Nhờ thế, bạn luôn giữ được sự bình yên và niềm vui nội tâm của mình.

2. BẠN PHẢI LUYỆN TẬP KHẢ NĂNG QUAN SÁT SÂU

Mọi thứ trên đời đều giới hạn nếu không được kết nối với Nguồn. Cũng vậy, mọi khả năng của bạn đều giới hạn nếu bạn không kết nối được với Nguồn lực vô hạn của Vũ trụ. Để làm được điều này, đòi buộc bạn phải có khả năng trưởng thành về mặt tâm linh. Những gì bạn có thể nhìn thấy, chạm thấy, nghe thấy bằng các giác quan đều có giới hạn. Vì thế, bạn cần rèn luyện khả năng quan sát sâu, cảm nhận sâu hơn những gì hiển hiện trước mắt bạn. Điều này cần bạn nhắm mắt lại, thinh lặng để đi vào kết nối với bên trong của chính mình.

Ăn cơm hoài có khi nào bạn thấy chán? Nhưng rồi hãy thử một lần quan sát thật sâu, bạn sẽ thấy những điều kỳ diệu. Từ hạt giống được gieo xuống đất, mục nát đi và nảy mầm để một cây non lớn lên. Đi qua những ngày mưa – ngày nắng – đêm sương – những buổi hanh hao – những ngày mưa bão, chống chọi với thời tiết, sâu bệnh, cỏ dại… để bám rễ sâu và mạnh mẽ lớn lên. Rồi cây lúa trỗ đồng đơm bông kết hạt. Hạt chín trĩu cành trong ánh mắt khấp khởi vui mừng của bác nông dân… Giờ đây, bạn được ngồi nơi đây ăn một bát cơm là thành quả của một quá trình tuyệt đẹp, bạn có thấy biết ơn và trân quý cuộc sống này?

3. BẠN PHẢI THAY ĐỔI KHẢ NĂNG CẢM THỤ VÀ CHIÊM NGHIỆM

Tôi từng “lỡ tay” lạc vào một hội các mẹ bỉm sữa đang nói về chuyện rạn da sau sinh. Đọc nhiều những chia sẻ của họ mới thấy “đau đớn thay phận đàn bà”. Rất nhiều chị em sau sinh bị mất dáng, rạn da và hạnh phúc gia đình của họ cũng vì đó mà rạn nứt và đổ vỡ. Thật đau cho các chị, mà cũng thật khó cho các anh. Vậy phải làm sao đây?

Khi bạn chỉ nhìn bằng mắt, bạn sẽ chỉ có thể thấy được rất nhiều những khối mỡ, rất nhiều những vết rạn nứt trên da, rất nhiều những vết thâm nám… Một sự mất mát và xuống cấp trầm trọng. Mùi hương đầy quyến rũ, đường cong làm nghiêng ngã, và làn da mịn màng làm đắm say ngày nào giờ đây là chỉ toàn mùi ngai ngái với 3 vòng như nhau và hết sức đồ sộ, rồi sờ đâu cũng thấy nhám xạm… Nhưng rồi, sau những phút “đứng hình” như thế, bạn hãy tập đi vào quan sát sâu để tìm ra cho mình đáp án của những câu hỏi: “Tại sao cô ấy nứt bụng? Chuyện gì xảy ra? Trước đó thì sao? Sau đó thì sao?” Đó chẳng phải là dấu vết của một tình yêu lớn lao hay sao? Nơi ấy chẳng phải vừa cưu mang một sự sống hay sao?… Nhìn bằng con mắt yêu thương, bạn sẽ thấy tình yêu lấp lánh nơi từng vết nạn ấy. Và bạn sẽ thương biết bao nhiêu nửa kia của mình.

Lần nọ, tôi về quê và đến thăm nhà một người anh họ. Nhà anh được xây lại khang trang và hiện đại, nhưng ở một góc phòng, tôi thấy một chiếc máy may cũ kỹ vừa chiếm chỗ vừa rất “lạc quẻ”. Tôi bộp chộp hỏi: “Sao anh giữ lại cái này làm gì? Phá hỏng phong cách nội thất của cái phòng.” Anh từ tốn kể lại cho tôi những kỷ niệm gắn liền với chiếc máy may cũ kỹ này. Rằng, nó là tài sản lớn nhất của ba mẹ anh ngày ấy, nó đã ngày đêm làm việc nuôi mấy anh em anh học hành lớn khôn, nó đã thấm những giọt mồ hôi nước mắt của mẹ những ngày khó khăn, nó đã chứng kiến những khoảnh khắc hạnh phúc của cả nhà… Và giờ đây, mỗi lần nhìn nó, anh thấy biết ơn. Anh cũng muốn giữ lại nó để sau này kể lại cho các con anh về ông bà, về tuổi thơ của bố chúng và dạy cho các con anh hướng về nguồn cội với lòng biết ơn. Sau câu chuyện đầy xúc động của anh, tôi đã nhìn thấy chiếc máy may bằng con mắt hoàn toàn khác.

Chắc bạn ít nhiều cũng từng có những trải nghiệm tương tự như thế? Điều đó nhắc chúng ta cần luyện tập khả năng quan sát sâu, và nhất là về nửa kia của mình.

Nhìn vợ/chồng một cách hời hợt và thiếu yêu thương, càng sống chung ta sẽ càng chán nhau. Mỗi một ngày trôi qua, mỗi chúng ta đều già đi, xấu đi, yếu đi, chậm đi… thì cách nào để duy trì hay làm lớn lên tình cảm vợ chồng được? Nhưng rất may, tình yêu đích thực lại được đơm chồi và lớn lên từ những ý nghĩa được tạo thành nơi bất cứ điều gì chúng ta đi qua. Quan trọng là cách mà chúng ta quan sát và cảm nhận. Nửa kia của bạn chắc chắn không bất biến trong vòng quay cuộc đời, họ mới mẻ từng ngày, sao bạn lại thấy chán? Bạn chẳng nhìn thấy gì tươi mới nơi người bạn đời là vì cách quan sát của bạn đã cũ kỹ. Vì vậy, hãy thay đổi cách nhìn của bạn, học nhìn sâu và chiêm nghiệm để cảm nhận được vẻ đẹp và tình yêu trong từng khoảnh khắc nơi nửa yêu thương của mình.
Và một lần nữa, bạn đừng quên:

VỢ BẠN CHÍNH LÀ NGƯỜI VỢ BẠN LUÔN TÌM KIẾM

CHỒNG BẠN CHÍNH LÀ NGƯỜI CHỒNG BẠN LUÔN TÌM KIẾM

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu