ĐỂ THẬT SỰ THA THỨ…

Lại nói về tha thứ. Trong bài trước, tôi chia sẻ vài góc nhìn về tha thứ để chúng ta nhận ra rằng, xét cho cùng, mình không có quyền tha thứ cho ai cả, vì trong tương quan với họ, mình cũng ít nhiều có lỗi; hơn nữa, mình cũng cần được tha thứ rất nhiều lần trong đời về những thiếu sót, sai phạm, lỗi lầm của mình. Về nhận thức, tôi nghĩ rằng chúng ta dễ dàng hiểu rõ tha thứ chính là giải thoát cho chính mình. Nhưng rồi, việc thực hành tha thứ lại không mấy dễ dàng. Không phải vì chúng ta chưa thật sự cố gắng mở lòng để buông bỏ, để bao dung, để đón nhận, để chuyển hóa những nỗi đau của mình. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, chúng ta chưa thật sự biết được tổn thương mà ai đó đã gây ra cho mình bắt nguồn từ đâu. Và khi chưa nhìn ra tận cùng nguyên nhân gốc rễ, khó lòng chúng ta tha thứ đúng nghĩa, mà như trong bài viết trước tôi đã nói, chúng ta chỉ đổi góc nhìn và khoác lên màu sắc tích cực cho vấn đề mà thôi.

Vậy đâu mới thật sự là nguyên nhân gốc rễ của những tổn thương mà người khác gây ra cho chúng ta?

Hãy thử tạm bước ra khỏi những tổn thương hay nỗi đau của mình để quan sát, bạn sẽ thấy được rằng, chính vì sự mong cầu, kỳ vọng hay nhu cầu của mình không được một ai đó thỏa mãn, đáp ứng, hay một điều gì đó diễn ra không như ý của mình thì bạn sẽ dỗi hờn, bực bội… hay nặng hơn là tức giận, hận thù.
Có lần, tôi được nghe một người chị chia sẻ rằng, chồng chị rất coi thường ba mẹ chị. 5 năm cưới nhau rồi, anh ấy rất hiếm khi gọi điện thoại thăm hỏi ba mẹ chị, ngay cả những dịp lễ tết mà không về được thì ba mẹ chị cũng luôn là người chủ động gọi điện thăm hỏi con rể. Rồi lâu lâu có dịp cả nhà về ngoại chơi thì anh cứ ru rú trong phòng không giao tiếp với ai cả… Lúc chị kể cho tôi, chị bảo rằng, đã 5 năm trời chị chịu đựng như thế rồi, anh đã hết lần này đến lần khác hứa với chị sẽ thay đổi nhưng rồi anh vẫn cứ như vậy, đến giờ chị không thể tiếp tục bỏ qua cho anh được nữa.

Qua những gì chị kể khá chi tiết thì tôi thấy đồng cảm với chị rằng chồng chị đã không giữ lời hứa với chị là sẽ thay đổi cách hành xử của anh với ba mẹ chị. Một cách thông thường, chúng ta thấy anh chồng ít nhiều có lỗi với vợ. Nhưng khi nhìn ở góc nhìn nguyên nhân cốt lõi, chúng ta sẽ thấy tổn thương này của chị là do chị mong cầu chồng mình thay đổi cách hành xử với ba mẹ chị. Chính sự mong cầu, kỳ vọng đó khi không được đáp ứng, không được thỏa mãn đã làm cho chị đau đớn, tổn thương.

Thông thường thì chúng ta cho rằng, để chữa lành được tổn thương này thì anh chồng cần thay đổi, và chị ấy cần tha thứ cho chồng mình vì những thiếu sót của anh suốt 5 năm vừa qua. Nhưng rồi giả sử một lúc nào đó, anh chồng có điều gì đó sơ sót, sai phạm trong lời hứa này với vợ, chắc chắn rằng, sự tổn thương trong người vợ sẽ tăng gấp bội phần. Tôi nói rằng nó tăng gấp bội phần bởi vì nó đã chưa từng được chữa lành, chỉ là chị ấy tạm gác lại, tạm bỏ qua và tiếp tục đặt thêm một kỳ vọng là chồng mình sẽ thay đổi. Như thế để thấy rằng, việc tha thứ ở đây chỉ là chúng ta không nhìn vào nó nữa, hay làm lơ với nó, hoặc bọc nó lại bằng một hy vọng – kỳ vọng khác mà thôi (và sẽ đến lúc kỳ vọng mới lại sụp đổ…) Thế nên, cách duy nhất để bạn chữa lành được những tổn thương của mình chính là chữa lành ở gốc rễ: là dẹp bỏ đi những nhu cầu, kỳ vọng, mong đợi của chính mình và đón nhận người khác như họ vốn là.
Tuy nhiên, chúng ta cần lưu ý về một “cái bẫy” mà mình dễ bị sập chân vào, đó là khi ta bằng lòng chấp nhận bỏ đi những mong cầu của mình nơi chồng hay vợ của mình (vì xem ra vô vọng và tổn thương quá) và gọi đó là tha thứ, thì chúng ta có xu hướng đem nhu cầu ấy đi tìm một nơi khác để đáp ứng. Vì các nhu cầu của bản thân chúng ta luôn hiện diện ở đó, chúng không thể tự mất đi và chúng ta cũng bất lực trong chuyện triệt tiêu nó. Chúng ta sẽ mang chúng sang con cái, bạn bè, đồng nghiệp, hay người thứ ba, thứ tư gì đó. Chẳng hạn khi chồng bạn không tôn trọng bạn như bạn thấy mình đáng được như thế, bạn sẽ đi tìm sự tôn trọng đó từ con mình. Hay khi vợ bạn không đề cao bạn như bạn kỳ vọng, bạn sẽ đi tìm sự đề cao ấy từ nhân viên, từ bạn bè, thậm chí từ một người phụ nữ khác. Và như thế thì đâu phải bạn thật sự tha thứ cho người kia, cũng chẳng phải bạn dẹp bỏ thật sự nhu cầu của mình, mà bạn chỉ khỏa lấp hoặc “dời” nó sang chỗ khác, và không sớm thì muộn bạn lại tiếp tục thất vọng và đớn đau.

Vậy xét cho cùng, bạn không thể tha thứ cho người khác thật sự và không thể giải thoát cho mình thật sự nếu bạn vẫn ra sức tìm kiếm những điều mình thiếu hụt nơi những con người cũng đầy thiếu thốn, đầy nỗi đau và tổn thương. Bạn chỉ có thể lấp đầy, làm no thỏa những khao khát của mình nơi “Suối Nguồn” không bao giờ cạn. Điều đó có nghĩa là bạn cần kết nối với Nguồn tình yêu, Nguồn ân sủng, Nguồn bình an từ God, Thượng đế, Vũ trụ, tâm chân thật… để cần gì bạn có đó. Khi kết nối ở trong vùng đủ đầy và thịnh vượng ấy, bạn mới dễ dàng đón nhận, bao dung, thấu hiểu, cảm thông và tha thứ thật sự cho những thiếu sót, sai lầm, vấp phạm của người khác. Và đó cũng là cách duy nhất để bạn chữa lành mọi tổn thương của chính mình.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

LUẬT HẤP DẪN: CÓ PHẢI MUỐN GÌ ĐƯỢC NẤY?

Lấy điều tích cực vô tình lấy luôn tiêu cực!

Trong các mối quan hệ của mình, đặc biệt là trong hôn nhân, ngay từ trước đó hay trong suốt tiến trình của mối quan hệ, chúng ta luôn có những ý định tốt lành. Thật vậy, ai mà không mong muốn được đắm chìm trong yêu thương với nửa kia của mình, được quan tâm, chăm sóc, lắng nghe, thấu hiểu, đáp ứng những nhu cầu cho nhau… Điều này dễ hiểu, vì đó chính là lý do và động lực thúc đẩy chúng ta bước vào, duy trì và phát triển mối quan hệ đó.

Trên hành trình hôn nhân với những khát khao và mong muốn tốt đẹp ấy, chúng ta “vớ” được Luật hấp dẫn và lập tức mở to mắt ra như thể vừa tìm được chiếc chìa khóa tra vào đúng ổ. Luật hấp dẫn mở ra cho ta một niềm hy vọng lớn lao rằng “muốn gì được nấy”, miễn sao ta đưa mình vào được tần số rung động tương ứng với điều mình muốn. Có một thời gian, khi Luật hấp dẫn được liên tục nói đến và trở thành một “hot trend” thì tôi thấy nhiều người bắt đầu áp dụng kỹ thuật hình dung, tưởng tượng, vẽ ra hình ảnh tương lai mà mình muốn trở thành rồi liên tục sống với hình ảnh đó trong đầu. Theo cách đó, trong một số trường hợp, chúng ta cũng đạt được một số kết quả mình mong muốn, một số điều mình khát khao. Tuy nhiên, chúng ta đang sống trong Vũ trụ với rất nhiều Quy luật đang vận hành. Thế nên, hãy đặt mình trong tính toàn vẹn của Vũ trụ để nhận ra rằng, ngoài Luật hấp dẫn, chúng ta còn chịu tác động của nhiều quy luật khác trong Vũ trụ như Luật cân bằng, Luật biến đổi năng lượng… Biết được điều này sẽ giúp chúng ta sống cân bằng và ổn thỏa hơn trong đời sống cá nhân cũng như trong các mối quan hệ.

Một lần, trong một phiên coach cho khách hàng của mình, tình cờ cô ấy nhắc đến việc cô ấy từng áp dụng Luật hấp dẫn để cải thiện mối quan hệ. Cô ấy đã vẽ ra hình ảnh một gia đình hạnh phúc và hằng ngày cô đưa mình vào trạng thái như thể gia đình cô đã hạnh phúc rồi; cụ thể, chồng cô là một người chồng cực kỳ lý tưởng – biết kiên nhẫn lắng nghe những lúc cô cần trút xả những điều khó ở, anh tế nhị và nhạy bén trước những nhu cầu của cô, anh thường nhường nhịn, đón nhận và thấu hiểu cô… Khi hình dung ra những hình ảnh ấy, cô ấy ổn thỏa, dễ chịu và hạnh phúc; rồi cô mang cảm xúc ấy vào mối quan hệ, nên cô dễ cười, dễ chia sẻ, dễ tích cực hơn… Khi ấy, cô thấy chồng mình cũng có những biến chuyển tích cực, anh trở nên biết lắng nghe, nhẹ nhàng, ân cần và yêu thương cô nhiều hơn… Nhưng bên cạnh những kết quả tốt đẹp đó, cô nhận ra rằng mình ngày càng có thêm nhiều hơn nữa những khát khao, mong cầu nơi chồng mình. Cô ngày càng thấy muốn kiểm soát anh hơn, không muốn rời xa anh nửa bước, không muốn anh san sẻ thời gian và sự quan tâm cho bất cứ ai – dẫu đó là ba mẹ, anh chị em ruột hay bạn bè thân thiết của gia đình. Cô chia sẻ rằng, dù cô thấy hạnh phúc vì mình đạt được mục tiêu mà từ đầu đã đặt ra; nhưng rồi song song đó là cảm giác lo lắng, bất an, mong cầu, lệ thuộc, sở hữu, ích kỷ… cũng dần lớn lên “như thổi”.

Bạn có biết tại sao vậy không? Đó là bởi vì chúng ta chưa nhận thức rõ về nguồn gốc ý định nơi mình. Và không khó để chúng ta biết được ý khởi hay khởi nguồn của ý định nếu chúng ta ý thức được việc quay vào trong lắng nghe chính mình. Chúng ta tưởng rằng, những ý định đó là tốt lành, tuyệt đẹp bởi nó được gọi bằng những cái tên tích cực: yêu thương, nâng đỡ, chia sẻ, cảm thông, lắng nghe, thấu hiểu, đồng cảm, đón nhận… nhưng kỳ thực, nó xuất phát từ sự thiếu đủ đầy của chúng ta. Nên khi Luật hấp dẫn vận hành, ta hút cả những biểu hiện tốt đẹp và tích cực của điều mình khao khát, mong muốn; đồng thời ta hút vào mình cả những điều tiêu cực ẩn chìm trong gốc rễ của ý định. Vậy thì giải pháp nào cho chúng ta?

Chúng ta vẫn đang tồn tại trong thế giới vật chất này, hiện diện trong thân xác hữu hình này, nên chúng ta vẫn chịu những chi phối nhất định của thế giới vật chất. Một trong những điều đó là tâm trí ta luôn khởi lên những ý định, mong muốn, khát khao… từ bản ngã của thân xác này. Hơn thế nữa, mỗi chúng ta đều được Tạo hóa trao cho một đặc ân đó là tự do ý chí để lựa chọn cách mà chúng ta trải nghiệm cuộc sống. Thế nên, chúng ta luôn có trong mình những khao khát, ước mơ, hoài bão… điều đó không có gì xấu cả. Nhưng điều quan trọng là đừng để mình bị dính mắc vào đó. Điều này thật không dễ, nhưng hãy nhìn lại cách mà vũ trụ này được tạo thành để bạn thật sự biết rằng mình có “thân thế”, có “gốc gác” không phải “dạng vừa” đâu.

Vũ trụ này được tạo thành từ một ý định khởi nguồn của God, đó là muốn trao ban và chia sẻ quyền năng và tình yêu thương. Nên Người đã tạo nên con người và mời gọi con người thông phần vào sự sư dật, đủ đầy và thịnh vượng; cũng như mời gọi con người chung tay sáng tạo vũ trụ và sự sống thông qua những trải nghiệm và dấn thân trong đời. Thế nên, khi được sinh ra trong cuộc đời này, nơi mỗi người đều được “cài đặt” sẵn một ý định nguyên thủy tốt lành thông qua những hoài bão và khát khao luôn thúc giục trong ta. Nhưng sự sai lầm và lạc lối của chúng ta là bắt đầu bị dính mắc vào điều mình khao khát nên không thật sự đưa mình vào trải nghiệm và dấn thân trong bình an, tin tưởng mà luôn trong sợ hãi, lo lắng. Chính những cảm xúc tiêu cực dẫn chúng ta đến một cái đích lạc xa khỏi ý định tốt lành thuở ban đầu.

Vậy nên bất cứ khi nào trong ta khởi lên một ý định mà tâm chúng ta bị giao động, nỗi sợ dấy lên, rồi sự ích kỷ xuất hiện, mong muốn sở hữu hay sự lệ thuộc chỗi dậy thì hãy quay về kết nối với bản thể thiêng liêng của mình. Lúc đó, sự rung động của những khao khát sẽ được điều chỉnh trở về sự thuần khiết bởi ta kết nối được với tâm chân thật của mình. Hãy tin rằng, tâm chân thật luôn dẫn dắt chúng ta đi theo sự khôn ngoan và tỉnh thức. Khi kết nối với tâm chân thật, chúng ta tự động đi theo dòng chảy không chỉ của Luật hấp dẫn và còn thuận theo mọi quy luật khác của vũ trụ. Như thế, thì dù bạn ước ao hay khát khao điều gì thì tất cả đều nằm trong ý định nguyên thủy tốt lành. Chính ý định đó sẽ mang lại cho bạn năng lượng và tần số rung động phù hợp để đưa đời bạn vào vùng thịnh vượng và đủ đầy. Thế nên, việc chính yếu của bạn sau đó là phó thác và đắm mình trong vùng dư dật đó chứ không phải bằng nỗ lực đi tìm ở bất cứ mối quan hệ nào.

Và điều cuối cùng tôi muốn chia sẻ là khi vận dụng Luật hấp dẫn, chúng ta hãy đặt nó trong tương quan với các quy luật khác của Vũ trụ để chúng ta luôn ở trong trạng thái vẹn toàn và cân bằng. Tuy nhiên, nếu chúng ta chưa có cái nhìn toàn vẹn, hoặc chưa nắm hết các quy luật của Vũ trụ thì cũng không sao, chỉ cần chúng ta đừng quên rằng trong mình có hạt giống luôn biết quay về bản thể cao cả của mình, mà tôi hay gọi “quay đầu là bờ”, thì chúng ta luôn có thể bước vào vùng dư dật, bình an và thịnh vượng rồi.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

TÌNH YÊU ĐÂU THỂ LÀ MỘT CHIẾC CHĂN QUÁ HẸP!

Có những ngày tôi lại đi cà phê một mình, muốn lân la bước chân ở góc phố nào đó để ngắm nghía cách người ta yêu. Hôm đấy, tôi trộm nhìn một người đàn ông đang trao những gì ngọt ngào nhất cho vợ mình. Anh ta nâng niu, anh ta chăm chút, anh ta lúc thì hân hoan lúc thì xót xa vỡ òa theo những dòng tâm tư của cô vợ. Tôi thấy cảnh tượng ấy thực sự đẹp. Tôi mừng thầm cho cô gái, quả là có phúc khi tìm được một người đàn ông thấu hiểu mình đến vậy. Chợt ngay lúc đó, cô nhân viên mang thức uống đến, bất cẩn làm văng nước lên áo người đàn ông ấy. Anh ta như biến thành người khác. Anh ta trâng tráo ánh mắt nảy lửa về phía cô nhân viên đang trong bộ dạng luống cuống đáng thương. Và bắt đầu mắng nhiếc, quát tháo, miệt thị.

Trong hụt hẫng, tôi hít lấy một hơi thở và suy nghĩ thật lâu. Thử hỏi một người đàn ông với điệu bộ và cách hành xử như vậy có thực sự ấm áp như tôi tưởng? Thử hỏi anh ta có đang dành tình yêu đích thực cho cô vợ, hay đó chỉ là một chiêu trò lấy lòng, đổi chác; là si mê nhất thời, là cảm xúc vô thường. Dù là gì đi nữa, tôi không nghĩ một người biết yêu vợ mình lại không biết yêu thương và tử tế với những người khác. Tôi không nghĩ một người có tình yêu đích thực với đối tượng này, lại ghét bỏ đối tượng khác. Liệu rằng khi cảm xúc hạ nhiệt hay bỗng một ngày cô vợ rời bỏ anh ta, thì người đàn ông đó có đối xử với vợ mình như trước kia không hay sẽ giống cách ứng xử với cô nhân viên phục vụ trên?
Khi trong lòng ta đã có hạt giống của yêu thương và tỉnh thức, tự khắc ta sẽ trao gửi tình yêu trong mọi việc ta làm, mọi thứ ta thấy, mọi nơi ta đến, một cách hoàn toàn không-phân-biệt. Đó là cách yêu mà thiên nhiên luôn chia sẻ cho chúng ta biết. Đó là cách yêu của đất mẹ, luôn nâng niu mọi bàn chân mà không cần biết đó là ai, trông như thế nào, từ đâu đến; luôn đón nhận mọi thứ bất kể là rác rưởi, hay những thứ “không mấy thơm tho”… và trả lại cho ta bao nhiêu là thức ngon quả ngọt. Rộng lớn hơn nữa, đó là cách yêu của vũ trụ, luôn bao dung và ôm lấy chúng ta dù ta có đúng hay sai đến đâu đi nữa. Đã là tình yêu thì làm gì có phân biệt, có so đo, có tiêu chuẩn này nọ.

Tôi thấy nhiều người ước rằng, ước gì anh ấy có thể yêu tôi và gạt hết tất cả các cô gái trên thế gian này. Ước gì cô ấy sẽ làm ngơ với mọi đàn ông trên đời ngoài tôi. Đây là một diễn biến khác của cách yêu như người đàn ông trong câu chuyện trên. Vấn đề không chỉ từ người cho đi, mà ngay cả người đón nhận đều lầm tưởng rằng đó là tình yêu và ước ao có nhau như thế. Có lẽ, chúng ta khao khát sự thủy chung, nhưng chúng ta đã để cái tôi hẹp hòi kéo đi quá đà, thành ra đó là một kiểu chiếm đoạt.

Hình ảnh người đàn ông trong câu chuyện trên có bóng hình của tôi quá khứ. Và tôi cũng từng có những ước mong ích kỷ về tình yêu. Khi bước ra ngoài quan sát và lắng nghe nhiều hơn, tôi mới bắt đầu nhận ra những cách yêu đầy lỗi của mình. Khi tôi biết yêu thương, đồng cảm, thấu hiểu, lắng nghe và kết nối được với tất cả mọi người phụ nữ, tôi mới thực sự hiểu và yêu vợ mình đúng nghĩa là vô điều kiện.

Nên mượn ý của nhà văn Nam Cao, tôi có thể diễn tả rằng, tình yêu đâu thể là chiếc chăn quá hẹp, người này co thì người kia bị hở. Mong cho người đàn ông ấy sẽ nới rộng hơn chiếc chăn của mình.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

HÔN NHÂN KHÔNG CÓ TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC = “MẠI DÂM TRÁ HÌNH”

CƯỚI CHO XONG, ĐỜI TA CŨNG XONG!

Hay HÔN NHÂN KHÔNG CÓ TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC = “MẠI DÂM TRÁ HÌNH”

Có một thứ không thể giấu được, đó là ái tình. Có một điều không bao giờ cấm cản được, đó là mưu cầu hạnh phúc. Và hôn nhân xuất hiện như một “phát minh” để kết nối hai điều kể trên lại với nhau, và hành trình đó có thể mở ra cánh cửa, đưa ta đi đến nhiều chiều kích sâu xa và tuyệt đẹp.

Vì thế, mối quan hệ đến từ hôn nhân có thể nói là mối quan hệ tự do nhất, hạnh phúc nhất, sâu đậm nhất so với mọi mối quan hệ khác vì nó có cả ái tình, tình yêu, và quyền chọn lựa (tự nguyện tuyệt đối) đến từ hai phía. Nếu hôn nhân đem tới những điều ngược lại với mục đích ban đầu của nó, tức là chúng ta đã sai ở đâu đó ngay từ trước. Sai ở đây có thể là chúng ta chỉ có ái tình mà không có tình yêu đích thực (như ta nghĩ), hoặc không có tự nguyện tuyệt đối, hoặc không có cả hai điều trên. Khi có được tình yêu đích thực và sự tự nguyện tuyệt đối, chúng ta sẽ chia sẻ những gì sâu kín nhất, thiêng liêng nhất cả về thể xác lẫn linh hồn. Ta đi đến độ thật nhất, không một chút che đậy; ta trần truồng, ta nguyên thuỷ nhất với nhau, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Chính sự kết nối kỳ lạ này đã đưa đến một sự hòa quyện, hợp nhất trọn vẹn như một nhất thể trong những khoái cảm vượt thoát. Sức mạnh của nó có thể vượt ngoài sức tưởng tượng của con người, sức mạnh này có thể đưa hai bản thể đi đến kỳ cùng những vĩ tầng thông sâu của tâm thức, rơi vào vùng dày đặc hạnh phúc và thăng hoa đến cực độ. Chính vì thế mà mối quan hệ phu thê có thể hơn hẳn bất kỳ dạng thức kết nối nào khác giữa người với người.

Nhưng đương thời, có nhiều người cảm thấy không cần đến hôn nhân và cho rằng việc kết hôn hay cưới xin là chuyện rườm rà, mất tự do, không cần thiết. Chúng ta không biết rằng, hôn nhân ý nghĩa lắm, mọi tình yêu đều cần được công khai để tỏa sáng, trước sự chứng kiến, công nhận và chúc phúc của cộng đồng, của đất trời. Thực ra, ngoài hiện thực tất yếu rằng yêu thì cưới, hôn nhân còn mang ý nghĩa về mặt xã hội. Hôn nhân tạo lập nên một gia đình, là tế bào của xã hội. Và mỗi đứa trẻ cũng cần được và nên được tạo ra và lớn lên trong tình yêu đích thực. Dẫu rằng, ở một góc độ nào đó, chúng ta thấy dường như hôn nhân bị can thiệp, đánh giá, phán xét, gò bó… theo những quy chuẩn của xã hội, thể chế chính trị, nhưng rồi, khi thật sự giữa 2 người có tình yêu đích thực, họ sẽ bước vào hôn nhân với một tâm thế tự do, hạnh phúc và sống cuộc đời của chính họ.

Bàn qua về hôn nhân với tình yêu đích thực để chúng ta dành một chút thời gian nghiệm về những cuộc hôn nhân thiếu vắng tình yêu đích thực. Trong thế giới của chúng ta có không ít những cuộc hôn nhân không xuất phát từ tình yêu, hoặc người ta nhầm tưởng đó là tình yêu. Tình yêu ở đây đương nhiên tôi muốn nói về tình yêu đích thực. Nhiều cuộc hôn nhân chỉ đơn thuần là mối quan hệ giữa người nam và người nữ đến với nhau vì nhu cầu thân xác, hay nỗi khổ tâm, sự sắp đặt, sợ cô đơn hay đơn giản là muốn cùng nuôi một đứa trẻ… Hôn nhân không tình yêu còn có thể là tình yêu đã mất nhưng cuộc hôn nhân vẫn kéo dài. Tất cả những cuộc hôn nhân này đều rất nguy hiểm.

Thứ nhất, nó huỷ hoại bạn. Làm bất cứ việc gì bạn không thích, đã là một sự ngược đãi rồi, sống cả đời với người mình không yêu, thì đúng là một tấn bi kịch. Tâm hồn bạn bị gặm nhấm từng ngày. Những tổn thương, cãi vã, chịu đựng,… làm bạn kiệt sức. Sức khỏe, tâm trí, sinh khí,… của bạn đều bị hao tổn. Cũng rất có thể bạn không bi đát đến nông nổi đó, nhưng bạn lại rơi vào trạng thái lửng lơ, không buồn cũng không vui, không thấy khổ đau nhưng cũng chẳng cảm nhận được hạnh phúc. Bạn không hề ổn chút nào.

Thứ hai, bạn không được sống với con người vốn có. Những vai diễn đưa bạn đi xa cuộc đời mình, tâm chân thật của mình. Bạn và bạn đời sẽ liên tục vào vai ông bố bà mẹ của năm, người vợ người chồng của năm, để con xem, cả thế giới xem. Rồi cả bạn, cả người ấy đều mệt mỏi nhưng vẫn chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào của gia đình, ngôi nhà vẫn lạnh ngắt.

Thứ ba, thật sai lầm vì bạn nghĩ những gì bạn đang cắn răng chịu đựng là vì con. Con của bạn có thực sự hạnh phúc không khi tất cả những gì chúng chứng kiến chỉ là màn kịch, sau những lớp mặt nạ đó cha mẹ chúng đang khổ đau. Hạnh phúc không khi đứa trẻ ấy liên tục bị lừa dối? Sau này, lớn lên khi nhận thức được tất cả mọi thứ, khi đối diện với sự thật, liệu chúng có còn tin vào cha mẹ và còn tin vào tình yêu. Đứa trẻ ấy thực sự đáng thương.

Cuối cùng, cuộc hôn nhân không tình yêu đã cướp đi cơ hội hạnh phúc của tất cả. Bạn có yêu bản thân không, có yêu cuộc đời này không? Rốt cuộc tại sao bạn lại giam mình, giam người trong ngục tù được gọi tên là hôn nhân? Chúng ta phải dám nhìn nhận những điều này để chúng ta có trách nhiệm với chính mình cũng như với những người khác khi quyết định bước vào hôn nhân, hoặc để điều chỉnh lại cho mình một tâm thế đúng đắn trong cuộc hôn nhân của mình.

Thật vậy, nếu bạn cần được đáp ứng các nhu cầu như lắng nghe, chia sẻ, đồng hành, trải nghiệm, thấu hiểu, đồng tu… thì một mối quan hệ nào đó đủ sâu sắc cũng có thể giúp bạn đáp ứng được, đâu cần phải bước vào hôn nhân. Và nếu hiểu tình yêu theo cách đúng nhất thì tình yêu trong hôn nhân cũng giống như các tình yêu khác, sao phải bước vào hôn nhân? Nhưng hôn nhân thật sự khác biệt ở chỗ mối quan hệ này được công nhận trong chuyện quan hệ tình dục, và ý nghĩa của tình dục trong hôn nhân cũng mang một màu sắc hoàn toàn khác biệt như đã nói ở trên, và nó đưa chúng ta chạm đến sự thức tỉnh tâm linh thật sự. Thế nên, nếu trong hôn nhân mà không có tình yêu đích thực, tôi nghĩ có thể ví như “mại dâm trá hình”. Nếu mại dâm là “ăn bánh trả tiền”, thì hôn nhân không có tình yêu đích thực cũng phải trả – nhưng trả bằng cách đáp ứng cho nhau những nhu cầu khác. Có những người che giấu cuộc hôn nhân không tình yêu của mình thông qua lý do: hôn nhân là để sinh con đẻ cái và duy trì nòi giống. Tôi tự hỏi rằng, khi đã sinh con rồi, đã có người nối dõi rồi, thì rốt cuộc mối quan hệ ấy trở thành gì, chẳng phải cũng lại rơi vào cái gọi là “mua bán mại dâm trá hình” sao?

Vì vậy, xét cho cùng, nền tảng của hôn nhân nhất định phải có tình yêu đích thực. Tình yêu ấy sẽ làm cho mọi mục đích khác của hôn nhân trở nên đúng đắn, tuyệt đẹp và “khớp” được với ý nghĩa và ý định ngay từ thuở ban đầu của God khi tạo dựng nên vũ trụ này.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

HÔN NHÂN BẤT HẠNH…CÓ PHẢI LÀ “TRẢ NGHIỆP”?

Khi một sự việc, tình huống hay biến cố xảy ra, chúng ta thường có xu hướng tìm cách lý giải hoặc gán cho một nguyên nhân nào đó. Khi chứng kiến những bi kịch xảy ra trong các cuộc hôn nhân, tôi nhìn thấy được rất nhiều cách người ta phản ứng lại với chúng. Nếu chọn dừng lại và bước ra khỏi cuộc hôn nhân, người ta sẽ có cho mình những lý do mà họ cho là chính đáng. Và nếu chọn ở lại để hàn gắn, vun vén, tái kết nối… hay chỉ để tránh sự đổ vỡ, thì người ta cũng cho mình những lý do để họ tiếp tục. Có muôn vàn những lý do, và hôm nay tôi muốn bàn đến một lý do mà gần đây tôi vừa được nghe từ một khách hàng của mình. Đó là, chịu đựng một cuộc hôn nhân bất hạnh là để trả nghiệp.

Tuần trước, tôi gặp chị khách hàng ấy sau một vài dòng tin nhắn trao đổi trên facebook. Ấn tượng đầu tiên của tôi về chị là sự mạnh mẽ và thẳng thắn. Gặp tôi, chị bảo ngay: chị cần em giúp chị “nuốt trôi” những đau đớn để tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân của chị. Thoáng qua, tưởng chừng chị đang có một thái độ rất tích cực và một tâm thế sẵn sàng để làm điều gì đó tốt đẹp mang tính bước ngoặt cho cuộc hôn nhân của mình. Nhưng sau một lúc nghe chị chia sẻ nhiều hơn, thì hóa ra, đã từ lâu, chị chọn “chung sống” với những đau đớn trong cuộc hôn nhân này nhưng chị nhất định không chọn “giải thoát” cho chính mình, và cũng không hướng đến việc tìm cách để “giải cứu” mối quan hệ. Bởi chị nghĩ rằng, cưới phải người đàn ông này chính là để trả nghiệp nên chịu đựng là lựa chọn duy nhất. Từ đó, chị không còn khao khát hay kỳ vọng gì về một sự biến đổi từ người chồng vũ phu, bài bạc, vô trách nhiệm, và chị cũng chẳng còn mưu cầu một hạnh phúc, an vui cho cuộc đời chính mình nữa.

Câu chuyện với chị còn dài, nhưng vấn đề để chúng ta cùng suy ngẫm đó là liệu một cuộc hôn nhân không hạnh phúc có phải là nghiệp phải trả?

Nếu chúng ta tin rằng khi bước vào kiếp sống này, chúng ta mang theo những nghiệp quả mà linh hồn mình mắc phải từ những kiếp trước, và rồi, khi gặp phải bất cứ điều gì khó khăn, trở ngại, xui rủi, tệ hại… xảy đến với mình, ta lại cho rằng đó là điều mình phải gánh chịu để trả nghiệp thì có gì đó không đúng lắm. Không đúng ở chỗ, khi nghĩ rằng mình phải trả nghiệp, ta thường sẽ có tâm thế chịu đựng, và xem sự đau khổ đang diễn ra nơi mình là đương nhiên và “đáng đời” bởi những quả xấu mà mình đã gây ra một cách vô tình hay cố ý ở một kiếp nào đó hay ở kiếp này. Trong tâm thế đó, ta chối từ quyền tự do, quyền lựa chọn, quyền được hạnh phúc, quyền làm chủ đời mình. Chúng ta tự đưa mình vào trạng thái khổ đau và chấp nhận ở trong đó với sự bị động tuyệt đối. Và bạn có đồng ý với tôi rằng, khi gán mọi khổ đau mà mình đang nếm trải đều là nghiệp thì ta lại càng tạo thêm nghiệp? Bởi chúng ta đã vô tình – mà chính xác hơn đó là sự vô minh – đồng lõa với những cái sai, cái ác, cái xấu khi mặc nhiên để cho nó diễn ra; như trường hợp của chị khách hàng tôi kể trên, mỗi lần chồng chị nhậu xỉn về là đánh chị, nhưng chị vẫn để điều đó diễn ra hơn 15 năm nay bởi chị xem đó là nghiệp chị phải trả.

Khi người vợ hay người chồng gây tổn thương cho người kia, thì xét cho cùng đó là do những nỗi khổ đau và tổn thương nơi chính họ. Họ không đủ nội lực, họ không thể tự chữa lành, họ không thể quay vào trong để giải quyết vấn đề của họ, nên họ chọn quay ra ngoài để xả sự đau đớn ấy sang người bạn đời của họ. Vì thế, nếu chúng ta có quan điểm rằng mình hứng chịu những đau đớn ấy để trả nghiệp của mình thì đôi khi đó là hành động tiếp tay cho người kia trỗi dậy bản tính con quỷ nơi họ. Sự im lặng chấp nhận của chúng ta chính là thức ăn nuôi dưỡng con quỷ ấy và làm kéo dài mãi những tổn thương nơi người kia thay vì những thứ ấy phải được đào bứng tận gốc. Như vậy, ngoài sự vô minh của mình, ta còn tiếp tay cho sự vô minh của người kia, và điều này chẳng phải không giúp trả nghiệp mà còn tạo thêm nghiệp cho mình và cho người kia, để rồi kiếp sau ta lại tiếp tục “dính” vào đời nhau trong vòng luân hồi bất tận qua những vai khác. Vì vậy, hãy dùng dũng khí trong yêu thương và sáng suốt (bi – trí – dũng) để dừng lại mọi đau khổ trong cuộc hôn nhân dưới bất cứ hình thức nào, bởi tạo ra đau khổ hay chấp nhận đau khổ chưa bao giờ là con đường đúng.

Đau khổ chỉ thật sự mang ý nghĩa khi chúng ta nhìn đau khổ ở một chiều kích khác, trong một ý nghĩa khác, ở một vùng ánh sáng khác. Đó là khi ta nhìn cuộc đời này là một hành trình rèn luyện, tu tập để vượt qua bản ngã, vượt thắng cái tôi để vượt thoát và chạm tới phần linh hồn thuần khiết, tâm chân thật bên trong chính mình. Khi ấy, những chông gai, thử thách, khó khăn, khổ đau trong đời ta sẽ nhìn chúng như những bài học, bài thực hành, bài test để đánh giá mức độ rèn luyện và trưởng thành tâm linh của mình. Trong nhận thức đó, khi đau khổ xảy đến, ta bình tâm đón nhận và bình an để vượt qua chứ không phải chấp nhận nó một cách thụ động để rồi chôn vùi đời mình trong những bể khổ bế tắc và vô vọng như thế.

Một trong những nguyên lý quan trọng mà chúng ta cần nhớ đó là trên đời này chẳng ai phải chịu đựng ai – kể cả trong mối quan hệ vợ – chồng, hay con cái – cha mẹ, anh chị em ruột thịt với nhau. Chúng ta không có quyền hành hạ người khác, lại cũng không có trách nhiệm phải chịu đựng ai cả. Chúng ta đến với nhau trong cuộc đời này để đồng hành cùng nhau, nâng đỡ và chia sẻ cùng nhau, giúp nhau tiến lên. Và trong hôn nhân, nếu có phải “trả nợ” cho một nghiệp quả nào đó thì cách trả nợ đúng đắn là hãy học trọn vẹn bài học hôn nhân. Khi còn ở với nhau, hãy đón nhận nhau và đón nhận mọi sự xảy đến trong sự bình tâm, và qua đó rèn luyện, tu tập để trưởng thành chứ không phải cắn răng chịu đựng trong đau đớn và khổ sở. Vì chắc hẳn là God, Vũ trụ muốn chúng ta học bài học của mình trong niềm vui và hạnh phúc.

Ngày hôm đó, tôi đã nói với chị khách hàng của mình rằng, chị đừng đóng vai nạn nhân nữa, chị không thể tiếp tay cho người khác làm tổn hại đến thể xác, tinh thần, cảm xúc của chị; chị cần can đảm nhìn nhận lại mối quan hệ hôn nhân của mình, và bước đầu tiên chị cần làm đó là kết nối với chính bản thân chị bởi lâu nay chị đã chạy trốn chính mình, mất kết nối với chính mình, thế nên chị cũng đã không thể nhìn ra được bức tranh hôn nhân của mình đã, đang và sẽ như thế nào. Chị bảo rằng chị rất sợ ly hôn, và tôi đã nói với chị: ly hôn hay tái kết nối đều trở nên giá trị nếu điều đó mở ra nấc thang giúp ta trưởng thành, tỉnh thức và tiến gần hơn đến tâm chân thật của mình.

Và xét cho cùng, dẫu phải trả nghiệp nào đó trong kiếp sống này, thì cách làm đúng là đón nhận và vượt qua trong sự an nhiên; và theo góc nhìn của tôi, chúng ta sống hạnh phúc chính là cách chúng ta trả nghiệp, còn nếu vẫn chìm ngập trong đau khổ, hẳn là ta đang tiếp tục tạo thêm nghiệp trong kiếp này.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

HÔN NHÂN….ĐỒNG ĐIỆU – ĐỒNG CẢM – ĐỒNG LÒNG – ĐỒNG HÀNH

Chọn vợ chọn chồng, vốn đã không phải là việc tùy tiện. Sống cho nên vợ nên chồng càng không thể theo kiểu ngày một ngày hai, tới đâu hay đó. Nó luôn có một quá trình. Chỉ khi nhìn ngắm cuộc hôn nhân của mình như một hành trình có những chặng đường và những điểm đến, ta mới có thể hiểu sâu được chính ta, người bạn đời và mối quan hệ của cả hai. Trong mọi thứ luôn có sự phát triển, và hôn nhân cũng có những nấc thang. Và bạn cần nhìn thấy những nấc thang ấy để đưa mối quan hệ vợ chồng ngày một thăng hoa, ngày một sâu bền. Đừng nghĩ kết hôn là đỉnh điểm rồi, là bến đỗ rồi và dừng ở đó. Mối quan hệ sẽ phai màu, tiêu tan nếu nó không tiếp tục tiến triển. Chính vì vậy, bạn cần có kế hoạch để đưa mối quan hệ lên những bước phát triển cao hơn. Nếu cứ bước đi giữa mông lung, cả hai sẽ dễ dàng trượt ngã. Hôn nhân vốn rất lãng mạn, nhưng nào phải cuộc dạo chơi, hôn nhân là một con đường thiêng liêng, cả hai sẽ cùng nhau đi để đến với sự trưởng thành tâm linh và hạnh phúc đích thực.
Nói đến các chặng đường phát triển của một mối nhân duyên đúng nghĩa, tôi có thể mô tả “timeline” của mối quan hệ qua những từ bắt đầu bằng chữ “đồng”, đó là: đồng điệu – đồng cảm – đồng lòng – đồng hành.

Đồng điệu

“Mây tầng nào gặp mây tầng đó”, những người giống nhau sẽ nhìn thấy nhau, những người có tâm tư tương thông sẽ thu hút nhau. Họ đến với nhau vì có chung những điều cốt lõi, có thể là sở thích, cách nghĩ cách cảm, giá trị sống… Đối diện với một người xa lạ, bỗng dưng họ cảm nhận được sự kết nối vô hình, sự giống nhau khiến họ cứ ngỡ đã biết nhau từ lâu, rất lâu, thậm chí như thể từ muôn kiếp trước. Ta vẫn thường gọi đó là ‘soulmate’, người mà ta tình cờ bắt gặp được giữa ti tỉ người, một người có nỗi lòng, suy tư, tâm tưởng giống ta. Từ đó ta muốn gần thật gần hơn với họ, trong sự đồng điệu. Đồng điệu, chính là khởi phát của tình yêu.

Đồng cảm

Khi đã đến với nhau trong sự đồng điệu, cả hai sẽ cảm thấy an toàn để đi vào những khám phá sâu hơn trong thế giới bí mật của từng bản ngã. Họ bắt đầu giãi bày, chia sẻ từng chút nỗi niềm, từng vết sẹo, từng niềm vui, từng câu chuyện,… của từng người, rất riêng, không ai giống ai, nhưng cả hai đều có thể cảm nhận sâu sắc và hiểu thấu tiếng lòng của nhau. Mọi nỗi niềm giấu kín, chôn sâu hay mọi nỗi buồn niềm vui thường nhật, ta đều muốn kể ra hết để người nghe. Ta thấy nhẹ nhõm, an yên và được chữa lành. Đó là khi mối quan hệ của ta và người đã tiến sâu hơn một nấc.

Đồng lòng

Với sự đồng cảm, cả hai dường như đã nhìn thấy và thấu rõ người kia hơn rất nhiều. Dần dần, những khác biệt sẽ lộ rõ, giữa người và ta ít nhiều cũng sẽ có những suy nghĩ trái chiều, những niềm tin xung đột. Một mối quan hệ giữa hai bản thể khác nhau không phải lúc nào cũng êm đềm, ngày qua ngày, nó sẽ bắt đầu rối tung, lộn xộn đến không thể nào chịu được. Nhưng tình yêu đích thực vốn không có điều kiện trong sự kết nối hai bản thể. Bao nhiêu khác biệt đều không quan trọng, vì khi đã có tình yêu, mọi thứ như hòa làm một. Khi đó, cả hai sẽ biết đặt mình vào vị trí của người kia, biết đón nhận hoàn toàn và kết nối với nhau bằng tâm chân thật. Khi đó, cả hai sẽ biết bỏ xuống “cái tôi giả tạo”, để đi tìm tiếng nói chung, và cùng nhau vẽ nên một bức tranh tuyệt vời của hôn nhân đích thực. Từ đó, cả hai đồng lòng tiến về phía trước, dựng xây từng mục tiêu chung, và hỗ trợ nhau trong từng sự phát triển với tiến trình riêng của từng người. Tới đây, cuộc hôn nhân được định hình, hai bản thể bắt đầu tiệm cận nhau và tìm thấy sự hợp nhất. Đồng lòng, chính là bước ngoặt lớn và cần có trong sự phát triển của mối quan hệ vợ chồng. Chỉ khi đạt đến sự đồng lòng, cả hai mới cảm nhận hơn bao giờ hết sức mạnh của tình yêu và ý nghĩa của hôn nhân. Thuận vợ, thuận chồng, thì chẳng còn gì khó khăn, chẳng còn chi đáng sợ. Vợ chồng đồng lòng tất sẽ làm nên những điều diệu kỳ, thậm chí là phi thường, mà một cá nhân riêng lẻ không bao giờ có thể với tới được.

Đồng hành

Khi cả hai đã đồng lòng vạch ra những mục tiêu chung, mối quan hệ sẽ mở toang ra một chặng đường mới, rất mới. Trên con đường rất dài ấy, cả hai sẽ trở thành người bạn đường của nhau. Cả hai nâng đỡ, dìu dắt và trân trọng nhau để tiến lên trên hành trình vun xây hạnh phúc gia đình và hoàn thiện bản thân. Mỗi bước đi trên hành trình ấy, luôn cho cả hai ngày càng thấm thía “gừng cay muối mặn” của tình nghĩa vợ chồng và những bài học hôn nhân. Con đường ấy chẳng thể nào cứ bằng phẳng, nó luôn có đầy rẫy những “ổ gà”, góc chết,… Có lúc người mỏi gối chùng chân, có lúc ta là người gục ngã, hay có lúc cả hai mất tất cả… nhưng đó chính là thời khắc cho ta hiểu sâu sắc nhất, xúc động nhất về tình yêu. Đó là dẫu có tận thế, trời long đất lở, vẫn có người bên cạnh, nắm tay ta, cùng ta gánh cả trời cả đất, sẵn sàng bước cùng ta đến chân trời góc bể. Và dĩ nhiên, phía cuối con đường sẽ thật đẹp, sau tất cả, là sự thức tỉnh, trưởng thành về tâm linh và chạm vào được hạnh phúc của cuộc hôn nhân viên mãn.
Để không bị lạc, bạn cần biết rõ con đường, và hôn nhân cũng vậy. Nếu bạn chưa vẽ ra con đường, hãy cùng người bạn đời ngồi xuống để vẽ ra và định vị xem cuộc hôn nhân của mình đang ở đâu; nếu bạn đã có con đường nhưng chưa hình dung sẽ đi như thế nào thì hãy tiếp tục hình dung; nếu đã vẽ, đã hình dung cách đi thì hãy tiếp tục vững bước và thưởng thức từng trải nghiệm trên hành trình ấy.

Tìm được một tâm hồn đồng điệu, đồng cảm đã là cuộc hạnh ngộ hiếm có, cùng người ấy đồng lòng, đồng hành thì đúng là trên cả tuyệt vời. Nhưng mọi kết nối có lớn lao, có sâu đậm đến đâu, cũng bắt đầu từ một khoảnh khắc yêu thương của bây giờ. Do đó, khi đã phác hoạ toàn cảnh bức tranh hôn nhân, thì hãy thôi nghĩ ngợi tương lai, để quay về với hạnh phúc ở thực tại, vì chỉ có thực tại mới là đích thực. Hãy hiện diện đầy đủ với tâm chân thật để đồng điệu, đồng cảm, đồng lòng và đồng hành trọn vẹn với người bạn đời ngay lúc này.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

NHẬN THỨC VÀ NIỀM TIN “ĐÚNG ĐẮN” VỀ MỐI QUAN HỆ VỢ CHỒNG

Bạn có thấy rằng, chúng ta không thể lý giải được nhiều thứ trong đời? Chẳng hạn như vì sao chúng ta kết nối được với người này nhưng không thể kết nối được với người kia; hay chúng ta không thể lý giải tại sao việc này lại đến với ta, thậm chí tại sao lại vào thời điểm đó…

Có những lựa chọn chúng ta đưa ra, tưởng chừng là do chính chúng ta quyết định như thế. Nhưng sự thật là trên một bình diện rộng hay ở một góc độ nào đó, chúng ta không thực sự quyết định ai sẽ là cha mẹ, vợ/chồng, con cái, anh chị em, bạn bè… của ta, bạn có thấy vậy không? Rồi chúng ta cũng không thực sự quyết định những gì sẽ xảy ra với cuộc đời mình, ta sẽ gặp ai, chuyện gì sẽ đến… Mọi sự dường như diễn biến theo một cách “vô tình” nào đó, nhưng kỳ thực, đó là sự tác hợp rất “hữu ý” của Thiên – Địa – Nhân, của Vũ trụ, mà ta gọi là nhân duyên. Nhân là yếu tố chính để tạo nên sự sinh khởi. Duyên là “điều kiện môi trường” làm cho nhân được sinh khởi. “Cái này có, nên cái kia có, cái này không có, nên cái kia không có.”

Thế nên, mọi sự gặp gỡ dẫu cứ như tình cờ thì hẳn đều trong một sự “sắp đặt”, mà nói vui thì mọi gặp gỡ dẫu lâu dài hay lướt qua cũng là “định mệnh” và mọi mối quan hệ đều do duyên mà thành. “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ”, tức có duyên ngàn dặm xa vẫn gặp. Chúng ta đến với nhau vì những nhân duyên nhất định, dù muốn hay không thì chúng ta đã đang có mặt trong đó. Và nếu mối nhân duyên của ta chưa trọn vẹn ở cuộc đời này, nó sẽ tiếp nối rất lâu dài cùng chúng ta trong cuộc đời khác. Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau giải quyết tiếp thông qua một mối quan hệ ở dạng khác, có thể là quan hệ vợ chồng, cha mẹ – con cái, bạn bè, anh chị em, sếp – nhân viên… Chúng ta cần một chuỗi những cuộc đời như thế để giải quyết cho trọn mọi vay trả trả vay. Điều này giống như cách chúng ta vẫn sẽ phải gặp lại bài học cuộc đời nào đó cho đến khi ta thực sự học cho xong, cho trọn.

Chính vì những “mắc kẹt” trong các mối quan hệ mà nhân thế có luân hồi để các nhân duyên ấy được chuyển hoá, để chúng ta dọn dẹp những ân oán trong quá khứ và kiến tạo tương lai theo như chúng ta mong muốn. Mỗi ngày chúng ta gặp nhau tức là đang tiếp tục nhân duyên của những ngày trước đó. Nên các kiếp tới cũng sẽ là sự nối tiếp kiếp sống hiện tại.

Chính vì thế, trong tương quan vợ chồng, ta gặp, ta yêu, và cùng ai đó sống đến răng long đầu bạc, là một nhân duyên lớn. Dân gian vẫn thường nói, tu trăm năm mới chung thuyền, tu ngàn năm mới nên duyên vợ chồng. Cho nên, người bạn đời là một trong những người quan trọng nhất ta cần gặp. Hôn nhân là một trong những hành trình quan trọng nhất ta cần đi trọn. Và thông qua cuộc hôn nhân của mình, thông qua kết nối sâu sắc và thiêng liêng với người bạn đời, chúng ta gặp gỡ và kết nối được với chính mình. Ở trong đó, ta nếm trải mọi cảm thọ, ta thấu rõ bản ngã. Ta kiệt sức với những dính mắc để buông bỏ. Ta vật vã trong khổ đau để đoạn trừ. Từ đó, hạt giống tỉnh thức được nuôi lớn, mọi khổ thọ được chế tác thành lạc thọ. Ta trở về với tâm chân thật của mình và tự thân ta có hạnh phúc. Hạnh phúc là không cố gắng.

Còn bạn đời, rốt cuộc là ai trong cuộc đời ta? Người bạn đời đích thực là người đồng tu. Chúng ta hỗ trợ, nâng đỡ và dẫn dắt nhau trên con đường tự hoàn thiện chính mình, đến với bến bờ giải thoát và tìm thấy hạnh phúc vô điều kiện trong hôn nhân viên mãn. Nhưng các cặp vợ chồng nên hiểu rằng, chúng ta nương tựa nhưng không dính mắc, bên nhau nhưng không phụ thuộc. Chúng ta không phải là hai, nhưng cũng chẳng phải là một. Chúng ta là bất nhị, nhưng không phải là một. Mỗi người vẫn là một linh hồn, một tiểu vũ trụ riêng với một tiến trình riêng. Tự thân mỗi người phải hoàn toàn chịu trách nhiệm 100% về mình; tự thân mỗi người phải có sự lắng dịu, an bình nội tâm trước mới có thể lan tỏa nó sang người bạn đời. Đừng nghĩ, đừng mong, đừng bắt ép người bạn đời phải lo cho cuộc đời mình, phải mang đến hạnh phúc cho mình, phải phục vụ mình. Nhiều người vẫn có xu hướng phó thác cuộc đời mình cho người bạn đời, lệ thuộc tuyệt đối vào họ. Đây chính là nguồn gốc của mọi bi kịch, mọi vấn đề trong mối quan hệ vợ chồng. Nếu cứ như vậy, chúng ta sẽ tiếp tục trượt dài trong những sai lầm, tự đẩy mình ra xa chính mình và lạc khỏi con đường “về nhà”. Mối quan hệ này sẽ càng làm cho nhau mệt mỏi, chán ngán và “ô nhiễm”. Nếu mối quan hệ của bạn đang rơi vào tình cảnh này, tốt hơn hết, hãy tạm thời “cách ly” nhau. Mỗi người cần trở về thế giới riêng của mình để tự chữa lành, tự làm đầy, làm mới và làm sâu sắc hơn bản thân mình. Khi chúng ta không còn thiếu thốn nữa, chúng ta sẽ biết cách nuôi dưỡng, phát triển và đưa mối quan hệ đến với hạnh phúc đích thực chứ không phải là nghiệt ngã, đau thương.

Và nói đi cũng phải nói lại, không ai có trách nhiệm phải sửa cho ai, thì cũng không ai có quyền yêu cầu ai phải sống thế này hay thế khác. Nếu chúng ta mong cầu, ra điều kiện cho tình yêu của mình, thì tức là chúng ta đã chẳng có tình yêu. Dù trong hôn nhân, hay bất cứ mối quan hệ nào, chúng ta cũng cần tương kính, hiểu và thương cho bản ngã khác biệt của nhau. Hãy đón nhận nhau hoàn toàn. Trong sự tự nguyện, chúng ta muốn chung sống cùng nhau, cùng nhau vẽ nên bức tranh chung và đồng lòng thực hiện. Nếu như vẫn chưa tìm thấy bức tranh chung hay sự đồng lòng, ta không nên đổ lỗi hay cưỡng cầu, tất cả đều là dính mắc, điều nên làm là hãy để tự mỗi người tìm về với chính mình để có thể nhận ra giải pháp.

Vợ chồng là nhân duyên tuyệt vời, tạo nên sự hoà hợp của hai linh hồn để cùng thăng hoa trên tiến trình tu tập. Nếu đã là duyên, ắt không thể dựa trên ý định, dự liệu của ta. Cho nên hãy đón nhận và sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc của nhân duyên ấy, để hiểu thấu đến kỳ cùng bản thể của chính ta và người. Hãy đặt tâm mình vào trong mình và vào mối quan hệ để có được một đời tươi mát, an yên và vẹn tròn mọi nhân duyên.



NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

Mời bạn kết nối với tôi qua:

Fanpage: https://www.facebook.com/nguoidanhthuctinhyeu

Youtube: https://www.youtube.com/channel/UCg_TxDoqw-MavzXDdEr66IA



3 QUY LUẬT KHI ĂN BÁT PHỞ – VÔ THƯỜNG, VÔ NGÃ, BẤT NHƯ Ý…

Có những người cho rằng ăn uống chỉ là chuyện đáp ứng cho nhu cầu tồn tại, nhưng với tôi, đó còn là sự “giác ngộ” những bài học cuộc sống.
Một món ăn mà tôi vẫn thường chọn cho bữa sáng của mình là phở. Tôi vẫn thưởng thức món phở tôi yêu thích theo cách tôi vẫn ăn mỗi ngày, cho tới khi tôi xem phim “Hố sâu đói khát”, tôi bỗng giật mình nghĩ đến những lần tôi ăn bát phở ở quán ruột của mình – ăn như thể “thiếu đói từ sâu bên trong”.

Ngay ngày hôm sau, tôi ăn theo cách khác đi để khám phá kiểu thưởng thức phở của mình. Thường ngày, khi đưa miếng phở vào miệng, tôi nhai vài lần là thấy vị ngon dậy lên, tôi nuốt vội đi để tiếp tục ăn miếng mới. Vị ngon ấy cứ kích thích tôi ăn liên tục hết miếng này đến miếng khác, hết miếng này đến miếng khác. Và rồi nó neo lại trong tôi một vị đậm đà khó cưỡng để rồi tôi cứ phải quay đi quay lại để được ăn bát phở yêu thích của mình.

Nhưng hôm nay, tôi đã ăn theo một cách khác. Tôi chậm rãi nhai kỹ từng miếng một, chậm rãi nuốt và từ tốn ăn từ miếng này sang miếng khác. Tôi để cho vị giác của mình đủ thời gian để khám phá và cảm nhận đến tận cùng từng mùi từng vị của từng lần nhai – một cách rất “slow motion”. Và rồi tôi nhận ra rằng, khi nhai kỹ thì vị ngon được đẩy lên đỉnh điểm, và sau đó nó bắt đầu lắng xuống, giảm độ ngon và dần dần không còn ngon nữa theo vị giác. Điều này khiến tôi không còn bị thôi thúc ăn nhanh, ăn dồn dập, ăn không kịp thở như lúc trước. Lúc ăn nhanh, tôi chỉ thấy đúng một vị ngon, nhưng khi ăn chậm, tôi nhận ra rất nhiều vị khác nhau trong bát phở – của bánh phở, của xương, của thịt, của hành, của tiêu…, từng vị rất tách biệt và đặc trưng, rồi sự hòa quyện vào nhau của tất cả. Chính khi ăn chậm và đi đến tận cùng của từng vị ngon thì vị ngon ấy rơi xuống và trở về trạng thái bình thường. Điều này làm tôi không bị dính mắc vào vị ngon ấy nữa. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi như ngộ ra lẽ VÔ THƯỜNG của cuộc đời.

Thật ra, chúng ta nghe nói về vô thường rất nhiều nhưng đôi khi ta cứ nghĩ nó ở đâu xa xôi mà lại không nhận ra nó vẫn hằng ẩn mình qua mọi vật mọi việc trong đời và ngay cả trong chính bản thân chúng ta nữa. Như bạn vừa thấy qua bát phở – thấy ngon đó rồi đi đến tận cùng của ngon thì hết ngon. Rồi trong các mối quan hệ – cảm xúc tràn đầy đó rồi lại nhạt nhòa đó, say mê đó rồi lại chán chường đó. Hay mọi bữa tiệc đều vui nhưng rồi cũng đến lúc tiệc tàng. Và cả khi ta đau khổ tưởng chừng đến tuyệt vọng, đến mức ta buông tất cả, và rồi ta bỗng lọt chân vào miền ánh sáng của niềm vui và hy vọng… Lẽ vô thường là thế; có đó rồi mất đó, tưởng chừng mất đi rồi bỗng có lại… thế nên ta hãy thôi dính mắc vào bất cứ ai hay điều gì, hãy để hòa mình vào dòng chảy cuộc sống.

Rồi một hôm khác, tôi được nhóm bạn thích sưu tầm các món ăn ngon khoe là mới phát hiện ra một quán phở ngon chưa từng thấy. Thế là cả bọn dắt nhau đi ăn thử. Đúng là món tôi yêu thích, nhưng tôi lại đi với một tâm thế muốn thử xem liệu có quán nào “qua mặt” được quán ruột của tôi không. Vừa ăn, tôi vừa soi mói từng sợi phở, vị nước lèo, cách thái thịt… Tôi dò xét từng thứ một. Sau đó, chúng tôi đi cà phê với nhau và bình chọn đó có phải là quán phở ngon nhất mà mọi người được ăn từ trước đến giờ hay không. Vậy là đã nổ ra một trận cãi nhau lớn. Chúng tôi tranh nhau: Phở ngon phải kể đến quán CỦA TÔI hay ăn, chỗ CỦA TÔI đã chọn… “Của tôi”, “của tôi”, “của tôi” là từ mà chúng tôi nói và nghe nhiều nhất vào buổi tranh luận hôm ấy. Ai cũng ra sức chứng minh, bảo vệ bất chấp quán phở ruột của mình. Tôi cũng vậy, cứ khư khư không quán nào qua quán ruột CỦA TÔI. Buồn cười là vì chưa phân định được thắng thua cho vụ quán phở ngon nhất mà chúng tôi giận nhau tận 3 hôm. Cuối tuần đó, vợ tôi nấu phở cho cả nhà ăn, rồi vợ hỏi: “Anh thấy phở của vợ nấu có ngon không?” Tôi liền đáp: “Vợ anh nấu gì cũng là số 1!” Nói xong câu đó, tôi tức khắc tự “đứng hình”. Hóa ra, chuẩn ngon của tôi không dựa trên chất lượng và độ ngon thật sự của món ăn, mà nó đã được đi qua sự phóng chiếu của riêng tôi. Tôi đã chọn một quán nào, món ăn nào, người nào hay việc gì… mà nếu ai đó phủ nhận thì tôi cảm thấy “chính mình bị phủ nhận”. Thế nên, tôi luôn ra sức bảo vệ những lựa chọn của mình, dẫu cho có khi lựa chọn đó chưa thật sự là tốt nhất. Sáng hôm sau, tôi quay lại quán phở mà bạn giới thiệu với một tâm thế khác. Tôi “trả” bát phở ruột của mình về nơi của nó, và tôi mở lòng cùng các giác quan của mình để thưởng thức bát phở trước mặt. Cũng lại bát phở giống như đã được ăn lần trước, nhưng lần này tôi thấy nó thật thơm ngon và đậm đà, đáng để được giới thiệu đến những ai yêu thích phở. Và tôi nhận ra mình đã từng ăn phở bằng bản ngã và cái tôi của mình. Thật ra bát phở vốn dĩ là bát phở, dù nó ngon hay dở thì cũng không “định nghĩa” về tôi, về bạn hay bất cứ ai. Nó không dính vào ai, không phải của ai, không phải của tôi, không phải của bạn, không phải của người tìm ra… Chúng ta hay dính vào cái ta gọi là “CỦA TÔI” như hình hài CỦA TÔI, vợ CỦA TÔI, con CỦA TÔI, gia đình CỦA TÔI, sở thích CỦA TÔI… Nếu chúng ta gọi để xác nhận sự tồn tại đó thì được, nhưng đa số chúng ta coi nó là chính mình. Con là của mình sinh ra, bát phở là của mình chọn, vợ là của mình cưới về…, nhưng con không phải là mình, bát phở không phải là mình, vợ không phải là mình. Và chính khi chúng ta bước về trạng thái VÔ NGÃ, bỏ đi cái bản ngã hay cái tôi của mình, chúng ta sẽ bớt đi rất nhiều những khổ đau trong đời.

Rồi một hôm, sau một ngày dài tôi phải xử lý nhiều việc cùng ập đến, tôi gần như kiệt sức và tôi lại ghé vào quán phở ruột của mình để ăn cho đúng bát phở yêu thích nhằm giải sầu. Cũng chính bát phở này, đúng quán này, nhưng sao lần này tôi ăn và thấy lạ. Tôi tự hỏi: Tại sao hôm nay phở lạ quá vậy? Tôi bày tỏ rõ nỗi thất vọng của mình với một bạn nhân viên phục vụ. Và rồi người chủ quán đã đích thân ra để xin lỗi và mong tôi thông cảm vì hôm nay có người phụ bếp mới và có xảy ra chút sơ sót trong khâu nêm nếm. Dù nhận được lời xin lỗi nhưng tôi vẫn cứ thấy cứ ấm ức trong lòng bởi tôi nghĩ rằng, một quán phở gia truyền với thương hiệu lâu đời cùng một quy trình chặt chẽ như thế thì không thể có chuyện này xảy ra được. Tôi bước ra về mà vẫn không đành lòng, tôi quay lại nhìn một lượt hết các bàn từ ngoài vào trong và thấy mọi người vẫn đang ăn uống vui vẻ, cả thế giới vẫn đang sống vui vẻ, chỉ có tôi cứ càu nhàu khó chịu bởi một bát phở BẤT NHƯ Ý.

Chúng ta phải hiểu rõ ràng về sự bất như ý trong đời. Dù chúng ta sợ chết thì cái chết cũng sẽ đến. Hay dẫu cho chúng ta có tìm đến cái chết để dừng lại kiếp sống này thì cũng không thể ngăn được một kiếp nào khác ta lại sẽ được đầu thai để sống một cuộc đời mới. Dẫu chúng ta không ai muốn già đi, yếu đi thì tuổi già và bệnh tật rồi cũng ập đến. Dẫu chúng ta có cố né tránh những điều bất ổn đến với mình, nhưng rồi cũng chẳng tránh được những điều bất như ý. Trời cứ mưa lúc ta mong nắng, con cãi lời lúc ta dạy con những điều hay. Vợ/chồng ta xát thêm muối lên vết thương lòng lúc ta cần sự ôm ấp, nâng đỡ, yêu thương… Nhưng sự bất như ý đó là quy luật tự nhiên, nó vẫn diễn ra theo dòng chảy của vũ trụ, của cuộc sống mà không dành ưu tiên cho ai hơn ai, nó vượt ngoài mọi sự kỳ vọng hay mong mỏi của bất kỳ ai. Và khổ đau không đến từ cách vận hành đó, mà đến từ những cưỡng cầu của chúng ta, từ cái bản ngã yếu đuối và cái tôi cao ngạo của chúng ta. Cuộc đời vốn bất như ý, nhưng chính bất như ý lại là một điều tuyệt vời để chúng ta sống một đời như ý. Chúng dạy ta biết buông bỏ hơn, biết đón nhận và dung thứ hơn. Tâm từ của ta nhờ đó cũng ngày một rộng lớn hơn. Tôi đã lại một lần nữa được “thức tỉnh” từ bát phở. Giờ đây, rủi một hôm xảy ra điều bất như ý nào đó, quán phở tôi thích lại khiến tôi không thích, tôi chắc là mình sẽ vẫn bình tâm đón nhận và mỉm cười hạnh phúc. Tôi sẽ tập hạnh phúc với tất cả, hạnh phúc vô điều kiện. Sau những phút bình tâm trở lại ấy, tôi đã mở lòng ra để thưởng nếm lại trong lòng bát phở bất như ý ấy một cách tròn đầy.

Cảm ơn những bát phở đã cho tôi học lại những bài học căn bản của cuộc đời. Và bạn không cần đi đâu xa, cũng chẳng cần học gì cao siêu, chính bát cơm bạn ăn hằng ngày, một cuộc nói chuyện với vợ, một chút thời gian trọn vẹn chơi với con, ngắm nhìn một bông hoa… nếu hiện diện trọn vẹn, bạn sẽ kết nối được với tâm chân thật, linh hồn thuần khiết của mình; khi đó, bạn sẽ ngộ ra được nhiều thứ mà đôi khi bạn sẽ không bao giờ hiểu được nếu chỉ thông qua đọc sách hay nghe ai đó chia sẻ. Và sau bài viết này, tôi không biết bạn sẽ làm gì, dẫu là gặp bạn bè, xử lý công việc, dạy học cho con… nhưng tôi tin chắc khi bạn thật sự mở lòng ra để chiêm nghiệm cuộc sống qua từng hành động, bạn sẽ ngộ ra được những thông điệp và bài học tuyệt vời.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

Mời bạn kết nối với tôi qua:

Fanpage: https://www.facebook.com/nguoidanhthuctinhyeu

Youtube: https://www.youtube.com/channel/UCg_TxDoqw-MavzXDdEr66IA

ẢNH HƯỞNG CỦA SỰ ĐỨT KẾT NỐI VỢ CHỒNG ĐẾN CON CÁI

Một tiếng vỗ cánh của con bướm ở Brazil có thể gây ra một cơn lốc ở Texas.

Một đứt gãy trong kết nối vợ chồng cũng có thể gây ra những “trận bão lớn” trong cuộc đời con trẻ.

Không hiếm những cặp vợ chồng khi những lãng mạn ban đầu dần dần suy giảm thì những bất ổn bắt đầu gia tăng. Khi mối quan hệ đã mất dần cảm xúc, lại thiếu vắng tình yêu đích thực – vô điều kiện, thì mọi sự gắn kết sẽ trở nên gượng gạo, trống rỗng. Nhưng vấn đề là không phải cứ muốn hết là hết. Lòng họ có thể không còn mặn nồng với nhau, và con tim họ không còn thuộc về nhau, nhưng vẫn còn đó những đứa con. Bằng cách này hay cách khác, đứa trẻ hoặc sẽ trở thành đối tượng để lôi kéo, tranh giành; hoặc sẽ là ‘gánh nặng’ để đùn đẩy qua lại. Dù là gì đi chăng nữa, đứa trẻ cũng sẽ bị thương tổn và méo mó trong niềm tin, cái nhìn về cuộc đời. Và rất có thể cuộc đời chúng sẽ là “vết xe đổ’’, là “tàn dư” của một mối quan hệ đã không còn của cha mẹ. Khi kết nối của vợ chồng bị đứt gãy, bi kịch – mâu thuẫn sẽ không dừng lại và chỉ tác động trong phạm vi riêng biệt của hai người trong mối quan hệ này, mà nó có xu hướng sẽ tiếp nối cho những bi kịch khác, mâu thuẫn khác trong gia đình, thậm chí kéo dài qua những thế hệ. Khi lý do cho một cuộc hôn nhân không còn, không chỉ hôn nhân đổ vỡ, mà còn kéo theo rất nhiều đổ vỡ khác và cũng chính vì hôn nhân đổ vỡ, đã tạo ra hiệu ứng domino cho những đổ vỡ của mối quan hệ khác. Trong vô thức, cha mẹ có xu hướng hành xử theo cách sẽ làm hỏng cả cuộc đời đứa trẻ, mà tất cả những người trong cuộc đều không hề hay biết.

Khi hai vợ chồng không tìm thấy bất cứ sự kết nối nào với nhau, đa số sẽ cảm thấy chông chênh. Cả hai không thể lấy năng lượng từ nửa kia được nữa, họ sẽ phải tìm một đối tượng khác để lấy năng lượng, và phần lớn đó chính là con của họ. Và kể từ đó, họ bắt đầu dính mắc vào con cái; và cũng kể từ đó, con cái họ bị đẩy vào những bi kịch trong đời.

Đầu tiên, xét từ góc độ của người vợ không còn và không có được tình yêu, năng lượng từ chồng, cô ấy sẽ có xu hướng:

Trường hợp 1: Mẹ lấy năng lượng từ con trai

Người vợ bắt đầu dồn tất cả yêu thương và dính mắc cho con trai. Ở chiều ngược lại, đứa trẻ cũng thực hiện ứng xử tương tự, dồn tất cả yêu thương cho người mẹ, vô hình trung, trẻ dính mắc, lệ thuộc hoàn toàn vào mẹ. Trong vô thức, vì thương mẹ mà đứa trẻ ấy sẽ rất ghét bố, chưa kể đến biểu hiện của mẹ trước đứa trẻ về người bố như thế nào. Nó mặc nhiên xem bố chính là kẻ phá hoại, là người đã gây ra tổn thương cho mẹ và chính nó, là người đã “vứt bỏ” hai mẹ con. Trong thế giới của nó chỉ có mẹ và duy nhất mẹ, nó dính mắc vào mẹ một cách khủng khiếp. Hơn bao giờ hết, một cảm giác như thể chỉ còn hai mẹ con trên thế gian này trở nên sâu sắc bên trong đứa trẻ, nó muốn trở thành một người đàn ông mạnh mẽ để chở che và bảo vệ mẹ. Thậm chí, sau này khi lớn lên, nó cũng không muốn lấy vợ để bảo vệ mẹ, và nếu có lấy vợ cũng chỉ muốn tìm một người phụ nữ giống hệt như mẹ. Vì ghét bố, đứa trẻ không muốn trở thành người đàn ông như bố. Nhưng bi kịch là nó lại giống bố, trở thành phiên bản tiếp theo của người bố quá khứ.

Trường hợp 2: Mẹ lấy năng lượng từ con gái

Sẽ cũng giống như bé trai, bé gái này cũng rất yêu thương và dính mắc vào mẹ sâu sắc. Trong tâm khảm của nó, bố chỉ vỏn vẹn là một tên gọi, hay có thể chỉ là một người chu cấp, ngoài ra không có gì hơn, thậm chí nó sẽ rất hận, rất ghét bố. Nguy hiểm hơn là cô gái này sẽ mất niềm tin vào đàn ông, vào hôn nhân và không muốn lấy chồng. Nhưng khi kết hôn lại vô thức lấy người như bố, vô thức đối xử với chồng như cách mẹ đối xử với bố.

Tiếp theo, xét từ góc độ của người chồng khi đứt gãy kết nối với vợ, cũng sẽ có các xu hướng tương tự:

Trường hợp 3: Bố lấy năng lượng từ con gái

Người chồng sau khi mất kết nối với vợ, sẽ bắt đầu chú mục vào đứa con gái. Đứa trẻ cũng bắt đầu mất kết nối với mẹ và cho rằng mẹ đã bỏ rơi hai bố con. Chính vì vậy, từ trong tâm thâm, nó luôn cần tình thương của mẹ, nhưng sẽ chối bỏ mạnh mẽ tình thương đó. Nó ghét, hận mẹ và giận dữ hoặc lãnh đạm khi nhắc đến mẹ. Nó luôn muốn ở bên bố, nương tựa vào bố và bảo vệ bố. Sau này, cô gái ấy cũng sẽ tìm kiếm một người chồng giống như bố mình. Dù cô gái không đồng ý với cách hành xử của mẹ với bố, nhưng vô thức lại hành xử với chồng mình như cách của mẹ mình đã từng; hoặc cũng có trường hợp ngược lại là cô ấy sẽ hành xử theo cách trái ngược hoàn toàn với cách đó. Dù là bằng cách nào, đứa trẻ ấy rất khó có được hạnh phúc sau này. Và tất cả những cách hành xử trong vô thức này đều có nguy cơ làm cô thất bại trong hôn nhân.

Trường hợp 4: Bố lấy năng lượng từ con trai

Có rất nhiều nguyên do dẫn đến sự đứt kết nối trong hôn nhân. Nhưng nếu đó là bởi những hoài bão, mong ước của người chồng bị vợ vùi dập, người chồng ấy sẽ mang ước mơ dang dở đó đặt vào đứa con trai. Người đàn ông này vô thức xem con trai của mình như một sự nối dài của bản thân, chứ không hề tôn trọng đứa trẻ như một con người riêng biệt, độc lập. Ngày ngày, người cha này sẽ thầm thì bên tai đứa trẻ những tiếc nuối của đời mình. Người con vì thương cha mà sẽ dốc hết sức giúp cha hoàn thành tâm nguyện. Tất cả những yêu thương của người cha ấy, kỳ thực là đang đánh cắp cuộc đời con mình. Đứa trẻ ấy sẽ không thể sống cuộc đời của chính mình, mà sẽ luôn đau đáu đuổi theo hình ảnh, con người mà người cha muốn trở thành, dù người cha ấy đã không còn nữa. Và cuộc đời đích thực của người con ấy đã bị chính cha mình đánh cắp mãi mãi.

Việc đứt kết nối giữa vợ chồng chưa bao giờ là vấn đề của riêng hai người và chấm dứt ở đó. Chúng ta cần cẩn trọng và tỉnh thức trong cách hành xử nếu rơi vào tình trạng đứt kết nối này. Nguyên nhân khiến cuộc hôn nhân của bạn bị trực trặc rất có thể giống với nguyên nhân trục trặc trong cuộc hôn nhân của cha mẹ bạn, và rất có thể sẽ là nguyên nhân khiến con bạn không có cuộc hôn nhân hạnh phúc. Bằng một cách nào đó, đứa trẻ sẽ mang vào cuộc đời của mình không chỉ là tổn thương, vết xước từ ấu thơ mà còn cả những sai lầm của bố mẹ. Khi không có được hạnh phúc trong quá khứ, đứa trẻ sẽ rất khó để có được và cảm nhận được hạnh phúc sau này. Chúng như những cái cây, đã bất ổn ở phần gốc rễ mà trở nên còi cọc, thiếu thốn nhựa sống.

Vì thế, đừng nghĩ việc mình làm, vấn đề mình gây ra sẽ không liên quan gì đến ai, đặc biệt khi đã là một người cha, người mẹ. Những đứt gãy trong kết nối hôm nay không chỉ là chuyện của hôm nay, mà nó còn bắt nguồn đâu đó từ quá khứ và sẽ tiếp tục ở tương lai. Chính vì vậy, bạn cần ý thức sâu sắc về tình trạng mối quan hệ của mình và cách bạn đang hành xử. Đứt kết nối trong mối quan hệ của bạn, không chỉ ảnh hưởng nghiêm trọng đến con cái mà nếu không cẩn thận, ảnh hưởng đó còn chuyển đến đời cháu, chắt… bởi đó là một dạng năng lượng gia tộc. Vì vậy, khi bất cứ một sự rạn nứt hay đứt kết nối nào xuất hiện, hai vợ chồng hãy nhanh chóng cùng ngồi lại với nhau để bắt đầu phác họa bức tranh hàn gắn, đừng để mọi thứ đi quá xa đến mức không thể quay đầu lại nữa. Điều này cực kỳ quan trọng, bởi đó không phải là việc riêng bạn không thấy hạnh phúc và cam chịu hay chấp nhận tình trạng đó rồi ráng mà sống, là lê lết cho xong chuyện đời mình, mà nó còn là việc liên quan đến gia tộc của mình nữa.

Còn giả như, nếu bạn đã cố gắng đến cùng, và lựa chọn của bạn là buông tay nhau, là đi đến ly hôn, thì hãy nhớ cho tôi rằng bạn nhất định phải “ly hôn trong bình an”. Đó là sự ly hôn khi chúng ta cảm thấy bình an trước quyết định của mình; thấy an yên trước người vợ/ người chồng của mình; cảm thấy biết ơn những ngày tháng hạnh phúc cùng nhau, cùng có những đứa con và đã cùng nhau học được trọn vẹn những bài học của mình trong cuộc hôn nhân này. Đó nhất định phải là sự lựa chọn tự nguyện, đầy tự do và trách nhiệm. Để nếu sau này, bạn có “mở cửa trái tim”, tiến đến một cuộc hôn nhân khác thì bạn cũng trọn vẹn được với cuộc hôn nhân mới. Và nếu người chồng/người vợ cũ của bạn có đến với một cuộc hôn nhân mới thì bạn cũng vui mừng và chúc phúc cho người ấy một cách vô điều kiện với một tình yêu thương chảy tràn từ bên trong.

Và dù nếu bức tranh hôn nhân của bạn đã khép lại, hai bạn ly hôn thì cũng đừng quên “tuyệt phẩm” của tình yêu giữa bạn và người chồng/người vợ cũ của mình là những đứa con chung. Nên bạn và người đó hãy bình an ngồi lại cùng nhau để vẽ nên một bức tranh về con cái của hai bạn, làm sao để chúng được chữa lành, được đầy đủ về vật chất , tình cảm, tình thân, thời gian, sự hiện diện, nâng đỡ, chia sẻ, yêu thương… từ ba mẹ chúng. Và cũng hãy xây dựng mối quan hệ tốt đẹp trong vai trò mới, trong gia đình mới – là người mẹ, người cha đến sau với những đứa con của người mới. Và một khi bạn thật sự bình an và tin tưởng vào một cuộc sống tươi đẹp, thì cuộc chia tay của bạn mở ra một cánh cửa mới – 2 người chia tay để 4 người hạnh phúc, để 2 gia đình hạnh phúc, để 2 gia tộc hạnh phúc, để đất nước bình an, và để thế giới bình an.

Nguyễn Đức Quỳnh

Người đánh thức tình yêu

HÃY TRẢ LẠI PHỤ NỮ CHO “TÔI”

Nhạc sĩ Trần Tiến có viết một ca khúc kể về một người chị đã đến tuổi cập kê, nhưng chị vẫn chưa có chồng; dẫu có bao nhiêu người thầm mong theo, chị vẫn chưa có chồng; dẫu đi qua xuân thì, chị vẫn chưa có chồng; và khi chỉ còn là một nấm mồ, chị vẫn chưa có chồng… Vì lo cho mẹ già, vì thương hai đứa em, vì ‘phải’ gánh vác chuyện chồng con của đàn em… mà chị chưa có chồng, chưa từng dám sống cho chính mình cả tận khi cuộc đời kết thúc. Đó là một nhân vật điển hình, một tính cách điển hình trong một hoàn cảnh điển hình của phụ nữ Việt Nam.

Và tôi thấy rằng, hình bóng người phụ nữ ấy không chỉ hiện hữu trên bến sông, giếng nước mà ta còn tìm thấy dáng dấp của họ ở chốn công sở, đô thành văn minh. Thậm chí họ còn được tung hô là những phụ nữ cấp tiến, độc lập và thành công. Xã hội gọi họ là người phụ nữ mạnh mẽ, cá tính; nhưng thực ra tôi thấy họ vô cùng yếu đuối và đầy tổn thương. Họ đã chôn vùi một người phụ nữ bên trong và tự lừa dối chính mình suốt cả một đời. Họ bị ‘phụ huynh hoá’ khi còn nhỏ và ‘đàn ông hoá’ khi trưởng thành. Đó là một bất hạnh lớn, nhưng bi kịch là họ không nhận ra và rất nhiều người trong chúng ta cũng không nhận ra…

Tôi có thể nhìn thấy họ đang mang trong người không ít thương tích từ ấu thơ và rất nỗ lực vùng vẫy để lớn lên. Họ không chữa lành những nỗi đau ấy, mà sống chung với chúng đến mức quên bẵng đi sự tồn tại của chúng. Có thể lúc nhỏ họ đã vô tình hay trực diện nghe thấy họ không phải là đứa con mong muốn của bố mẹ, những gì bố mẹ họ cần là một đứa con trai. Ngay lúc đó, tổn thương đã xuất hiện trong tâm hồn con trẻ. Nhưng đứa trẻ lại chẳng có ý niệm gì về bản thân, chẳng thể bảo vệ mình khi bị người thân, đặc biệt là bố mẹ chối bỏ, chúng cũng vô thức chối bỏ mình và cố gắng trở thành một đứa con trai để mình trở nên có ‘giá trị’, hay chỉ đơn giản là bớt đi cảm giác mặc cảm của bản thân.

Như bạn biết đó, tư tưởng “Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” đã ăn sâu vào máu thịt của phần đông người trong xã hội chúng ta, nên nhiều bố mẹ một cách vô thức đã hủy hoại và đầu độc tâm hồn của những bé gái thông qua cách đối xử trọng nam khinh nữ. Điều này khiến cho bé gái có xu hướng ghét bỏ chính mình, cả đời chỉ có một ước mơ duy nhất là trở thành con trai; hoặc sẽ có xu hướng căm hận con trai, vì đó là lý do chúng không có được sự đón nhận và trân trọng từ bố mẹ, đặc biệt trong gia đình có số lượng con gái nhiều hơn con trai và bố mẹ nuông chiều con trai hơn cả. Đó là lý do đầu tiên, lý do muôn thuở khiến phụ nữ không còn là phụ nữ. Họ có xu hướng trở thành đàn ông hoặc đấu tranh với đàn ông, để như đàn ông và hơn đàn ông. Khi làm như thế, tôi tin chắc chưa phút giây nào họ cảm thấy hạnh phúc.

Rồi cũng có một vấn đề khác rất dễ nhận ra là ở một số gia đình, bố mẹ không làm tốt hoặc không thể làm tốt trách nhiệm của mình về điều kiện vật chất và tình cảm, đứa trẻ thường sẽ thay bố mẹ gánh lấy trách nhiệm đó, và đặc biệt rất thường xảy ra với những đứa trẻ là chị cả trong nhà. Đứa trẻ ấy bất đắc dĩ phải hóa thân vào nhiều vai, vừa là người che chở, bảo vệ, an ủi vừa là người quán xuyến nhà cửa, bếp núc, chợ búa, mưu sinh, dạy dỗ em út, chăm sóc gia đình… Thay vì được dìu dắt, bé gái ấy là trở thành người dìu dắt và dần dần chúng trở nên mạnh mẽ, độc lập, cứng cỏi và bản lĩnh như một người đàn ông. Rồi cũng có những phụ nữ bị ‘đàn ông hoá’ bởi va vấp và té ngã sau một biến cố, một cú sốc nào đó trong đời, họ phải gồng mình để đứng dậy, bước tiếp. Thế nên, những người phụ nữ ấy, họ bản lĩnh, mạnh mẽ và đầy nam tính với đúng nhân dạng người đàn ông như bố mẹ hay hoàn cảnh đưa đẩy.

Đâu đó tôi vẫn thường xuyên bắt gặp quanh mình những người phụ nữ ấy. Rõ ràng tôi thấy họ rất thành công và đáng ngưỡng mộ. Nhưng rồi khi vào cuối ngày, khi trút bỏ mọi vai diễn, họ lại co rụt, lại rất cô đơn và yếu đuối. Từ sâu thẳm, họ vẫn là phái nữ. Họ cố tỏ ra rằng mình chẳng cần bất cứ người đàn ông nào trên đời, nhưng đó lại là cái họ cần nhất. Họ vẫn rất tha thiết một bờ vai vững chãi để tựa vào, để thấu hiểu và yêu thương. Nhu cầu được ôm của một con nhím, đôi khi còn mạnh mẽ hơn cả con thỏ.

Thật buồn khi nhiều người trong số họ tâm sự với tôi rằng, lờ mờ họ nhận ra dường như họ đã đánh mất hết vẻ nữ tính, sự yếu mềm vốn có. Đúng hơn là họ không cho phép mình là nữ nhi liễu yếu đào tơ, vì họ phải gánh trên vai nhiều cuộc đời khác, là anh em, là cha mẹ, con cái, họ hàng… Họ phải có trách nhiệm với vai diễn của mình. Thậm chí họ không cho phép mình dịu dàng hay điệu đà như một phụ nữ bình thường. Nỗi khổ của họ khó ai có thể cảm nhận được. Và có nỗi khổ nào lớn hơn khi không thể sống cuộc đời của chính mình, khi phụ nữ không thể là phụ nữ, khi phải hóa thân thành đàn ông trong tính cách mà thân phận lại là một người phụ nữ?

Những ẩn uất vẫn âm ỉ mãnh liệt ở đó, trong chính con người họ, đến từ sự chối bỏ của cha mẹ hay sự ép buộc của hoàn cảnh, họ phải trở thành phiên bản không mong muốn. Có thể, họ đã đánh đổi thứ quan trọng nhất là cuộc đời của chính mình, làm thứ mình không thích để có được thứ họ lầm tưởng là quan trọng – đó là tình yêu thương, hạnh phúc của những người mà họ nghĩ đang xem họ là chỗ dựa. Điều đó xuất phát từ một niềm tin sai lầm bên trong họ, họ nghĩ rằng đó là cách họ mang đến hạnh phúc cho những người họ yêu hơn cả cuộc sống, đó là cách để họ thích nghi với cuộc đời quá đỗi khắc nghiệt. Nhưng thực ra, họ đã sai bởi làm như vậy chỉ càng đưa họ rời xa khỏi tình yêu đích thực.

Cách giúp người khác hạnh phúc là chính bạn phải sống cuộc đời hạnh phúc và lan tỏa ra xung quanh. Để có hạnh phúc, đầu tiên bạn phải là chính mình, không ở trong bất cứ vai diễn nào. Bạn phải tin, thực sự tin rằng, vì bạn là bạn mà bạn xứng đáng có được hạnh phúc; vì bạn là bạn mà người khác có được hạnh phúc. Bạn không sinh ra để chịu trách nhiệm cho cuộc đời ai khác, kể cả bố mẹ, con cái… Người duy nhất bạn cần chịu trách nhiệm là chính bản thân mình. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu cái cây không phải là cái cây, trái táo không phải là trái táo… hay mọi thứ lẫn lộn vai trò và trách nhiệm của nhau? Điều này rất nguy hiểm. Cho nên, bạn phải là bạn. Hạnh phúc của chính bạn khiến cho những người thân, mọi thứ xung quanh bạn hạnh phúc chứ không phải từ việc đáp ứng những nhu cầu vô minh của người khác.

Vì vậy, tôi mong rằng, cha mẹ, xã hội hãy trả lại con người thật cho các bé gái, và phụ nữ hãy trả lại con người thật cho chính mình. Phụ nữ nên là phụ nữ, vì thế giới cần bạn, vũ trụ cần bạn và yêu bạn vì bạn là phụ nữ, chứ không phải khi bạn gồng mình để “mạnh mẽ” như một người đàn ông, vì chúng ta đã có đàn ông là đàn ông rồi.

TÔI YÊU PHỤ NỮ!

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu