TÌNH YÊU ĐÂU THỂ LÀ MỘT CHIẾC CHĂN QUÁ HẸP!

Có những ngày tôi lại đi cà phê một mình, muốn lân la bước chân ở góc phố nào đó để ngắm nghía cách người ta yêu. Hôm đấy, tôi trộm nhìn một người đàn ông đang trao những gì ngọt ngào nhất cho vợ mình. Anh ta nâng niu, anh ta chăm chút, anh ta lúc thì hân hoan lúc thì xót xa vỡ òa theo những dòng tâm tư của cô vợ. Tôi thấy cảnh tượng ấy thực sự đẹp. Tôi mừng thầm cho cô gái, quả là có phúc khi tìm được một người đàn ông thấu hiểu mình đến vậy. Chợt ngay lúc đó, cô nhân viên mang thức uống đến, bất cẩn làm văng nước lên áo người đàn ông ấy. Anh ta như biến thành người khác. Anh ta trâng tráo ánh mắt nảy lửa về phía cô nhân viên đang trong bộ dạng luống cuống đáng thương. Và bắt đầu mắng nhiếc, quát tháo, miệt thị.

Trong hụt hẫng, tôi hít lấy một hơi thở và suy nghĩ thật lâu. Thử hỏi một người đàn ông với điệu bộ và cách hành xử như vậy có thực sự ấm áp như tôi tưởng? Thử hỏi anh ta có đang dành tình yêu đích thực cho cô vợ, hay đó chỉ là một chiêu trò lấy lòng, đổi chác; là si mê nhất thời, là cảm xúc vô thường. Dù là gì đi nữa, tôi không nghĩ một người biết yêu vợ mình lại không biết yêu thương và tử tế với những người khác. Tôi không nghĩ một người có tình yêu đích thực với đối tượng này, lại ghét bỏ đối tượng khác. Liệu rằng khi cảm xúc hạ nhiệt hay bỗng một ngày cô vợ rời bỏ anh ta, thì người đàn ông đó có đối xử với vợ mình như trước kia không hay sẽ giống cách ứng xử với cô nhân viên phục vụ trên?
Khi trong lòng ta đã có hạt giống của yêu thương và tỉnh thức, tự khắc ta sẽ trao gửi tình yêu trong mọi việc ta làm, mọi thứ ta thấy, mọi nơi ta đến, một cách hoàn toàn không-phân-biệt. Đó là cách yêu mà thiên nhiên luôn chia sẻ cho chúng ta biết. Đó là cách yêu của đất mẹ, luôn nâng niu mọi bàn chân mà không cần biết đó là ai, trông như thế nào, từ đâu đến; luôn đón nhận mọi thứ bất kể là rác rưởi, hay những thứ “không mấy thơm tho”… và trả lại cho ta bao nhiêu là thức ngon quả ngọt. Rộng lớn hơn nữa, đó là cách yêu của vũ trụ, luôn bao dung và ôm lấy chúng ta dù ta có đúng hay sai đến đâu đi nữa. Đã là tình yêu thì làm gì có phân biệt, có so đo, có tiêu chuẩn này nọ.

Tôi thấy nhiều người ước rằng, ước gì anh ấy có thể yêu tôi và gạt hết tất cả các cô gái trên thế gian này. Ước gì cô ấy sẽ làm ngơ với mọi đàn ông trên đời ngoài tôi. Đây là một diễn biến khác của cách yêu như người đàn ông trong câu chuyện trên. Vấn đề không chỉ từ người cho đi, mà ngay cả người đón nhận đều lầm tưởng rằng đó là tình yêu và ước ao có nhau như thế. Có lẽ, chúng ta khao khát sự thủy chung, nhưng chúng ta đã để cái tôi hẹp hòi kéo đi quá đà, thành ra đó là một kiểu chiếm đoạt.

Hình ảnh người đàn ông trong câu chuyện trên có bóng hình của tôi quá khứ. Và tôi cũng từng có những ước mong ích kỷ về tình yêu. Khi bước ra ngoài quan sát và lắng nghe nhiều hơn, tôi mới bắt đầu nhận ra những cách yêu đầy lỗi của mình. Khi tôi biết yêu thương, đồng cảm, thấu hiểu, lắng nghe và kết nối được với tất cả mọi người phụ nữ, tôi mới thực sự hiểu và yêu vợ mình đúng nghĩa là vô điều kiện.

Nên mượn ý của nhà văn Nam Cao, tôi có thể diễn tả rằng, tình yêu đâu thể là chiếc chăn quá hẹp, người này co thì người kia bị hở. Mong cho người đàn ông ấy sẽ nới rộng hơn chiếc chăn của mình.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

HÔN NHÂN….ĐỒNG ĐIỆU – ĐỒNG CẢM – ĐỒNG LÒNG – ĐỒNG HÀNH

Chọn vợ chọn chồng, vốn đã không phải là việc tùy tiện. Sống cho nên vợ nên chồng càng không thể theo kiểu ngày một ngày hai, tới đâu hay đó. Nó luôn có một quá trình. Chỉ khi nhìn ngắm cuộc hôn nhân của mình như một hành trình có những chặng đường và những điểm đến, ta mới có thể hiểu sâu được chính ta, người bạn đời và mối quan hệ của cả hai. Trong mọi thứ luôn có sự phát triển, và hôn nhân cũng có những nấc thang. Và bạn cần nhìn thấy những nấc thang ấy để đưa mối quan hệ vợ chồng ngày một thăng hoa, ngày một sâu bền. Đừng nghĩ kết hôn là đỉnh điểm rồi, là bến đỗ rồi và dừng ở đó. Mối quan hệ sẽ phai màu, tiêu tan nếu nó không tiếp tục tiến triển. Chính vì vậy, bạn cần có kế hoạch để đưa mối quan hệ lên những bước phát triển cao hơn. Nếu cứ bước đi giữa mông lung, cả hai sẽ dễ dàng trượt ngã. Hôn nhân vốn rất lãng mạn, nhưng nào phải cuộc dạo chơi, hôn nhân là một con đường thiêng liêng, cả hai sẽ cùng nhau đi để đến với sự trưởng thành tâm linh và hạnh phúc đích thực.
Nói đến các chặng đường phát triển của một mối nhân duyên đúng nghĩa, tôi có thể mô tả “timeline” của mối quan hệ qua những từ bắt đầu bằng chữ “đồng”, đó là: đồng điệu – đồng cảm – đồng lòng – đồng hành.

Đồng điệu

“Mây tầng nào gặp mây tầng đó”, những người giống nhau sẽ nhìn thấy nhau, những người có tâm tư tương thông sẽ thu hút nhau. Họ đến với nhau vì có chung những điều cốt lõi, có thể là sở thích, cách nghĩ cách cảm, giá trị sống… Đối diện với một người xa lạ, bỗng dưng họ cảm nhận được sự kết nối vô hình, sự giống nhau khiến họ cứ ngỡ đã biết nhau từ lâu, rất lâu, thậm chí như thể từ muôn kiếp trước. Ta vẫn thường gọi đó là ‘soulmate’, người mà ta tình cờ bắt gặp được giữa ti tỉ người, một người có nỗi lòng, suy tư, tâm tưởng giống ta. Từ đó ta muốn gần thật gần hơn với họ, trong sự đồng điệu. Đồng điệu, chính là khởi phát của tình yêu.

Đồng cảm

Khi đã đến với nhau trong sự đồng điệu, cả hai sẽ cảm thấy an toàn để đi vào những khám phá sâu hơn trong thế giới bí mật của từng bản ngã. Họ bắt đầu giãi bày, chia sẻ từng chút nỗi niềm, từng vết sẹo, từng niềm vui, từng câu chuyện,… của từng người, rất riêng, không ai giống ai, nhưng cả hai đều có thể cảm nhận sâu sắc và hiểu thấu tiếng lòng của nhau. Mọi nỗi niềm giấu kín, chôn sâu hay mọi nỗi buồn niềm vui thường nhật, ta đều muốn kể ra hết để người nghe. Ta thấy nhẹ nhõm, an yên và được chữa lành. Đó là khi mối quan hệ của ta và người đã tiến sâu hơn một nấc.

Đồng lòng

Với sự đồng cảm, cả hai dường như đã nhìn thấy và thấu rõ người kia hơn rất nhiều. Dần dần, những khác biệt sẽ lộ rõ, giữa người và ta ít nhiều cũng sẽ có những suy nghĩ trái chiều, những niềm tin xung đột. Một mối quan hệ giữa hai bản thể khác nhau không phải lúc nào cũng êm đềm, ngày qua ngày, nó sẽ bắt đầu rối tung, lộn xộn đến không thể nào chịu được. Nhưng tình yêu đích thực vốn không có điều kiện trong sự kết nối hai bản thể. Bao nhiêu khác biệt đều không quan trọng, vì khi đã có tình yêu, mọi thứ như hòa làm một. Khi đó, cả hai sẽ biết đặt mình vào vị trí của người kia, biết đón nhận hoàn toàn và kết nối với nhau bằng tâm chân thật. Khi đó, cả hai sẽ biết bỏ xuống “cái tôi giả tạo”, để đi tìm tiếng nói chung, và cùng nhau vẽ nên một bức tranh tuyệt vời của hôn nhân đích thực. Từ đó, cả hai đồng lòng tiến về phía trước, dựng xây từng mục tiêu chung, và hỗ trợ nhau trong từng sự phát triển với tiến trình riêng của từng người. Tới đây, cuộc hôn nhân được định hình, hai bản thể bắt đầu tiệm cận nhau và tìm thấy sự hợp nhất. Đồng lòng, chính là bước ngoặt lớn và cần có trong sự phát triển của mối quan hệ vợ chồng. Chỉ khi đạt đến sự đồng lòng, cả hai mới cảm nhận hơn bao giờ hết sức mạnh của tình yêu và ý nghĩa của hôn nhân. Thuận vợ, thuận chồng, thì chẳng còn gì khó khăn, chẳng còn chi đáng sợ. Vợ chồng đồng lòng tất sẽ làm nên những điều diệu kỳ, thậm chí là phi thường, mà một cá nhân riêng lẻ không bao giờ có thể với tới được.

Đồng hành

Khi cả hai đã đồng lòng vạch ra những mục tiêu chung, mối quan hệ sẽ mở toang ra một chặng đường mới, rất mới. Trên con đường rất dài ấy, cả hai sẽ trở thành người bạn đường của nhau. Cả hai nâng đỡ, dìu dắt và trân trọng nhau để tiến lên trên hành trình vun xây hạnh phúc gia đình và hoàn thiện bản thân. Mỗi bước đi trên hành trình ấy, luôn cho cả hai ngày càng thấm thía “gừng cay muối mặn” của tình nghĩa vợ chồng và những bài học hôn nhân. Con đường ấy chẳng thể nào cứ bằng phẳng, nó luôn có đầy rẫy những “ổ gà”, góc chết,… Có lúc người mỏi gối chùng chân, có lúc ta là người gục ngã, hay có lúc cả hai mất tất cả… nhưng đó chính là thời khắc cho ta hiểu sâu sắc nhất, xúc động nhất về tình yêu. Đó là dẫu có tận thế, trời long đất lở, vẫn có người bên cạnh, nắm tay ta, cùng ta gánh cả trời cả đất, sẵn sàng bước cùng ta đến chân trời góc bể. Và dĩ nhiên, phía cuối con đường sẽ thật đẹp, sau tất cả, là sự thức tỉnh, trưởng thành về tâm linh và chạm vào được hạnh phúc của cuộc hôn nhân viên mãn.
Để không bị lạc, bạn cần biết rõ con đường, và hôn nhân cũng vậy. Nếu bạn chưa vẽ ra con đường, hãy cùng người bạn đời ngồi xuống để vẽ ra và định vị xem cuộc hôn nhân của mình đang ở đâu; nếu bạn đã có con đường nhưng chưa hình dung sẽ đi như thế nào thì hãy tiếp tục hình dung; nếu đã vẽ, đã hình dung cách đi thì hãy tiếp tục vững bước và thưởng thức từng trải nghiệm trên hành trình ấy.

Tìm được một tâm hồn đồng điệu, đồng cảm đã là cuộc hạnh ngộ hiếm có, cùng người ấy đồng lòng, đồng hành thì đúng là trên cả tuyệt vời. Nhưng mọi kết nối có lớn lao, có sâu đậm đến đâu, cũng bắt đầu từ một khoảnh khắc yêu thương của bây giờ. Do đó, khi đã phác hoạ toàn cảnh bức tranh hôn nhân, thì hãy thôi nghĩ ngợi tương lai, để quay về với hạnh phúc ở thực tại, vì chỉ có thực tại mới là đích thực. Hãy hiện diện đầy đủ với tâm chân thật để đồng điệu, đồng cảm, đồng lòng và đồng hành trọn vẹn với người bạn đời ngay lúc này.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC – ẢO TƯỞNG HAY DÒNG CHẢY TỰ NHIÊN CỦA CUỘC SỐNG

Khi nghe kể về một cuộc hôn nhân lý tưởng, một tình yêu viên mãn, phản ứng đầu tiên của bạn là gì? Bạn cảm thấy thật “lạ đời”. Bạn sẽ nói nó giống phim Hàn, giống cổ tích, giống ngôn tình… hay một cái gì đó chỉ có trong mơ và vượt ngoài cuộc đời này, đúng chứ? Tại sao chúng ta lại có những suy nghĩ như vậy. Rốt cuộc, tận sâu trong vô thức chúng ta vẫn không tin tình yêu đích thực là một điều gì đó dễ dàng có được. Chúng ta ở quá xa nó đến nỗi ta thấy có được nó còn khó hơn… lên trời. Bi kịch là niềm tin đó lại càng đẩy ta ra xa tình yêu hơn nữa. Trong một bộ phim Trung Quốc, nhân vật chính là một cao thủ võ lâm, nhưng lại bị mù từ nhỏ, cho đến một ngày anh ta được một vị thần y cứu chữa để lấy lại ánh sáng. Đó là một điều đáng mừng. Nhưng anh ta lại không thể đón nhận hạnh phúc đó, anh ta cảm thấy quá khó khăn với việc sử dụng đôi mắt bình thường của mình, anh ta bị sốc thực sự vì đã quá quen với bóng tối, thậm chí không thể có lại được võ công như trước. Hoá ra, điều tốt đẹp sẽ trở nên bất thường nếu ta đã làm quen với những điều tồi tệ. Trong tình yêu cũng vậy, thật sự nguy hiểm nếu ta đóng đinh rằng một mối quan hệ vĩnh cửu, một tình yêu vô điều kiện là không tưởng. Khi chúng ta cảm thấy lạ lùng và “không quen” tình yêu đích thực, ta sẽ rất khó, thậm chí không thể đón nhận hay trao đi.

Khi sống giữa đời, giữa người, giữa biết bao thị phi và hỉ nộ ái ố, chúng ta bị lẫn lộn giữa cái bình thường – cái bất thường, giữa cái thuận – cái nghịch, giữa cái tự nhiên – cái không tự nhiên. Như việc ta ra đường, vào giờ cao điểm, nhiều người cứ đi theo kiểu “điền vào chỗ trống”, chui rúc để “điền” vào mọi ngóc ngách, lấn lên vỉa hè… Đó là cái sai, cái bất thường, nhưng dần dần chúng ta quen với việc đó và coi nó như việc bình thường, hết sức bình thường đến mức quên mất đó là sai. Để rồi khi bị tắt đường mà không thấy xe nào chạy lên lề đường thì ta bỗng thấy lạ thường.Cũng giống như thế, chúng ta đinh ninh rằng đau khổ là bản chất, là vốn có, là lẽ đương nhiên; còn hạnh phúc, tình yêu đích thực thì chỉ có trong phim ảnh, tiểu thuyết, thơ ca và thường là xa xỉ, xa xôi, xa vời… Trong vô thức, ta xem tình yêu vô điều kiện là điều gì đó không dành cho tất cả, dường như nó là một điều gì đó đặc biệt chỉ dành riêng cho một số ít trường hợp. Thậm chí, có những tư tưởng cực đoan đến nỗi cho rằng chúng ta không thể có tình yêu đích thực, chúng ta chỉ khao khát có nó mà thôi. Chúng ta đã nhầm!

Chính vì niềm tin sai lạc ấy nên chúng ta dần lạc đường và rời xa tâm chân thật của mình. Càng rời xa tâm chân thật, chúng ta lại càng tin rằng tình yêu vô điều kiện là không có thật. Ngày xưa, lúc mới ra trường làm xây dựng, khi đi nghiệm thu công trình, vì đặc thù của công việc, chỉ huy trưởng không thường xuyên có mặt ở công trường, nên tôi hay một anh em khác ký thay chỉ huy trưởng. Việc này cứ kéo dài hàng năm trời như thế. Rồi đến một hôm, chỉ huy trưởng đi nghiệm thu và chính tay anh ta ký vào biên bản đó thì bị chủ đầu tư phản hồi là chữ ký giả mạo. Lúc đó, tôi mới ngộ ra rằng, trên đời này, luôn đầy rẫy những cái thật thành giả, giả thành thật, và thường sẽ đi theo xu hướng là những cái ta sai thì lại được coi là lẽ đương nhiên của cuộc sống. Và trong tình yêu cũng thế, chúng ta chứng kiến, quan sát và trải qua nhiều khổ đau đến mức chúng ta không tin có tình yêu đích thực tồn tại trong đời, nơi mọi người và ngay trong chính bản thân mình.

Khi quay lại tìm hiểu cho đến tận cùng đâu là cội nguồn của sự sống và vũ trụ này, bạn sẽ thấy khởi nguồn của thế giới này là tình yêu. Vũ trụ này được khai sinh bởi tình yêu. Vạn vật trong vũ trụ này được vận hành bởi tình yêu. Sự sống trong vũ trụ này nuôi dưỡng bởi tình yêu. Và tình yêu chính là dòng chảy tự nhiên và là quy luật tự nhiên trong cuộc đời này. Nhưng rồi, bởi niềm tin sai lạc như đã nói, chúng ta đã bị rớt ra khỏi dòng chảy tình yêu, mất dấu tình yêu đích thực, mất kết nối với Nguồn nên mỗi một ngày sống ta cứ luôn thấy thiếu thốn, kiệt quệ, xa rời ý nghĩa sống và cứ mãi khao khát một tình yêu đích thực mà lại không thể tin tình yêu đó có ngay trong ta. Đã đến lúc, chúng ta cần mang sự sáng suốt trở lại với nhận thức của mình.


Hãy thử một lần quan sát dòng năng lượng của tình yêu ấy, bạn sẽ thấy nó lan tràn bao phủ cả vũ trụ này. Tình yêu ấy tuôn chảy trong từng cái cây, con sông, ngọn núi, biển cả, bông hoa, chiếc lá, mặt trời, cơn gió… và qua chính ta, qua các mối quan hệ cha mẹ – con cái, qua vợ chồng, qua bạn bè, qua những cuộc gặp gỡ tình cờ… Chính vì vậy, hãy hiểu rằng, khi nào chúng ta còn nghi ngờ về cái gọi là tình yêu vô điều kiện, tình yêu đích thực là khi ấy chúng ta đang lệch khỏi dòng chảy của quy luật tự nhiên. Sẽ chẳng có gì tuyệt vời trong cuộc đời của mình nếu ta chống đối, cưỡng chế, nghịch đường ngược lối với dòng chảy. Hãy hòa mình vào dòng chảy ấy, nó đang mang theo sự đủ đầy, dư dật, thịnh vượng, vô lượng vô biên. Nhưng làm sao để có thể hòa vào dòng chảy? Hãy biết buông bỏ, tin tưởng và phó thác; dẹp bỏ mọi bức tường của bản ngã và cái tôi để dòng chảy tình yêu được tuôn trào và chảy qua đời ta.

Khi suối nguồn tình yêu được khơi thông, tình yêu sẽ tràn ngập trong ta, và tình yêu ấy sẽ lan tỏa ra các mối quan hệ xung quanh ta. Và chúng ta chính là một kênh dẫn của dòng chảy đó. Khi chúng ta dẫn lối cho tình yêu, dù không cầm nắm giữ gì riêng cho mình, nhưng ta lại luôn có được tất cả. Đó là lúc chúng ta thực sự sống và sống trong vùng hạnh phúc đích thực. Ngược lại, khi dòng chảy bị tắt và ứ đọng nơi mình, thì đời ta trở thành một ao nước tù – thiếu sinh khí, thiếu sức sống, thiếu năng lượng và rời xa sự trù phú vốn có theo lẽ tự nhiên.

Thế nên, đừng cố đi tìm tình yêu đích thực và nhất là đừng hoài nghi, mà chúng ta chỉ cần buông mình vào dòng chảy tự nhiên – vốn là dòng chảy tình yêu trong cuộc đời này để kết nối với Nguồn tình yêu. Để làm được như thế, chúng ta cần đặt xuống cái tôi và bản ngã sừng sững của mình để không làm ngăn chặn và tắt nghẽn dòng chảy ấy. Và nếu một lúc nào đó bạn nghi ngờ về tình yêu vô điều kiện trên đời này, hãy nhớ lại rằng vì tình yêu vô biên của God mà Vũ trụ này được tạo nên và chúng ta được có mặt trên đời này.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

ĐỪNG LẤY “TÂM LINH” LÀM CỚ ĐỂ…”THÁO CHẠY” KHỎI CUỘC HÔN NHÂN CỦA MÌNH

Dạo gần đây, tôi nghe người ta nói nhiều về việc đã đến lúc thế giới này bắt đầu chuyển dịch mạnh mẽ về chiều kích tâm linh. Nhiều người bắt đầu dành sự quan tâm cho tâm linh nhiều hơn, và nhiều khóa học về tâm linh được mở ra. Có thể bên trong mỗi người thật sự đã có sự thúc giục mạnh mẽ để tìm đường về “Nhà”, cũng có thể có những người đang được đẩy theo xu hướng chung của thời đại và tiếp cận tâm linh như chạy theo một “hot trend”. Tôi có cảm nhận như vậy bởi tôi quan sát chính mình và cũng được dịp quan sát một số trường hợp cụ thể diễn ra xung quanh mình.

Tôi thấy rằng, sau những khóa học tâm linh, có những người hồ hởi thốt lên rằng, họ đã tìm thấy được người bạn đồng tu, bạn tâm giao, hay linh hồn song sinh… của mình rồi. Và rồi họ cho rằng, đây mới thật sự là “một nửa” mà mình tìm kiếm. Có thể họ tìm thấy nơi ai đó sự tương đồng năng lượng, khớp nhau trong một vài rung động, cùng hướng đến những giá trị giống nhau… nên họ bắt đầu có những so sánh với người bạn đời của mình. Có trường hợp, qua một số kỹ thuật hay phương pháp, họ nhìn thấy được tiền kiếp của mình, có thể họ nhận ra người mà họ từng yêu thương ở kiếp trước nhưng chưa đến được với nhau, hay họ đã từng là người tri kỷ của ai đó từ những kiếp trước… Rồi họ nhìn vào hiện tại của mình trong chính kiếp này – một thực tại đầy khổ đau, tổn thương, mỏi mệt… nên họ bám vào “tiền kiếp” để lý giải, biện minh cho một cuộc “tháo chạy” khỏi mối quan hệ đầy vấn đề trong hôn nhân của mình mà họ không thật sự hết lòng nỗ lực để đối diện, đón nhận, tháo gỡ, tái kết nối… Những người đó tự cho rằng, người mà họ đang thấy được thu hút và rung động, cùng chia sẻ được với nhau, đồng điệu với nhau trong những bước đường tu tập tâm linh… mới chính là người bạn đồng hành cùng họ trên bước đường hoàn thiện linh hồn của mình; họ cho rằng họ đã tìm ra được người “định mệnh” hay duyên kiếp của mình; họ bám vào lý thuyết tâm linh và lấy đó làm cái cớ để lý giải cho việc họ tìm một chỗ dựa khác, một nguồn năng lượng khác bên ngoài cuộc hôn nhân đang đứt kết nối của mình.

Tôi đã từng chứng kiến có những người sau các khóa học tâm linh đã trở nên “mạnh mẽ” và dứt khoát hơn. Họ về bỏ vợ/ bỏ chồng để đến với mối quan hệ mà họ thấy rung động hơn, thỏa mãn hơn. Có người tự lừa dối chính mình để duy trì mối quan hệ bên ngoài theo cách không công khai, rằng đó người bạn tâm giao hay đồng tu; nhưng cũng có những người dứt khoát bỏ vợ/ bỏ chồng và bảo rằng họ đi theo tiếng gọi tâm linh.

Theo các bạn, có thật những hành động hay quyết định đó là “đúng”? Dẫu lý do gì, nhưng khi chúng ta chấm dứt cuộc hôn nhân hiện tại để đi đến với một mối quan hệ khác khi chưa thật sự đi đến tận cùng những bài học trong cuộc hôn nhân đó, thì có thật là chúng ta đang bước đi trên con đường tâm linh? Dường như chúng ta có quá nhiều tổn thương chưa được chữa lành, những khao khát chưa được lấp đầy, những thiếu thốn chưa được bù đắp… và chúng ta muốn nhanh chóng thoát khỏi thực tại đó, chúng ta muốn tìm một nguồn mới để ngay lập tức được đáp ứng các nhu cầu của mình mà chúng ta không chịu học trọn vẹn những bài học trong hôn nhân của mình. Trong tình trạng như thế, khi chúng ta gặp được một lý thuyết tâm linh nào đó, chúng ta bám vào như thể tìm thấy một chiếc phao cứu hộ, và chúng ta dùng lý thuyết tâm linh đó để an ủi cho bản thân mình, làm công cụ để thuyết phục tâm trí mình, làm liều thuốc để xoa dịu hay đè đi những tiếng nói nhỏ bên trong mình.

Bạn tâm giao thì sao? Bạn đồng tu thì sao? Kiếp này, hiện tại này bạn lấy vợ/lấy chồng rồi thì bạn có trách nhiệm đi đến hết bài học của mình chứ sao lại vứt đi giữa chừng. Nếu bạn tâm giao hay bạn đồng tu mà cần đến với nhau thì sao hai người đã không gặp nhau và bước vào đời nhau trước đó, mà lại đến khi bạn có vợ/ có chồng rồi mới gặp? Tôi tin rằng, mọi mối quan hệ trong cuộc đời của mỗi chúng ta đều nằm trong ý định của Thượng đế. Cho dẫu lựa chọn người kết hôn của bạn là sai, nhưng những bài học cho bạn thông qua cuộc hôn nhân “sai” đó đều đúng và cần thiết; và bạn cần phải học trọn vẹn những bài học của mình trước khi bước ra. Và việc tiếp cận tâm linh là để giúp chúng ta đón nhận mọi sự nhẹ nhàng hơn, đơn giản hơn, trưởng thành hơn, hay để giúp ta biết tạo ra những điều tốt đẹp cho cuộc sống này hơn, chứ không phải để tạo ra những xáo trộn, gây ra những nỗi đau, sự dính mắc, hay thù hằn nơi vợ/chồng hay con cái, gia tộc của mình trong hiện tại.

Nếu bạn có thể rời khỏi cuộc hôn nhân của mình để đến với một mối quan hệ khác bởi bạn cảm thấy nơi đó phù hợp với bạn hơn, giúp bạn trưởng thành nhiều hơn, bình an và nhẹ nhàng hơn… thì đó là tự do ý chí của bạn. Nhưng đừng lấy tâm linh làm cái cớ, bởi như vậy rất tai hại, không chỉ cho bạn mà còn có thể làm cho những người khác mất niềm tin vào tâm linh, mất niềm tin vào dòng chảy tự nhiên. Chính điều đó làm cho bạn xa con đường về Nhà hơn.
Tôi từng được đọc rằng, người vợ của Đức Phật khi biết chồng mình có con đường đi riêng đã hoan hỉ chấp nhận để chồng mình ra đi tìm sự khai sáng. Và tôi cho rằng, đó mới đích thực là bạn tâm giao hay bạn đồng tu. Bởi tâm giao hay đồng tu không nhất thiết phải nắm tay nhau, đi ngay bên cạnh nhau, nhưng là cùng đi về sự thức tỉnh và giác ngộ.

Thế nên , bằng cách nào cũng được, hãy làm cho mình và người đó trở về “Nhà” nhanh hơn, đó là cách đúng đắn để có thể gọi một mối quan hệ là bạn tâm linh. Bởi nếu hai người là đôi bạn tâm giao hay đồng tu thì chắc chắn hai bạn có sự kết nối với nhau về linh hồn, và sự kết nối ấy vượt khỏi những dính mắc về hình tướng. Thế nên, một đôi bạn tâm linh không nhất thiết phải yêu nhau và có nhau bên cạnh, bởi sự kết nối linh hồn là ở nơi vùng không thời gian, không hình tướng. Và nói gì thì nói, nếu bạn tìm ra được bạn tâm giao của mình và ứng dụng tâm linh đúng đắn thì bạn phải trọn vẹn với cuộc hôn nhân hiện tại của mình, và cũng cần trọn vẹn với cả người cũ của mình nếu hai người đã chia tay. Chúng ta cần biết rằng, sự tu tập đúng đắn hay những bước phát triển về mặt tâm linh thật sự của mình luôn giúp mang lại bình an, tình yêu và sự chữa lành cho tất cả những người quanh mình. Nên nếu trên bước đường tu tập tâm linh, hoa trái mà chúng ta mang lại không phải là trái ngọt, hãy xem lại liệu có phải mình đang đi đúng đường.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

TIỀN KHÔNG MUA ĐƯỢC TÌNH, SAO NHIỀU NGƯỜI VẪN DÙNG TIỀN ĐỂ KIẾM TÌNH?

Đối với nhiều người, tình yêu là một cuộc tìm kiếm hay chính xác hơn là người ta đi tìm kiếm người yêu. Họ nghĩ rằng cứ tìm sẽ thấy, cứ mơ sẽ gặp. Từ thời còn độc thân, lúc còn đầy đam mê sưu tầm và học hỏi về các chiêu trò tán gái (mà bằng ngôn từ mĩ miều thì người ta gọi bằng “nghệ thuật chinh phục các nàng”), tôi cũng từng được nghe chia sẻ một phương pháp rất “cấp tiến” rằng: hãy phác thảo chân dung người trong mộng thật rõ ràng và chi tiết – từ vóc dáng cho đến tính cách, trí tuệ, nghề nghiệp, giá trị sống…, rồi cài hình ảnh ấy vào thật sâu trong tiềm thức… đó là cách để điều bạn khao khát dễ dàng trở thành hiện thực; và rồi chân dung mà bạn đã “vẽ” ra theo cách sống động ấy một ngày đẹp trời nào đó sẽ bằng xương bằng thịt mà “đâm sầm” vào đời bạn. Nhiều người còn đưa ra bài toán xác suất để đi tìm tình yêu: cứ hễ đi nhiều, gặp nhiều, tương tác nhiều… thì xác suất tìm ra tình yêu của đời mình cao hơn… Chẳng biết đúng sai thế nào, nhưng với tôi, tình yêu còn là chuyện của duyên số nữa. Tôi từng quan sát và thấy rất nhiều những “ẩn số” trong tình yêu mà khó lòng lý giải được. Có người ngay bên cạnh ta, trải qua những vui buồn tuổi thơ, cùng lớn lên bên nhau, chứng kiến những thăng trầm của đời nhau, nương tựa nhau trong nhiều mặt, có tình thương dành cho nhau… nhưng rồi không thể tiến xa hơn một tình bạn (kiểu như Ngạn và Hà Lan trong Mắt Biếc); còn có người ở đâu xa lắc xa lơ, cách nhau vạn dặm, ngăn trở nghìn trùng… thì lại bước vào đời nhau để nên vợ nên chồng. Thật vậy, từ ngàn đời nay hẳn ai cũng thấy là nhiều cặp đôi đến với nhau không theo bất cứ một sự hợp lý nào cả.

Đến bây giờ tôi nhận ra rằng, tình yêu đến với mình hay không là nằm ở khả năng chúng ta mở lòng đón nhận và không ngăn cản dòng chảy của tình yêu. Bởi vì xét cho cùng, đi kèm với việc ai đó không thể yêu được là vì họ để nỗi sợ hãi, những tổn thương cũ, những mô thức ghi nhận về tình yêu lệch lạc làm cho họ tự giới hạn và cản trở tình yêu vào. Vì vậy, chỉ khi thật sự tháo gỡ các rào cản tình yêu, mở đường thông thoáng để tình yêu có thể đến với trái tim bằng cách chữa lành thì lúc đó chúng ta mới tính đến chuyện có người yêu. Hay nói chính xác hơn, lúc đó tình yêu của đời mình mới đến với mình một cách tự nhiên.

Một sai lầm nữa là nhiều người vẫn nghĩ rằng tình yêu là một cuộc chinh phục hay một cuộc trao đổi. Cho rằng đó là một cuộc chinh phục nên người ta thi nhau thể hiện mình nhằm nổi bật, cuốn hút và để lại dấu ấn. Nhiều chiêu trò núp bóng dưới tên gọi lãng mạn và ân cần được tung ra: tặng 999 đóa hồng, đứng dưới mưa chờ đợi, liên tục đón đưa, quà cáp đủ dịp… Tất cả những điều đó càng che khuất đi sự chân thành đích thực trong tình yêu. Nghĩ rằng đó là một cuộc trao đổi nên khi nhắm giá bên kia càng cao thì người ta càng đầu tư nhiều từ thời gian, công sức, cho đến giá trị quà tặng, những bữa ăn đẳng cấp, những chuyến du lịch sa hoa… Đương nhiên giá của người kia chỉ phụ thuộc vào khả năng thẩm định giá của người này chứ không phải từ giá trị đích thực của chính bản thân người ấy. Từ đó, dễ dẫn đến những cảm giác chán nản, thất vọng, cảm thấy thua lỗ… nếu ta thất bại; hoặc cảm giác chiến thắng, hoàn tất phi vụ… nếu ta thành công. Những điều này không hề liên quan đến tình yêu đích thực hay tình yêu vô điều kiện, nó chỉ là sự chán nản hoặc hả hê của cái tôi mà thôi.

Chính vì quan niệm tình yêu là cuộc kiếm tìm, cuộc chinh phục, trò đổi chác nên không ít người đàn ông nghĩ rằng có thể dùng tiền bạc, vật chất để có được tình yêu. Và đáng buồn thay là người phụ nữ khi được đưa vào “cuộc chơi” này cũng lầm tưởng rằng số tiền người đàn ông bỏ ra để chăm sóc và “đầu tư” vào mình ngang bằng với sự chân thành và mức độ yêu thương của người ấy dành cho mình. Trong khi từ trong sâu thẳm, điều phụ nữ cần trong mối quan hệ là sự an toàn, bình yên, tự do, được là chính mình, được nâng đỡ, được khích lệ… Nhưng bi kịch là họ cứ nhầm lẫn những nhu cầu bên trong này có thể được đáp ứng bằng những thứ vật chất bên ngoài. Đó là một nhận thức sai lầm khủng khiếp. Cho nên những “kẻ săn đuổi” dùng tiền thì vẫn cứ đổ tiền vào để nhử “con mồi”, “con mồi” thì vẫn tin rằng nơi nào nhiều tiền là nơi êm ái, tốt đẹp. Và thế là bẫy vẫn được giăng ra và “con mồi” vẫn cứ sa bẫy. Kẻ trơ trọi và lạc lõng duy nhất trong trò chơi dùng tiền đổi tình chính là Tình Yêu Đích Thực. Kẻ này đã bị lãng quên, không được đánh thức, không được mang ra để trao đi một cách chân thành; rồi kẻ này còn bị mạo danh, bị lầm tưởng. Trong khi, chỉ cần kẻ ấy xuất hiện giữa 2 người là cả 2 bên đều đủ đầy, mọi đau đớn, tổn thương đều được chữa lành, mọi nhu cầu về bình an, hạnh phúc đều được đáp ứng.

Vì vậy, đừng đi “săn mồi” cũng như đừng trở thành “con mồi” tìm một cái bẫy êm ái để vướng vào nữa, cả 2 hãy hướng đến việc đánh thức tình yêu đích thực bên trong mình. Đó là con đường duy nhất đúng giữa muôn nẻo đường.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

BẠN LÀM CHỦ TÌNH DỤC HAY TÌNH DỤC LÀM CHỦ BẠN?

Với sự tự cao tự đại của con người, chúng ta thường nghĩ rằng chúng ta là người làm chủ đời sống tình dục của mình. Sự thật là bạn không có mảy may một cơ hội nào để làm chủ đời sống tình dục của mình nếu bạn không rèn luyện các kỹ năng cần thiết để làm chủ tâm trí. Bởi vì những ham muốn tình dục, những cảm nhận sung sướng khi quan hệ tình dục hay tất cả những sự đê mê đến sau khi đã hoàn thành việc ấy đều do tâm trí điều khiển. Và từ khi ngành thần kinh học phát triển thì người ta đã nêu đích danh các thủ phạm “cai quản” chúng ta chính là các hóa chất. Tốc độ lan truyền của các hóa chất này nhanh đến mức bạn không kịp dùng suy nghĩ của ý thức để làm chủ được nó, ngăn chặn nó hay không cho nó tiết ra theo như ý muốn của bạn. Các hóa chất này còn được gọi là “ma túy” nội sinh, một tên gọi khác để cho thấy yếu tố quyến rũ thậm chí đẩy bạn đến sự lệ thuộc và nghiện ngập chúng; và đương nhiên là bạn vẫn an toàn chứ không như các thứ ma túy lấy từ nguồn bên ngoài vào. Giờ đây hãy cùng điểm mặt chỉ tên những “kẻ giấu mặt” vẫn hằng âm thầm điều khiển chúng ta.

Nếu một lúc nào đó bạn thấy đời mình sao chán nản, mỏi mệt không nguyên nhân. Bạn chán chường và chẳng buồn động tay động chân làm gì cả. Mọi thứ trong cơ thể bạn dường như muốn đông lại. Hẳn là bạn đang thiếu một chất nào đó giúp kích hoạt sức sống, mang lại cảm giác yêu đời và hưng phấn. Nếu có một liều thuốc nào như thế, bạn có muốn thử một lần? Nó có tác dụng ngay tức thì. Dùng nó, bạn có cảm giác như một thứ hoạt chất nào đó như được bơm trực tiếp vào động mạch khiến trái tim bạn không thể cứ thong thả buông rơi từng nhịp mỏi mệt. Lúc bấy giờ, tim bạn sẽ hăng hái đập nhịp dồn dập; các động mạch giãn ra; máu được bơm đi với công suất lớn; cơ bắp được tiếp thêm oxy và năng lượng; từng tế bào giãn nở và căng tràn. Đó chính là con đường mà bạn đã “lậm” vào thứ chất gọi là Adrenaline. Bạn sẽ tìm thấy chất này trong những cuộc ái ân. Khi hai cơ thể đang hòa nhịp với nhau, nhịp điệu yêu đương càng dâng cao, nồng độ của Adrenaline càng tăng dần lên. Thứ chất này ngoài làm tăng nhịp tim để bơm máu đến các tế bào, thì “tác dụng phụ” nhưng rất đáng để gây nghiện của nó là tạo cảm giác yêu đời và sung sướng. Khi nồng độ của nó tăng cao, nó thúc đẩy nhịp độ của đôi tình nhân và đẩy cảm xúc đến cao trào.

Rồi có một loại thần dược giúp các anh dù ngùn ngụt khí chất – đầu đội trời, chân đạp đất – lấp bể dời non – dẹp bạo trên, trừ loạn dưới… bỗng như được thuần hóa bên cạnh “bóng hồng” khiến các anh cởi sạch mọi thiết giáp, buông lơi mọi khí giới và tự nguyện trở thành một “chú cừu non” trong tay nửa kia. Còn các nàng thì dẫu điêu ngoa, chua chát hay nhút nhát kiểu gì cũng trở nên dịu dàng và mãnh liệt, dữ dội và dịu êm. Chúng ta bị trúng độc gì mà “biến đổi” đến thế? Nó có tên là Oxytoxin – được mệnh danh là hóa chất gắn kết. Khi Oxytoxin xuất hiện, ngôn ngữ lúc này là điệu nhạc không lời, làm nền cho những mơn trớn và cọ xát trao đi những thông điệp ái ân. Mọi lời nói lúc này trở nên không cần thiết, tất cả đều im lặng để vũ điệu cơ thể cất lên những âm vang của tiếng thổn thức. Thị giác tạm lánh, để cho cảm nhận ướt át lan tỏa và mở đường cho sự xâm nhập vào nhau. Oxytoxin chính là hormone giật dây để đôi tình nhân cứ muốn vào xích lại gần nhau, khát khao sờ chạm và cọ xát vào nhau, vuốt ve và ân ái với nhau, trao đi những âu yếm ân cần, rồi từ rón rén nhẹ nhàng nâng niu cho tới mạnh mẽ, dồn dập và bứt phá. Nó thúc đẩy cảm giác lên đỉnh mạnh mẽ hơn. Cứ hễ trải nghiệm một lần, bạn sẽ khao khát nó mãi mãi.

Cuộc sống với biết bao áp lực và lo lắng, nếu có một liều thuốc giúp xoa dịu căng thẳng, có thể cắt giảm những cơn đau, giải phóng những suy nghĩ tiêu cực, mang lại khoái lạc và thỏa mãn, tôi chắc rằng nếu lỡ thử một lần, bạn sẽ nghiện. Bạn lo lắng đến tác dụng phụ của nó? Yên tâm, chỉ là một thoáng chóng mặt nhẹ và đưa bạn vào cơn buồn ngủ tức thì và bạn sẽ thiếp ngay đi. Sau giấc ngủ sâu ấy, bạn thức dậy với tràn đầy năng lượng và sức sống, bạn thấy cuộc đời tươi tắn và nở hoa. Chúng ta đã từng trải nghiệm và nghiện Endorphin qua những cuộc ái ân như thế. Chẳng phải cứ sau một cuộc yêu đương, bạn như một bông hoa héo được tưới tẩm nước non rồi trở nên tươi tắn bên ngoài, khoan khoái bên trong, nhìn đời tươi sáng và đầy tích cực?

Rồi bạn hãy tiếp tục tưởng tượng mình đang hì hục trên đường leo lên ngọn núi cao, mỗi một bước tiến lên là cứ như là một lần vắt hết sức lực, nhưng rồi nghĩ đến phần thưởng lớn lao ở trên đỉnh kia, bạn lại huy động được năng lượng để tiếp tục hành trình. Mồ hôi đầm đìa, hơi thở gấp gáp, cơ thể căng cứng và đầy bức bách… rồi trong một khoảnh khắc diệu kỳ, một thứ hóa chất nào đó như được nung ở nhiệt độ cao đã tới lúc sôi sùng sục, bốc hơi, trào lên và chảy lan với tốc độ không thể kiểm soát. Nó xâm chiếm mọi tế bào rồi làm cho toàn thân bạn nảy nở và tạo hình theo cách tuyệt đẹp. Một phiên bản đẹp trần trụi đầy sức hút. Bạn không thể chịu nổi và rồi thét lên vật vã, ngay khoảnh khắc ấy bạn như ngụp lặn vào miền vô định. Sau vài giây nín thở, bạn thở ra một hơi thật dài và biết mình đã thật sự ở trên đỉnh kia. Khoảnh khắc đó bỗng tuôn trào dòng suối chữa lành; không chỉ là sự thỏa mãn mà còn là sự cứu rỗi. Hóa chất đó mang tên Serotonin. Trên đỉnh ấy, bạn cảm thấy bình yên, nhẹ nhàng, thư giãn như vừa được bơm vào người một liều an thần cao sau một cơn vật vã. Đó là một món quà trên cả tuyệt vời, một thứ thần dược có khả năng điều chỉnh tâm trạng và chống trầm cảm. Nó vực ta dậy giữa những bãi tro tàn của khổ đau trong đời sống, thổi bùng lên những ngọn lửa của hi vọng, vui vẻ, lạc quan, tin yêu, thỏa mãn, hài lòng. Những người căng thẳng trong công việc, cuộc sống hằng ngày vì thế mà có thể vùi đầu vào đời sống tình dục để xoa dịu những căng thẳng của họ. Đó là lí do rất nhiều chiến binh ban ngày chinh chiến, chém giết ở ngoài sa trường và đến tối là tìm tới phụ nữ. Thậm chí thời xa xưa, người ta coi người phụ nữ của đối thủ như một chiến lợi phẩm để cưỡng đoạt và sau đó cưỡng hiếp để tìm giấc ngủ bình yên sau khi chém giết.

Tưởng chừng một trời hoan lạc như vậy là quá đủ, nhưng vẫn chưa hết. Prolactin – loại hormone này được phóng thích sau khi cả bạn và bạn tình của mình đạt “cực khoái”. Prolactin tạo ra cảm giác thỏa mãn, sung sướng tột độ và tràn đầy năng lượng. Cảm giác thỏa mãn do hormone Prolactin tạo ra giúp xua tan mệt mỏi, căng thẳng, tạo hứng khởi trong công việc và hoạt động thường ngày. Đây cũng là một trong những lý do khiến người có đời sống quan hệ tình dục “thỏa mãn” thường có tinh thần lạc quan, làm việc tốt, tràn đầy năng lượng, hứng khởi và ít khi rơi vào trạng thái căng thẳng kéo dài.

Và chuyện gì xảy nếu bạn quan hệ tình dục và cảm nhận được tất cả những cảm xúc này? Bạn sẽ trở thành con nghiện tình dục. Những kiểu quan hệ tình dục tự do theo cách bừa bãi thường kèm theo những di chứng xấu về sau bởi thói quen tìm đến tình dục như một thứ giải trí và nâng cao sự vui sướng, hưng phấn chứ không phải là hoạt động gắn kết của đôi bạn tình. Và khi bạn tìm đến tình dục như một thứ gây nghiện thì bạn sẽ bắt đầu lệ thuộc vào tình dục. Nếu đời sống tình dục của vợ chồng không đáp ứng đủ cơn nghiện, bạn sẽ đi ngoài, bạn sẽ sử dụng các loại báo chí khiêu dâm, đồ chơi tình dục… để thỏa mãn. Bạn có thấy Porno là một ngành kinh doanh không cần phải quảng bá mà con người ta luôn tự tìm đến? Bởi vì đơn giản là ngành này có sẵn một nhu cầu khổng lồ luôn luôn cần được đáp ứng với một thị trường không bao giờ cạn; thậm chí người ta khẳng định nghề mại dâm là nghề có tuổi thọ lâu đời nhất của nhân loại.

Một khi bạn không tìm đến các nguồn như tôi vừa kể thì rất dễ để bạn lại lệ thuộc vào người nào đó đáp ứng nhu cầu tình dục cho bạn một cách thoải mái, và điều này là hoàn toàn nguy hại bởi vì bạn sẽ dính mắc vào người đó, lệ thuộc vào người đó. Mối quan hệ này sẽ lập tức biến thành mối quan hệ giữa tù nhân và cai tù. Giống như chàng trai yêu một cô gái, họ quan hệ tình dục với nhau và tìm thấy sự hòa hợp tuyệt vời. Tuy nhiên, chuyện hôn nhân đôi khi là chuyện của duyên số, và họ đã không thể kết hôn với nhau. Từ đó, chàng trai này rất dễ bị kích thích sự thèm muốn khi nghĩ đến cô gái ấy. Anh ấy, hoặc cực kì đau khổ với nỗi đau của mình hoặc có những hành động mang tính ghen tuông, thậm chí hành hung cô gái này thể thỏa mãn sự bức bối của mình. Tệ hơn, có khi chàng trai này tìm đến một cô gái khác nhưng vẫn chỉ luôn nhớ đến người cũ của mình. Như bạn thấy đó, nếu không làm chủ ham muốn tình dục của mình, bạn sẽ trở thành nô lệ hoặc nghiện ngập tình dục, điều này ảnh hưởng cực kỳ xấu đến đời sống cá nhân của bạn.

Có một số người hướng dẫn cách chuyển năng lượng tình dục không được đáp ứng đầy đủ sang một công việc khác để thăng hoa trong công việc và không bị năng lượng tình dục điều khiển. Và câu trả lời của tôi là chúng ta phải làm nhiều hơn như vậy. Đầu tiên, bạn cần hiểu cơ chế hoạt động của các hóa chất mang lại sự thỏa mãn tuyệt vời khi quan hệ tình dục như tôi đã nói ở trên. Sau đó, bạn hãy tìm hiểu thêm các hoạt động nào trong đời sống cũng có thể khiến cho cơ thể chúng ta tiết ra những hóa chất đó. Giả dụ, Dopamine có thể tiết ra khi bạn vận động, chơi các môn thể thao mang tính cạnh tranh, thi đua, và điều này cũng mang lại cho bạn sự hưng phấn. Serotonin có thể tiết ra khi bạn ngồi thiền hoặc bạn đắm mình vào hoạt động nhiều đam mê như vẽ tranh, chơi nhạc, hay trò chuyện thật thân tình với một ai đó… Các hoạt động này cũng mang lại cho bạn cảm giác bình an như sau khi bạn “lên đỉnh”. Cũng như không nhất thiết bạn phải quan hệ tình dục mới có oxytoxin, bạn hoàn toàn có thể có được nó khi bạn cọ xát cơ thể với người mình thương hoặc bạn nghe những lời nói ngọt ngào từ người yêu dấu. Điều đó cũng giúp cho oxytocin được tiết ra, giống như cách một người mẹ chăm sóc con cái, vuốt ve con, âu yếm con hoặc khen con bằng những âm điệu ngọt ngào cũng khiến cho oxytoxin của cả hai mẹ con cùng nhau tiết ra trong mối quan hệ rất bền chặt giữa mẹ và con dù không có quan hệ tình dục giữa hai đối tượng này…

Khi nắm được cách để bạn có được các hóa chất tuyệt vời này thì hãy tập luyện cho mình những hoạt động khác ngoài giải pháp tình dục để bạn cũng có một cuộc sống thỏa mãn, hưng phấn và bình yên mỗi một khi bạn cảm thấy tiêu cực, mỏi mệt, chán chường… Và nếu vậy thì chẳng lẽ chúng ta không còn cần đến hoạt động quan hệ tình dục nữa sao? Điều tuyệt vời là bạn vẫn mong muốn nó vì chúng ta luôn có sự thúc giục mãnh liệt từ bên trong. Hãy biết rằng chúng ta không thể diệt dục vì chúng ta là con người, chúng ta luôn sống với phần xác. Để mình không bị nghiện ngập vào các cuộc chơi tình ái thì ta phải dùng phần tâm trí sáng suốt thông qua rèn luyện: quan sát và làm chủ dục vọng, biết cách điều hướng nó sang những hoạt động làm giảm năng lượng của ham muốn, hoặc vẫn thỏa mãn được nhu cầu thèm đói hóa chất bằng những hoạt động lành mạnh.

Vì vậy, tình dục không chỉ là bản năng, mà tình dục còn là một nghệ thuật tận hưởng cuộc sống mà không bị lệ thuộc; đẳng cấp đó cần mỗi chúng ta liên tục rèn luyện.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

Mời bạn ghé thăm Fanpage: https://www.facebook.com/nguoidanhthuctinhyeu

NHU CẦU CẦN THIẾT TRONG HÔN NHÂN

NHU CẦU SINH LÝ TRONG HÔN NHÂN

❤️ Nhu cầu mức cơ bản nhất trong hôn nhân không có khác biệt nhiều so với lý thuyết. Vốn có câu “Tình yêu của người đàn ông đi qua chiếc dạ dày!” Rõ ràng, nhu cầu ăn uống rất quan trọng. Đó không đơn thuần là việc ăn cho no, đó là những bữa cơm gia đình đầm ấm, mang được hơi ấm “cơm nhà”. Bạn hãy hỏi bất kỳ đức ông chồng nào xem có cao lương mỹ vị nào bằng bữa cơm nhà, quây quần gia đình, cùng ăn uống trong không khí hạnh phúc và hoà thuận. Đó cũng là gia vị của cuộc hôn nhân. Tất nhiên, không nhất thiết người vợ phải là người nấu ăn, cả hai đều có thể cùng nhau chia sẻ công việc, đó sẽ là quãng thời gian vui vẻ.

Tôi có một anh bạn rất thích về sớm để… nhặt rau cùng với vợ trong bếp khi vợ anh ta nấu ăn. Anh nói đó là thời gian hai người cùng nhau chuẩn bị bữa tối và trò chuyện đủ mọi thứ trong cuộc sống, vì khi vào bàn ăn, các con đi học về, mọi chuyện sẽ xoay quanh bọn trẻ. Nhu cầu đơn giản là vậy, nhưng không phải gia đình nào cũng có thể thực hiện được bởi guồng quay vội vã của cuộc sống. Có không ít đồng nghiệp của tôi có thu nhập rất tốt, vợ đẹp con ngoan nhưng trong những buổi anh em chuyện trò đôi khi thở dài một câu: “Thật lâu lắm rồi chưa được ăn một bữa cơm nhà quây quần đầy đủ gia đình!”

Nhu cầu tình dục, mặc dù đứng ở vị trí cuối cùng trong tháp nhu cầu, nhưng đó lại là nhu cầu tối quan trọng đối với một cuộc hôn nhân. Nếu không đáp ứng được nhu cầu này, hạnh phúc gia đình sẽ có nguy cơ rất lớn dẫn đến đổ vỡ hoặc chỉ là vỏ ngoài sống vì con. Từng có không ít cặp đôi đưa nhau lên Toà ly hôn vì đời sống tình dục lệch pha hoặc không được đáp ứng như mình mong đợi. Những năm gần đây, tình dục trong hôn nhân đã và đang dần dần nhận được sự quan tâm đúng với tầm quan trọng mà nó cần được có. Mối quan hệ chăn gối vợ chồng thực sự chất lượng sẽ là bệ đỡ cho cuộc hôn nhân thực sự viên mãn. Tình dục đã không còn là một nhu cầu mang tính cơ bản mà đã trở thành nghệ thuật. Điều này đòi hỏi sự trao đổi cởi mở giữa vợ và chồng để tạo nên sự thăng hoa hoà hợp.

Không ít lần tôi tự hỏi, tại sao các câu chuyện “tiếu lâm mặn” thì đã là câu chuyện làm quà của các quý ông trên bàn nhậu, nhưng việc trò chuyện thẳng thắn và thấu hiểu giữa hai vợ chồng về chăn gối lại làm các đức ông chồng khó xử đến vậy. Khi y tế, khoa học công nghệ phát triển, các vấn đề về sức khoẻ tình dục và sinh lý sẽ có nhiều cách giải quyết hơn. Tại sao không cùng người bạn đời của mình vượt qua các trở ngại tâm lý và tìm đến người có chuyên môn để cải thiện đời sống tình dục. Tình dục vốn là một chiếc bánh ngon tuyệt với tất cả các cặp vợ chồng, việc chế biến nó ra sao, gia vị như thế nào chính là cách để các bạn gắn kết hơn nữa không chỉ ở mức độ thân xác mà còn để hòa hợp về tâm hồn, thăng hoa tình yêu.

💸 NHU CẦU AN TOÀN TRONG HÔN NHÂN

“Cảm giác an toàn” chính là lý do khiến rất nhiều cô gái gật đầu nói “Em đồng ý” trước lời cầu hôn của chàng trai. Cảm giác an toàn chính là cảm giác khiến nhiều người từ bỏ cuộc sống độc thân tự do để gắn kết với đối phương. Tất cả chỉ gói gọn trong một dự cảm rằng “Tôi cảm thấy anh ấy/cô ấy là bến đỗ bình yên cho mình. Tôi cảm thấy yên tâm khi kết hôn với anh ấy/cô ấy”. Đó chính là nhu cầu được an toàn trong cuộc hôn nhân, là cảm giác được chung sống bình an, hoà hợp và tâm lý thoải mái.

Tôi có một cô bạn, luôn thiếu cảm giác an toàn với chồng bởi khi bình thường, anh là người tử tế, nhưng chỉ cần đi nhậu với bạn bè và khi say anh ta biến thành một con người khác hẳn, vô cùng khủng khiếp, có thể xuống tay đánh đập vợ bất kỳ lúc nào vì sự khích bác của bạn bè. Trong những tháng ngày hôn nhân đó, cô sống trong sợ hãi, trong tủi hổ. Và rút cuộc, chuyện gì đến phải đến, cô bạn tôi đơn phương xin ly hôn mặc cho anh chồng hứa hẹn sửa sai. Đó chính là lý do tại sao nhu cầu an toàn thực sự rất quan trọng trong hôn nhân. Sẽ không có một cặp vợ chồng nào thực sự hạnh phúc nếu thiếu cảm giác an toàn.

Nhu cầu an toàn trong hôn nhân còn là mong muốn sự chung thuỷ của đối phương. Sẽ không ai có thể hạnh phúc khi thiếu cảm giác an toàn và tin tưởng người bạn đời của mình. Từng có một người chồng kể với tôi về sự bất lực cùng nghi ngờ dày vò tâm trí anh vì vợ anh từng có lần ngoại tình với một đồng nghiệp, kể từ đó, mặc dù quyết định tha thứ để gìn giữ gia đình, nhưng anh bỗng mất cảm giác an toàn.

Thêm vào đó, nhu cầu an toàn trong hôn nhân còn là sự an toàn về mặt tài chính và điều kiện cần thiết. Chỉ khi cuộc sống vật chất được đảm bảo ở mức độ yên tâm về thu nhập thường xuyên để trang trải cuộc sống thì đời sống hôn nhân mới có được sự bền vững. Đó là lý do vì sao các bạn sinh viên nếu lỡ có thai ngoài ý muốn, sau khi gia đình cho cưới nhau, trong tình trạng con nhỏ, cần nhiều chi phí mà cả hai đều không có công ăn việc làm ổn định, không có thu nhập thường xuyên thì sẽ thường xảy ra mâu thuẫn, tranh cãi chuyện kinh tế.

🗣NHU CẦU XÃ HỘI TRONG HÔN NHÂN

Có một thực tế rằng vài chị vợ rất đau khổ khi biết được chồng ngoại tình, mà ngặt nỗi, cô gái mà chồng cặp bồ lại thua kém mình cả về nhan sắc lẫn sự quán xuyến. Nhưng có một điều các chị không biết rằng cô gái ấy khiến chồng chị thoả mãn nhu cầu xã hội. Cô ấy (hoặc thực sự, hoặc giả vờ) dễ dàng thể hiện sự ngưỡng mộ, sự biết ơn những điều anh ấy làm cho cô ấy, lúc nào cô ấy cũng nhìn anh với ánh mắt thán phục, chiều chuộng anh, trò chuyện cởi mở và tạo cho anh cảm giác rằng mình rất vĩ đại, rất tuyệt vời.

Bởi vậy, nhu cầu xã hội chính là nhu cầu yêu và được yêu, nhu cầu mình thuộc về một gia đình, một tổ ấm. Đó là cảm giác được yêu thương chiều chuộng, được cảm nhận niềm hạnh phúc đôi lứa. Sự trò chuyện, trao đổi cởi mở, gắn kết nhau ở mức độ cao sẽ thoả mãn nhu cầu này.

Tuy nhiên, nhu cầu xã hội còn thể hiện ở khía cạnh đảm bảo tự do giao tiếp xã hội của cả hai. Tôi không ít lần chứng kiến những người phụ nữ từ bỏ sự nghiệp lùi về sau làm hậu phương cho chồng để chăm lo gia đình và con cái, rồi sau đó, người phụ nữ sống rất khổ sở bởi có nhu cầu được làm việc, được giao tiếp với mọi người nhưng cuộc sống lại chỉ giới hạn trên đường từ nhà ra đến chợ rồi quay về nhà. Những người như vậy thực ra cũng không thể có được hạnh phúc trong hôn nhân bởi nhu cầu xã hội của cá nhân không được đảm bảo.

🧘‍♂️NHU CẦU ĐƯỢC TÔN TRỌNG – KÍNH NỂ

Sự tôn trọng, kính nể lẫn nhau là một mức độ cao trong đời sống hôn nhân. Điều đó xuất phát trước hết từ sự bình đẳng, trong gia đình không có giai cấp thống trị và bị trị, không có cảnh chồng chúa vợ tôi. Ông bà ta có câu: “Tương kính như tân”, ý chỉ các cặp vợ chồng nên giữ sự tôn trọng và phải phép với nhau như thủa ban đầu.

Nhu cầu này thực ra rất khó đong đếm đo lường bởi các tiêu chuẩn chung. Vì đơn giản mỗi một người có những yêu cầu khác nhau cho nhu cầu đó. Bà chị bán cá ở khu chợ của tôi nói rằng chỉ cần chồng tôn trọng chị, không bao giờ động đến cha mẹ chị trong những lần gây lộn thì chị đã hài lòng, nhưng cô em trong văn phòng của tôi khẳng định sẽ “bỏ ngay lập tức” người chồng giận lên xưng “mày tao” với vợ. Thật ra khái niệm về sự tôn trọng rất khác nhau đối với mỗi gia đình, mỗi tầng lớp, thế nhưng, có một công thức chung nhất đó là mỗi người hãy tôn trọng giá trị mà người kia tôn trọng, và bày tỏ lòng biết ơn đối với những điều đẹp đẽ mà đối phương làm cho mình. Đó là chìa khoá của việc thoả mãn nhu cầu được tôn trọng, kính nể.

🌞 NHU CẦU ĐƯỢC THỂ HIỆN CÁI TÔI SÁNG TẠO

Trong số các cô bạn của vợ tôi, có một cô gái quả thực rất… điên rồ theo cách mà mọi người vẫn nghĩ. Cô bỏ việc ở một văn phòng luật lớn, nghỉ ở nhà để viết quảng cáo, làm nghề tự do. Chồng cô vẫn luôn bên cạnh ủng hộ mọi quyết định và giúp sức vợ bằng tất cả mọi khả năng, từ việc lắng nghe ý kiến của cô, nghe chia sẻ về các dự án, ủng hộ về tinh thần và cả vật chất. Cô kể rằng cô thực sự cảm thấy cuộc hôn nhân của mình viên mãn.

Đây là nhu cầu ở mức cao cấp nhất. Tuy nhu cầu này thường xuất hiện trong các mối quan hệ xã hội và công việc, nhưng trong hôn nhân, nhu cầu này cũng vô cùng cần thiết. Đáp ứng được nhu cầu thể hiện cái tôi sáng tạo, bạn sẽ trở thành tri kỷ của đối phương. Việc này chính là kết quả của sự lắng nghe, sự thấu hiểu và không ngừng phát triển bản thân để song hành với bạn đời của mình.

Có cô em gái nói với tôi rằng: “Nếu tình yêu đích thực là sự trao ban không đòi hỏi, thì tại sao hôn nhân lại cần đáp ứng nhu cầu của nhau? Có phải cưới nhau rồi là tình yêu bị biến chất không?”

Mới nghe qua thì việc đáp ứng nhu cầu trong hôn nhân và việc phân tích về tình yêu đích thực, không đòi hỏi, không cần đền đáp quả thực tưởng chừng như mâu thuẫn. Thế nhưng không phải như vậy, việc lắng nghe và đáp ứng nhu cầu chính đáng của đối phương trong hôn nhân chính là sự thể hiện của tình yêu đôi lứa. Các nhu cầu chính là yếu tố tâm lý tự nhiên của con người, vì vậy, việc đáp ứng các nhu cầu trong hôn nhân đòi hỏi sự vun đắp từ cả hai phía trong mối quan hệ. Đó chính là hành trình hoàn thiện bản thân mình và hoàn thiện cuộc hôn nhân của cả hai người. Mấu chốt của điều này vẫn là việc lắng nghe, song hành và trao cho đối phương trái tim yêu thương đích thực.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu