BẢN NGÃ CỦA… “NGƯỜI ĐÁNH THỨC TÌNH YÊU”

Bạn có bao giờ đi lạc chưa? Nhớ lại hồi năm lớp 4, tôi đi lên thị trấn và bị lạc đường. Càng đi thì tôi càng cảm thấy mình như rớt vào một mê cung. Ruột gan tôi thắt lại, tim tôi đập loạn xạ không theo một trật tự nào. Tôi đã thật sự rơi vào hoảng loạn và sợ hãi tột cùng với rất nhiều ý nghĩ tiêu cực hiện lên trong đầu. Tôi tưởng tượng ra kẻ xấu sẽ bắt cóc và làm hại mình, nên tôi nhìn mọi người xung quanh bằng ánh mắt hoài nghi và chẳng dám hỏi đường bất cứ ai. Tôi cảm thấy mình cô đơn, lạc lõng, tách biệt và càng lúc càng sợ hãi, tuyệt vọng nơi chốn xa lạ không người thân, không quen biết, không chỗ tựa nương. Lúc ấy, tôi nhớ ba mẹ mình rất nhiều và cầu mong cho phép màu xảy ra, rằng ba hay mẹ tôi bỗng nhiên xuất hiện, ôm tôi vào lòng và dẫn về nhà… Và may mắn là cuối cùng tôi cũng tìm được đường về nhà.

Thoát khỏi kỷ niệm đó, quay về thực tại với nhân hiệu “Người đánh thức tình yêu”, tôi thấy mình cũng có cùng cảm giác “lạc đường” của ngày xưa. Đó là sự hoang mang và sợ hãi, đôi lúc không biết mình đang ở đâu, không định hướng được từng bước đi, không biết bản thân mình liệu có tạo ra giá trị, có được ghi nhận, có đủ sức mạnh, có được chở che hay không… Thỉnh thoảng tôi có cảm giác không có ai đồng hành cùng mình, không có ai đứng về phía mình; một cảm giác xa lạ, lạc lõng và cô đơn bất tận giữa cuộc đời. Tôi thấy mình chẳng khác gì một đứa trẻ đi lạc, đầy yếu đuối, sợ hãi, lẻ loi, cô độc, và ai ai cũng “đáng ngờ”… Thế nên, tôi đã tìm cách để “tồn tại”, để sống sót, để khẳng định mình – hay chính xác hơn là vun đắp cho cái tôi của mình.

Và rồi tôi đã bắt đầu quan tâm đến tôi và cái của tôi nhiều hơn. Ai bảo tên Quỳnh giống con gái thì tôi thấy không vui. Ai bảo tôi theo nghề diễn giả, làm đào tạo mà nói giọng Nghệ An khó nghe, tôi hơi bực. Khi ai đó hỏi tôi bao nhiêu tuổi, mặt còn non choẹt thế kia, từng trải chưa, nếm đủ sự đời chưa mà đòi “dạy” người khác cách yêu… tôi thấy tự ái. Rồi ai đó bảo rằng vợ của “Người đánh thức tình yêu” chắc đã được đánh thức tình yêu rồi, chắc hạnh phúc và hoàn hảo lắm… làm nơi tôi xuất hiện một mong cầu vợ thay đổi toàn diện cho “khớp” với nhân hiệu của mình, nên khi vợ chưa thay đổi tôi rất dễ mất kiên nhẫn.

Rồi tôi so sánh mình với các diễn giả khác, nhìn thấy họ đi trước mình cả chục năm, có một “profile” bề thế… làm tôi thấy thua kém và tự ti. Rồi tôi tự tìm ra lý do để xoa dịu và làm cho mình yên tâm rằng: tôi chọn đi sâu vào tâm linh – nền tảng gốc rễ, nên dù tôi đi chậm đi sau nhưng tôi đi bước nào vững bước đó, trong khi không ít diễn giả khác vì công cuộc kinh doanh mà bất chấp đi vào những con đường sai lạc. Nghĩ vậy rồi tôi cười khẩy, sung sướng.

Nhiều lúc tôi thấy nội lực mình chưa thật sự vững mạnh, tôi căng thẳng và gấp gáp, lo lắng và dằn vặt; và những lúc như thế, tôi liền hình dung về tương lai – một tương lai tôi đã thành công trong nghề với những thành quả tôi mong muốn để quên đi cái thực tại đang còn đi gieo hạt với chật vật những khó khăn. Rồi thỉnh thoảng, khi gặp thách thức trong những bước đường rèn luyện và theo đuổi nghề đầy gian nan mà chưa ra kết quả, tôi lại quay về những cột mốc và thời điểm huy hoàng trong quá khứ. Rằng tôi học trường chuyên từ nhỏ, nằm trong top đầu đại học, tạo lập được một sự nghiệp thành công trong ngành xây dựng, đi đâu tôi cũng thường tạo được sự chú ý, tôi đã đầu tư cho việc học hành và theo đuổi nghề đào tạo nghiêm túc… Tôi bám vào đó để tôi cho rằng mình tài năng, có tri thức, có nền tảng, có sự cân nhắc, có suy nghĩ chín chắn… nên chắc chắn tôi làm nghề đào tạo không thua kém người khác.

Khi mọi người dần dần biết đến tôi và nhân hiệu của tôi thông qua các chia sẻ của mình, trong tôi bắt đầu sợ mình bị săm soi, bị chỉ trích, bị chê bai, bị phản biện… nên tôi trau chuốt từng câu từ mình viết, cẩn trọng từng lời ăn tiếng nói, chăm chút từng video chia sẻ của mình, cầu toàn trong mọi bước đi…, thế nên tôi đi rất chậm. Nhiều lúc đối diện với những khách hàng, tôi sợ mình không mang lại nhiều giá trị cho họ, nên tôi đâm đầu đi học hết khóa học này đến khóa khác, lao vào đọc các thể loại sách và đào sâu các tài liệu… để có thêm nhiều hiểu biết và chứng minh mình có giá trị. Phần lớn trong tôi có sự căng thẳng, cho nên tôi sẵn sàng làm mọi thứ – từ học hành, nghiên cứu cho đến du lịch, hay chơi những trò giải trí… để khiến cho mình luôn bận rộn nhằm xua đi nỗi sợ mình “ngồi không” thiếu giá trị. Tôi luôn định nghĩa về mình là “người đánh thức tình yêu”, đồng nhất mình với nhân dạng đó nhằm khẳng định mình tồn tại và mình khác biệt với đám đông; tôi sợ một sự hòa tan hay nhạt nhòa nào đó trong cuộc đời này…

Nhưng may mắn thay, đó là tôi của “NGÀY XƯA THÔI”. Giờ tôi đã hiểu rất rõ vì sao mình lại luôn sống trong sợ hãi và bất an như thế. Đó là một ngày bình thường như mọi ngày, tôi ra quán cafe ngồi một mình và đọc sách. Bỗng có một cô gái tiến đến gần chỗ tôi rồi cất tiếng chào: “Chào anh Quỳnh, người đánh thức tình yêu”. Tôi giật bắn người và thoáng có chút lúng túng vì chưa sẵn sàng cho cuộc gặp với “người hâm mộ” kiểu này, nhìn lại thì thấy mình đang mặc quần cộc áo thun mang dép lê nữa chứ. Nhưng rồi sự nhiệt tình và rất tự nhiên của cô gái ấy đã nhanh chóng giúp chúng tôi kết nối với nhau vào câu chuyện và tôi không còn để ý hay ái ngại gì về hình ảnh bên ngoài của mình nữa. Và đó là một câu chuyện đẹp, một phiên coach “bất đắc dĩ” nhưng tuyệt vời. Tôi chẳng biết ngày hôm ấy mình có giúp được gì cho cô gái ấy không, nhưng bản thân tôi thì một lần nữa được thức tỉnh. Lúc bấy giờ, tôi chỉ ngồi lắng nghe cô ấy, lắng nghe bằng sự đón nhận hoàn toàn – không mục đích, không điều kiện, không mong cầu, không kỳ vọng mình có thể mang lại giá trị gì cho cô ấy. Thật vậy, tôi chỉ mở lòng mình ra với sự đồng cảm sâu sắc, lúc cần thiết thì tôi đặt ra cho cô ấy những câu hỏi gợi mở để cô ấy tiếp tục đi sâu vào bên trong cô ấy… Bởi vì cuộc nói chuyện này quá bất ngờ nên tôi chẳng biết làm gì khác ngoài việc hiện diện trọn vẹn ở đó và để cho mọi chuyện tuôn chảy tự nhiên. Và đó thật sự là một điều kỳ diệu. Tôi cảm nhận một niềm vui ngập tràn, một cảm giác bình an và dễ chịu từ sâu bên trong mình. Nó khác biệt hoàn toàn với những phiên coach mà tôi đã làm trước đó. Kết thúc buổi nói chuyện tầm 1 giờ đồng hồ ấy, qua vẻ mặt cô gái, tôi biết cô đã tự tìm thấy cho mình một niềm hi vọng… Tôi giành trả tiền café với cô ấy và nói với cô ấy rằng tôi biết ơn cô vì cuộc nói chuyện tuyệt đẹp này.

Tôi biết rằng, trong thời khắc tôi hiện diện trọn vẹn với cô gái ấy, tôi đã thật sự buông mình, không bám vào cái tôi của mình nữa, và đã kết nối được với tình yêu thuần khiết bên trong mình. Thế nên, mọi thứ cứ tuôn chảy tự nhiên.

Từ sự kiện đó, tôi đã có được câu trả lời cho điều mà mình vẫn thắc mắc trước đó, là tại sao xuất phát từ một sứ mạng tuyệt vời mà tôi biết rằng mình đã tìm ra trong sự kết nối với Đấng sáng tạo, Thượng đế, Vũ trụ…, và biết rõ đó là ơn gọi dành riêng cho chính mình; nhưng khi bắt đầu dấn thân vào con đường này thì tôi lại có quá nhiều những dòng suy nghĩ miên man đầy tiêu cực và xấu xí như vậy. Và tôi biết rằng, tất cả những điều đó xuất phát từ bản ngã của chính mình, và cái bản ngã ấy nó sinh ra những nỗi sợ.

Khi chúng ta là một linh hồn bắt đầu cư ngụ vào thân xác, chúng ta học cách tồn tại trong thể xác vật lý và trong cuộc sống này. Dần dần, chúng ta lệ thuộc vào các điều kiện giúp cho sự tồn tại của mình trong đời và ta dần quên mất phần linh hồn thuần khiết của mình và mất đi sự kết nối với Nguồn, với Thượng đế, với Vũ trụ… Bản ngã của ta đã hình thành như thế. Và bản ngã chính là sự vô minh, không biết mình là Nguồn, là tâm chân thật và thuần khiết, là sự Đủ đầy. Nó giống như một đứa trẻ đi lạc, không kết nối được với nhà mình nên thấy mình là riêng biệt, tách rời nên nó luôn sống trong cảm giác sợ hãi, và nỗi sợ ấy như thể không đáy, nó sợ hết cái này đến cái khác, và vì sợ nên nó bám vào hết cái này đến cái khác.

Qua sự tu tập, chiêm nghiệm, lắng đọng lại trong từng giây phút hiện tại, tôi đã thấu hiểu sâu sắc hơn về chính mình. Tôi hiểu rõ rằng bản ngã của tôi là thứ không có thật, nó chỉ là một ảo tưởng. Và dần dần, tôi chánh niệm hơn, tỉnh thức hơn và tìm về gần hơn với tâm chân thật của chính mình. Những khoảnh khắc được kết nối với Nguồn, với Nhà đích thực của mình, tôi được thúc giục và khao khát trở về con người thuần khiết, thực sự hiện hữu và có mặt trong giây phút hiện tại. Và chính trong giây phút hiện tại, tôi đã vượt thoát khỏi những nỗi sợ hãi, tổn thương, khối khổ đau, những dòng suy nghĩ miên man, những tiếng nói nhỏ trong đầu… Điều đó giúp trí tuệ của tôi được soi sáng để biết đâu là những việc cần làm, nên làm để sống trọn vẹn với sứ mạng của mình trong sự tỉnh thức. Càng bước đi trong sự tu tập, tôi càng nhận ra mình đang trên con đường trở về Nhà – trở về với linh hồn thuần khiết, phá tan bóng tối của vô minh và cảm nhận được sự đủ đầy ở trong mình.

Chính khi kết nối được với Nguồn, với tâm chân thật của mình, tôi nhận ra tôi không còn là cái tôi nhỏ bé, sợ hãi, lạc lõng, cô đơn… như thể đứa trẻ bị lạc nữa. Và lúc đó tôi trở về với nhân hiệu “Người đánh thức tình yêu” của mình, một nhân hiệu phù hợp với thế giới hình tướng này nhưng tôi không dính mắc, lệ thuộc vào nó. Tôi trở về với Nguồn đủ đầy của mình và bắt đầu vào cuộc hành trình trao đi giá trị với tâm thế của người truyền tải hay kênh truyền dẫn của Thượng đế. Tôi ý thức rằng mình không là gì cả, không là ai cả. Tôi để cho mình trở nên trong suốt để ánh sáng và sức mạnh của Thượng đế, của Tình yêu thuần khiết chảy qua mình và đến được với những người tôi gặp gỡ. Từ đó, tôi không còn bị áp lực về việc mình có đủ kiến thức hay tư cách để chia sẻ và giúp đỡ người khác hay không, bởi tôi biết rất rõ rằng, tôi chỉ là một trung gian, là cánh tay nối dài của Nguồn tình yêu, nên việc của tôi là luôn giữ được sự kết nối với Nguồn, mọi sự còn lại là việc của Nguồn. Từ đó, tôi đến với khách hàng bằng một đôi tai lắng nghe, vòng tay mở rộng, trái tim đón nhận đầy yêu thương, đồng cảm và vô điều kiện. Tôi không mong cầu kiến thức này có thể giúp họ chữa lành ít hay nhiều nhưng luôn hiện diện trọn vẹn và làm những gì tâm chân thật thúc đẩy, làm những việc cần làm theo sự kết nối bên trong. Tôi hợp nhất được chính tôi – từ niềm tin, suy nghĩ, hành động, giá trị… nên tôi không còn tự mâu thuẫn với chính mình nữa. Từ đó, tôi mở rộng chính mình ra để hợp nhất với tất cả, và hiểu rằng tất cả chúng ta là anh em một nhà. Tất cả chúng ta là một. Và tất cả chúng ta luôn luôn cùng nhau đồng hành trên con đường trở về Nhà, về Nguồn đích thực của mình trong sự an lành, phúc lạc.

Tạm biệt nhé, “Người đánh thức tình yêu – phiên bản đi lạc”! Tôi đã nhìn thấy Nhà mình và đang từng bước rèn luyện, tu tập để mỗi ngày tiến về gần Nhà hơn.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

BẠN CÓ ĐANG LÊN KẾ HOẠCH… “VƯỢT NGỤC” (LY HÔN)?

Trước đây không lâu, có bài báo viết về câu chuyện một người phụ nữ “10 năm chờ con vào đại học mới ly hôn” đã tạo ra nhiều luồng dư luận. Có những người thì hết lời ca ngợi đức hi sinh của người mẹ – vì con. Cũng có những người đặt vấn đề về “cái giá phải trả” của người vợ ấy suốt 10 năm sống trong sự chịu đựng, đè nén và đánh mất tuổi thanh xuân của mình… liệu như vậy có nên không.

Có lẽ tôi thuộc nhóm những người “ba phải” nên tôi không đứng về phe nào. Tôi đùa thôi, thật ra, tôi luôn nghĩ rằng, một khi mình chưa thật sự thấu hiểu câu chuyện, chưa thật sự đặt mình trọn vẹn vào chỗ đứng của người trong cuộc, thì mình nói gì cũng dễ rơi vào chủ quan, phiến diện hoặc thậm chí phán xét người khác.

Khi nghe về câu chuyện ấy, tôi quay lại tự ngẫm nghiệm và đặt ra câu hỏi: Liệu có ai trong chúng ta cũng đã lên kế hoạch “vượt ngục” rồi không?

Bạn hãy thử hình dung, một khi mục tiêu ly hôn đã được hình thành, thì có phải là bạn sẽ chỉ hướng vào chuyện bạn sẽ bước ra khỏi mối quan hệ? Hay nói cách khác, bạn trong tư thế “sẵn sàng”, chỉ là chờ thời điểm thích hợp. Thế nên, bạn hầu như “vắng mặt” trong hiện tại. Hoặc bạn thụ động chờ đợi ai đó bước vào đời mình. Hoặc bạn chủ động lên chiến lược và lập kế hoạch để “tự lập” – như có một công việc ổn định, tự lo được về tài chính, tìm những nguồn vui cho mình, tìm người phù hợp hơn, phát triển bản thân tốt hơn, hay chờ con cái lớn khôn… Và rồi, bạn dễ cáu gắt và mất kiên nhẫn với vợ/chồng mình. Bạn không còn nhiều tâm trí và thời gian chu toàn các bổn phận và trách nhiệm của mình trong cuộc hôn nhân hiện tại. Bạn ở đó nhưng lòng trí bạn không hiện diện nơi đó. Thế nên, cho dù vợ/chồng bạn có đối xử với bạn bằng sự tử tế hay tình yêu thương thì bạn cũng phiên dịch theo hướng tiêu cực. Trái tim bạn đã đóng lại và bước ra khỏi cuộc hôn nhân dù bạn chưa ra đi…

Suốt thời gian mà bạn chờ đợi để bước ra khỏi cuộc hôn nhân của mình là những chuỗi ngày bạn khổ đau và mỏi mòn. Bởi một khi bạn mang tâm thế của người chờ ngày ra đi, bạn nghĩ bạn có thể hiện diện được trọn vẹn trong cuộc sống của chính mình? Bạn chờ đến khi thoát khỏi nơi mà bạn cho là “ngục tù” này thì bạn mới hạnh phúc, thì thử hỏi, bạn có biết chắc được tương lai ấy, một nơi chốn mới ấy, một cuộc sống mới ấy sẽ mang lại cho bạn hạnh phúc?

Vì thế, một khi bạn đã không thể hạnh phúc trong cuộc hôn nhân hiện tại, hoặc bạn chọn hàn gắn hoặc bạn chọn ra đi. Bạn phải thật sự quyết liệt trong lựa chọn của mình. Nếu hàn gắn, hãy mở lòng ra. Nếu ra đi, hãy chắc chắn bạn nhìn thấy rõ toàn cảnh bức tranh hôn nhân của mình và cả việc hình dung ra bức tranh toàn cảnh của ly hôn và sau ly hôn. Đương nhiên, trong bất cứ quyết định nào, bạn cũng cần kết nối với bên trong của chính mình để có được quyết định sáng suốt. Và bạn nhất định phải bình an và thanh thản trong quyết định của mình.

Tuy nhiên, cũng sẽ có trường hợp về mặt ý thức bạn không có ý định “vượt ngục”, nhưng trong tiềm thức của bạn lại “nung nấu” và “ủ mưu” chờ ngày vượt thoát. Vì vậy, dù bạn có nỗ lực sửa chữa và vun đắp cho cuộc hôn nhân của mình thì bạn vẫn bị thúc giục làm những điều ngược lại. Và đương nhiên, đời sống của bạn sẽ rơi vào bế tắc và hôn nhân của bạn sẽ vô cùng ức chế và mệt mỏi. Thế nên, bất cứ khi nào bạn thấy mối quan hệ vợ chồng bạn có bất cứ trục trặc nào, ngoài việc nỗ lực chữa lành, hãy lắng lại và đi sâu vào bên trong để tìm ra đâu là sự thật ẩn giấu bên trong tiềm thức của bạn. Để nếu bạn có ý định “vượt ngục” trong tiềm thức thì bạn phải “lôi” nó ra bề mặt ý thức – tức nhận diện được nó để biết sự thật về chính mình. Từ đó bạn mới biết mình nên làm gì và cần làm gì.

Cuộc đời có mấy lần 10 năm, 20 năm? Bạn chờ đợi cho đến một cột mốc nào mới “cho phép” mình hạnh phúc? Một cuộc đời ý nghĩa được đo bằng những giây phút hiện tại, những khoảnh khắc bạn thật sự kết nối được với con người thuần khiết của mình, chứ không phải bằng thời gian mà bạn đóng vai và cố gắng diễn cho tròn vai.

Thế nên, nếu bạn chưa rõ ràng trong ý định của mình về chuyện đi hay ở, thì việc duy nhất cần làm và phải làm là kết nối với tâm chân thật của chính mình để tìm câu trả lời. Nếu vẫn chưa tìm thấy đáp án, thì hãy sống trọn vẹn với giây phút hiện tại – chính nơi ấy, bạn tìm thấy mọi lời đáp cho mình.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

KHƠI THÔNG DÒNG CHẢY TÌNH YÊU

Vừa rồi tôi có chuyến công tác ở Sài Gòn. Tôi vào Sài Gòn cũng nhiều lần rồi, nhưng chuyến này nhiều việc nên tôi ở lại lâu hơn mọi lần. Sau những giờ làm việc, tôi đi lang thang chỗ này chỗ kia để ngắm nghía phố phường, quan sát cuộc sống và thư giãn.

Tôi đi vào siêu thị mua ít đồ. Trong lúc xếp hàng chờ đến lượt tính tiền, tôi phát hiện ra sự khác nhau giữa người ngoài Bắc và người Sài Gòn. Người ngoài Bắc mua đồ xong thì tự mang về, còn người Sài Gòn thì họ thanh toán xong sẽ nhờ shipper giao về nhà, dù nhiều người trong số họ đi xe hơi và hoàn toàn có thể tự mang đồ về được.

Khi đi ăn, tôi thấy hầu như người Sài Gòn ít nhiều đều để lại một ít tiền tip cho người phục vụ. Rồi có vài lần tôi ngồi quán cafe vỉa hè, nhiều người bán vé số qua lại mời khách mua, thì hầu như ai cũng mua vài tờ vé số; không chỉ thế, họ mua và tặng cho người bạn đi cùng. Qua quan sát, tôi nhận thấy, họ không phải là những người chuyên chơi vé số, nhưng họ mua vì phần nhiều là muốn giúp người bán…

Có lần, tôi hẹn với một người bạn đến đón mình tại khách sạn nơi tôi ở, tôi xuống sớm nên ngồi ở sảnh để chờ. Trong lúc chờ, tôi lại hóng chuyện xung quanh. Một người khách đến hỏi giá phòng, sau đó đặt cọc 500 nghìn để giữ chỗ. Người khách vừa rời đi thì một cô bán trái cây đẩy chiếc xe trái cây của cô ấy đi qua và rao hàng. Cô chủ khách sạn cầm tờ 500 nghìn ấy ra mua cam và mận, cô xách túi trái cây vừa mới mua vào và lấy ra vài trái mận mời tôi. Cô bảo, “Cậu thử ăn mận miền Nam đi, ngon lắm”. Tôi thấy cuộc sống nhiều điều thú vị thật. Và tôi ngồi tưởng tượng người bán trái cây sẽ mang tiền đi mua gạo, người bán gạo sẽ lấy tiền để mua ga, người bán ga lấy tiền để đi du lịch và thuê phòng khách sạn, người chủ khách sạn lại có tiền để mua thứ gì đó… Và dòng chảy của tiền cứ thế chảy đi qua người này đến người khác, và trên đường đi, nó tạo ra rất nhiều giá trị cho những người liên quan.

Hãy thử tưởng tượng, nếu người khách không đồng ý trả tiền cọc cho người chủ khách sạn, chắc sẽ không có dòng chảy vừa rồi như tôi vừa tưởng tượng ra. Khi tiền của ai cứ ở trong túi người đó, thì hẳn là không có một giá trị nào được tạo ra từ những đồng tiền ấy. Ngược lại, cũng bấy nhiêu đó tiền trong cuộc sống, nhưng nó được tuôn chảy qua mọi người và không bị “mắc kẹt” lại ở một chỗ nào đó, thì mỗi người đều được nhận biết bao nhiêu giá trị.

Rồi lập tức tôi lại nghĩ đến dòng chảy của tình yêu. Tôi ngồi cầm mấy trái mận trên tay mà lòng thật ấm áp vì cảm nhận được tình thương mến thương mà tôi nhận được từ cô chủ khách sạn. Khi bạn tôi đi grab car đến đón tôi, tôi bước lên xe và không thể tắt nụ cười trên môi. Anh tài xế nhìn tôi và chào tôi cùng với một nụ cười tươi không kém. Anh bảo rằng: “Sáng sớm được nhìn thấy nụ cười của khách hàng thì chắc chắn cả ngày này sẽ là ngày may mắn!” Chúng tôi nói đủ thứ chuyện vui suốt quãng đường đi. Khi xuống xe, tôi gửi thêm cho anh ít tiền tip vì tôi rất vui và hài lòng với chuyến đi đó. Khi tôi ra khỏi xe rồi, anh tài xế còn hạ cửa kính xuống nói với theo: “Tôi nói rồi mà, hôm nay là một ngày may mắn với tôi! Chúc anh gặp nhiều thuận lợi trong chuyến công tác!” Tôi tin rằng, ngày hôm đó, tôi đã đón nhận tình yêu và để cho dòng chảy tình yêu được đi qua mình, và chảy đến với những người tôi gặp gỡ. Chí ít là anh tài xế grab sẽ mang sự vui vẻ và nụ cười ấy đến với nhiều khách hàng hơn nữa qua sự phục vụ nhiệt tình của mình. Rồi những người khách sẽ có được niềm vui ấy và lan tỏa ra những người xung quanh họ. Vòng xoay của tình yêu thương đó cứ chảy đi, lan tỏa ra không giới hạn chỉ từ một vài trái mận, chỉ từ một nụ cười tươi, chỉ từ một cử chỉ ân cần, chỉ từ một lòng biết ơn…

Vì vậy, chúng ta hãy khơi thông tình yêu thương trong xã hội và cuộc đời này như khơi thông dòng chảy của tiền, của nền kinh tế. Hãy không ngừng trao đi yêu thương, đón nhận yêu thương để tình yêu không bị tắc nghẽn nơi chính mình. Đừng sợ khi trao đi tình yêu, vì chính lúc chúng ta trao đi là lúc chúng ta cũng được nhận lãnh. Đừng quên rằng, cho đi là có nhiều hơn nữa, cuộc sống nhờ thế mà phong phú, đa dạng, muôn màu và vô vàn giá trị!

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

TRONG HÔN NHÂN, NẾU “ĐỦ YÊU THƯƠNG” SẼ KHÔNG CÒN SO SÁNH

Có lần tôi đang ngồi phiêu diêu nghĩ về một dự án khủng sắp bắt đầu chạy của mình. Tôi vừa háo hức lại vừa lo lắng vì còn vài thứ trong đó tôi còn chút nghi ngại. Đang lúc chìm vào suy nghĩ miên man, vợ tôi đưa đĩa xoài đến: “Anh tạm dừng việc lại để ăn chút hoa quả rồi làm tiếp.” Tôi bảo: “Em cứ để đấy!” Vợ lại nài thêm: “Anh ăn liền đi, để lâu mất ngon!” Đang lúc còn loay hoay tìm giải pháp cho những lo lắng của mình, tôi buột miệng trong vô thức: “Đĩa xoài có quan trọng bằng dự án 5 tỷ của anh không…” May quá, tôi kịp “tỉnh” ra để dừng lại và nói mấy câu “quay đầu” để kết nối lại với vợ.

Khi tâm sự với một số người bạn thân, chúng tôi đều nhận ra rằng, dù nói ra hay lẳng lặng “thể hiện thái độ”, thì chúng tôi luôn có sự so sánh về công lao đóng góp giữa cánh đàn ông chúng tôi với vợ mình. Chúng tôi luôn nghĩ mình là trụ cột gia đình, mình làm những công việc quan trọng hơn vợ, mình gánh vác những trách nhiệm nặng nề hơn vợ, mình có nhiều áp lực hơn vợ… Và rồi tự cho mình một quyền lực nào đó trên vợ.

Lúc này, tôi nhớ lại một câu chuyện rất buồn. Đó là hai người bạn thời đại học của tôi. Hai bạn cưới nhau trong điều kiện gia đình hai bên đều khó khăn, bản thân hai bạn vừa ra trường nên cũng chưa có công ăn việc làm ổn định. Nhưng rồi, những năm tháng đầu tiên trong đời sống hôn nhân của cặp đôi ấy thật ngọt ngào. Họ đùm bọc nhau, làm chỗ dựa cho nhau, chia sẻ mọi khó khăn với nhau, cùng đặt những mục tiêu để phấn đấu. Và rồi chỉ trong vài năm, họ đã vươn lên một cuộc sống khá giả. Một lần tôi gặp lại người bạn của mình, qua những phút đầu tiên tay bắt mặt mừng, anh tỏ ra ủ rũ và thở dài chán nản thốt lên: “Tao đi làm vất vả kiếm bao nhiêu tiền mang về, vợ tao mỗi việc ăn rồi chỉ có đẻ thôi mà cũng không xong”. Thì ra, người bạn của tôi đã có được 2 cô con gái, nhưng điều anh kỳ vọng là có được con trai nữa nhưng… vợ đẻ mãi không ra. Tôi nghe xong lẳng lặng không biết nói gì, và lòng thì đắng lại.

Giờ đây, chúng ta hãy thử nhìn tổng quan bức tranh đời sống gia đình, chúng ta sẽ nhận ra không có một đóng góp nào là thuộc công lao của riêng một người, không có niềm vui nào là của riêng một ai tạo ra, và cả lỗi lầm nào đó thì cũng không thuộc “bản quyền” của riêng chồng hay vợ… Trong gia đình, mỗi thành viên đều thông phần với nhau trong tất cả những kết quả cũng như thực trạng gia đình. Nếu những người đàn ông cho rằng việc mình kiếm được nhiều tiền là nền tảng quan trọng cho hạnh phúc gia đình, thì hãy trả lời những câu hỏi: Ai thức đêm thức hôm canh từng giấc ngủ của con để bạn được yên thân ngủ một mình một giấc từ tối đến sáng? Ai mang nặng đẻ đau chăm lo con cái để bạn toàn tâm toàn ý cho công việc và sự nghiệp của mình? Ai nấu những bữa ăn, cân nhắc chi tiêu, quán xuyến nhà cửa, đối nội đối ngoại với gia đình hai bên… để bạn thảnh thơi trên con đường chinh phục các mục tiêu của mình? Ai lo đưa con đi học, đón con về nhà, lo chuyện tắm rửa ăn uống ngủ nghỉ của con… để bạn tung tăng đi học những khóa học phát triển bản thân, nghệ thuật nuôi dạy con cái, chữa lành này nọ… để rồi bạn ngồi đó so sánh tầm quan trọng của dự án nhiều tỷ của bạn với đĩa xoài yêu thương của vợ, như tôi đã từng?

Nếu phải đổi ngược lại các vai trò cho nhau, liệu cánh đàn ông có dám? Bạn nghĩ vợ bạn không biết kiếm tiền? Vợ bạn không muốn phát triển bản thân? Vợ bạn không biết đi xây dựng quan hệ để kiếm hợp đồng?… Không chỉ bạn mới có ước mơ, không chỉ bạn mới có sứ mệnh, không chỉ bạn mới gánh những trách nhiệm quan trọng của gia đình… Theo tôi, nếu thiếu đi một yếu tố nào đó, một vai trò nào đó, một sự hiện diện nào đó trong gia đình thì mọi sự đều không vẹn toàn. Người ta thường nói “của chồng công vợ” là vậy. Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm, ai cũng có vai trò quan trọng như nhau, ai cũng tạo ra những giá trị không thể so sánh. Bởi bạn lấy chuẩn nào, điểm tựa nào để cân đo đong đếm? Nếu bàn tay bạn ký được những hợp đồng trăm tỷ mà bạn thiếu đi bàn tay ân cần của người vợ và con bạn thiếu đi bàn tay yêu thương của người mẹ, bạn cảm nhận được hạnh phúc trọn vẹn không? Trong một “diễn biến” ở chiều ngược lại, cũng có những người đàn ông chịu “rút lui” về làm hậu phương, ở nhà đảm nhận chuyện coi sóc nhà cửa, chăm lo con cái, để cho người phụ nữ của mình được bước ra ngoài, phát triển sự nghiệp…; và rồi trường hợp này cũng dễ rơi vào mắc kẹt nếu người phụ nữ không thấu hiểu rồi lại so sánh chồng mình với mình, hoặc với những ông chồng khác.

Là một gia đình, vợ chồng đều cần nương tựa vào nhau, bổ khuyết cho nhau, mỗi người một vai trò riêng để góp phần vào việc xây dựng hạnh phúc gia đình. Mỗi người cần chu toàn bổn phận và trách nhiệm của mình, không ai quan trọng hơn ai, bởi không có nền tảng này thì sẽ không có kết quả kia. Vì thế, chúng ta luôn phải ghi nhận và biết ơn tất cả những gì mà người bạn đời của mình đã làm, đồng thời cũng cần ghi nhận chính mình vì những giá trị và đóng góp của mình cho gia đình. Khi thông suốt những điều đó, chúng ta sẽ làm mọi việc bổn phận của mình trong thảnh thơi, bình an cùng với tình yêu chứ không phải trong nỗi sợ hay sự phân bì, so sánh.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

THU HÚT LẠI NĂNG LƯỢNG NỬA KIA

Tôi đã và đang chứng kiến rất nhiều những cuộc hôn nhân mà một người thì vui vẻ, yêu đời, tích cực, đầy năng lượng; người còn lại thì nghiêng về chiều tiêu cực, khó ở, thiếu sức sống và niềm vui trong đời. Trước đây, tôi vẫn thường ngưỡng mộ những người luôn giữ được sự lạc quan và tích cực trong cuộc hôn nhân, dẫu nửa kia của họ dường như không chủ động trong việc thay đổi bản thân, hoặc thể hiện sự hợp tác và thiện chí trong việc nuôi dưỡng niềm vui của mối quan hệ. Nhưng rồi, khi quan sát sâu hơn, tôi nhận ra đằng sau đó là một sự thật nên được nhìn nhận đúng.

Bạn hãy thử nghĩ xem, rốt cuộc thì chúng ta kết hôn để làm gì nếu không phải để yêu thương, nâng đỡ, chia sẻ, đồng hành cùng nhau? Vậy, nếu chồng hoặc vợ bạn mỗi ngày đều vui vẻ, an nhiên, hạnh phúc, và phát triển theo chiều hướng tích cực; trong khi bạn cứ ủ rũ, buồn bã, tiêu cực, thụ động trong việc phát triển bản thân… thì điều gì xảy ra? Trừ khi vợ hoặc chồng bạn là người tu tập và đạt tới một mức độ trưởng thành tâm linh đủ sâu để đón nhận bạn hoàn toàn như bạn đang là, bằng không, chắc chắn nửa kia của bạn cần phải mượn tạm năng lượng nơi khác để duy trì sự vui vẻ và lạc quan ấy. Đó có thể là người thứ 3, là con cái, là một niềm đam mê, là một thú vui,là bạn bè, là một mục tiêu công việc hay sự nghiệp… Ở nơi đó, họ tìm thấy niềm vui, sức sống, sự thỏa mãn, động lực, sự đồng cảm… đủ để họ không quá kỳ vọng sự hợp tác của bạn nữa.

Vì vậy, chúng ta đừng chủ quan, đừng thụ động, đừng ỷ lại khi thấy nửa kia của mình vẫn cứ ổn, vẫn cứ phơi phới, và “đón nhận” mình khi mình vẫn cứ giậm chân tại chỗ trên bước đường phát triển và hoàn thiện bản thân. Chúng ta phải làm sao để thu hút trở lại sự tập trung năng lượng của nửa kia về phía mình. Bằng không, đến một lúc nào đó, trong cuộc hôn nhân của mình, sự hiện diện của bạn hay không sẽ chẳng còn ý nghĩa và tầm quan trọng nữa. Khi đó, cuộc hôn nhân của bạn xem như đứt gãy hoàn toàn dẫu bạn và nửa kia vẫn còn sống chung dưới một mái nhà. Bởi đó chỉ còn là một lớp vỏ bọc mà thôi. Ngay lúc này, mỗi chúng ta hãy nhìn lại xem mình đang ở đâu trong cuộc hôn nhân của chính mình. Hãy xem bạn có đang cùng hướng tiến lên với người bạn đời của bạn hay không? Nếu khoảng cách giữa hai bạn đã quá xa rồi, thì đừng chần chừ nữa, hãy mạnh mẽ chuyển mình bước về phía trước. Đừng để tình trạng “xa cách nhau” như thế quá lâu. Và bạn cũng đừng lo lắng hay sợ hãi bởi mình đang còn ở phía sau, bởi một khi bạn có nơi mình năng lượng tích cực, niềm lạc quan, sự bình an và tình yêu thì bạn luôn có khả năng thu hút và lan tỏa năng lượng ấy sang nửa kia của mình. Rồi một khi vợ chồng bạn có cùng tần số năng lượng của việc tu tập và phát triển bản thân, chắc chắn hai bạn sẽ luôn gặp nhau, cùng nhau, và có nhau trên đường đời.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

PHỤ NỮ CÓ NÊN KẾT HÔN HAY KHÔNG?

Có những người nói rằng, hôn nhân là một mảnh ghép trong cuộc đời của mỗi người, và cuộc đời thì còn rất nhiều mảnh ghép thay thế khác. Thế nên, nếu xem cái đích cuối cùng là hạnh phúc thì kết hôn cũng được, không kết hôn cũng chẳng sao. Bởi không có mảnh ghép này, ta có thể chọn một mảnh ghép khác để ghép vào. Theo cách nghĩ đó, nhiều người gọi chồng cũng chỉ là một “phương tiện” trên con đường đi đến đích. Và nếu không có “phương tiện chồng” thì có thể chọn bất cứ một phương tiện nào khác, giả sử “phương tiện bạn bè”, “phương tiện vật chất”, “phương tiện sự nghiệp”, “phương tiện sứ mạng”, “phương tiện đam mê”… Thoạt nghe, thì đây là một cách nghĩ rất “trưởng thành”, bởi với cách nghĩ đó, chúng ta sẽ không lệ thuộc hay dính mắc vào cuộc hôn nhân và người phối ngẫu của mình.

Tuy nhiên, hôn nhân mang một ý nghĩa thiêng liêng hơn thế. Hôn nhân là một ơn gọi, mà thông qua ơn gọi đó, những người được chọn sống với đời sống hôn nhân được Thượng đế/Đấng sáng tạo/ Vũ trụ… trao cho sứ mạng quan trọng đó là sinh con cái để duy trì nòi giống, và đại diện cho Thượng đế – trở thành người giúp con, đồng hành cùng con trên bước đường học hỏi, rèn luyện, tu tập để kết nối với Nguồn và trở về Nhà. Và hôn nhân cũng là một trường học, thông qua đó, Thượng đế cũng trao cho chúng ta những bài học, những cuộc thi, những chặng đường thử thách… giúp ta học hỏi, rèn luyện, nâng cấp, hoàn thiện… để ta đủ khả năng thực thi sứ mạng quan trọng và cao cả mà mình đã được trao ban.

Thế nên, khi chúng ta bàn về việc phụ nữ có nên kết hôn hay không thì câu trả lời không thể chung cho tất cả mọi người phụ nữ. Mỗi người phải quay về bên trong chính mình để tìm hiểu và khám phá về ơn gọi dành cho chính mình. Và câu hỏi đó tốt nhất nên được đặt ra trước khi bạn quyết định bước vào hôn nhân.

Một khi, bạn đã nhìn ra hôn nhân là ơn gọi của mình, bạn sẽ nhìn hôn nhân một cách nhẹ nhàng hơn. Bạn mang một tâm thế sẵn sàng để học hỏi, để hoàn thành bài học của mình, và để đáp trả sứ mạng mà mình được trao. Trong tâm thế đó, khi những khó khăn, thách thức xuất hiện, bạn không nhìn chúng như một tai họa, tai ương, sự trừng phạt, một điều xui rủi, một lựa chọn sai lầm… nhưng nhìn ra đó là cơ hội, bài học, phước báu để bạn trui rèn và trở nên mạnh mẽ, thức tỉnh và trưởng thành tâm linh.

Trường hợp nếu bạn có ơn gọi đó, nhưng bạn từ chối và chọn đi một con đường khác thì sao? Hãy biết rằng, dù đi đâu, làm gì thì bạn cũng vẫn sẽ phải học những bài học cuộc đời của mình. Việc né tránh hôn nhân vì sợ bất hạnh, sợ tổn thương sẽ không giúp bạn né được, tránh được những đau khổ xảy ra trong đời. “Chạy trời không khỏi nắng”, bạn vẫn phải trải qua những bài học thuộc về mình. Và đôi khi, đi đúng con đường dành cho mình, bạn sẽ đỡ đi lòng vòng và đến đích nhanh chóng hơn.

Khi nói về điều này, có một số chị em đặt cho tôi câu hỏi đại khái là, nếu chúng ta đã lỡ nhận định sai về ơn gọi của mình, lỡ đi sai đường rồi thì sao? Theo tôi, sai thì sửa thôi. Cái sai nào cũng có thể sửa chữa được, tuy nhiên, chắc chắn bạn sẽ không thể quay về ban đầu để lựa chọn lại, nhưng điều đó đâu có quan trọng. Bởi mỗi bước đường đời chúng ta đi qua, dẫu có sai lầm hay lạc lối, thì “đường nào cũng sẽ dẫn về Nhà” nếu chúng ta biết mở lòng học hỏi từ những sai lầm của mình. Có thể bạn đã sai trong hôn nhân, nhưng rồi nếu bạn biết nhìn ra những bài học để sửa mình, để hoàn thiện thì tất cả những sai lầm đó trở thành những viên ngọc quý.

Tôi tin rằng, phụ nữ hoàn toàn có thể tự đáp ứng được mọi nhu cầu của mình, hoặc tìm sự đáp ứng nhu cầu ở những nguồn khác mà không cần tìm kiếm những điều đó trong hôn nhân hay nơi người phối ngẫu; nhưng nếu đó là ơn gọi của bạn, thì chắc chắn việc kết hôn sẽ là con đường phù hợp với bạn. Mỗi một mối quan hệ, mỗi một con đường được vạch ra trong đời đều mang ý nghĩa giúp ích cho chúng ta trên hành trình rèn luyện và trở về Nhà – nơi hạnh phúc viên miễn. Đừng nghĩ vợ/ chồng, bố mẹ, con cái, đối tác, khách hàng, bạn bè… chỉ là phương tiện để cần thì mình xài, không cần thì mình dẹp qua một bên, có cũng được mà không cũng chẳng sao. Chúng ta hãy biết rằng, mỗi con người, sự vật, sự việc xảy đến đều mang đến cho ta những bài học với độ sâu sắc khác nhau. Hãy kết nối vào bên trong để hiểu đâu là ơn gọi của mình để bạn có thể lựa chọn và đi con đường đúng đắn. Bởi nếu việc kết hôn là chuyện tào lao, tầm phào, vô nghĩa, vô giá trị… thì hẳn là đã không có bất cứ một gia đình nào được tạo ra trong cuộc sống này. Bạn, tôi và bất cứ ai cũng là những con người vô gia đình, không cha, không mẹ, không anh chị em, không liên đới gì với nhau trong những tương quan tốt đẹp như chúng ta đã và đang có.

Và khi mỗi người chúng ta nhận biết được con đường của mình rồi, có sự lựa chọn của mình rồi – đó có thể là con đường không đi qua hôn nhân, thì cũng hãy nhìn hôn nhân của người khác trong sự đón nhận, không phán xét và hãy nhìn thấy được vẻ đẹp của hôn nhân trong ý định tốt lành của Thượng đế.

Vì thế, đừng sợ hôn nhân bởi có quá nhiều bức tranh hôn nhân xấu xí quanh bạn, nhưng hãy kết hôn trong sự trưởng thành và kết nối với ơn gọi bên trong của mình. Khi đó, bạn sẽ múc lấy được sức mạnh và những phước lành từ việc bạn đáp trả lại ơn gọi dành cho mình. Đừng quên, Thượng đế tạo ra bạn, muốn bạn hạnh phúc, và Người không bao giờ chơi xấu bạn, nên khi trao cho bạn một sứ mạng, một ơn gọi, một nhiệm vụ, một bài học, một biến cố, một thách thức, hay bất cứ điều gì, Thượng đế luôn ban cho bạn đủ sức mạnh, đủ khả năng, đủ nguồn lực, đủ bình an… để bạn thực hiện. Việc còn lại là bạn có đủ tin tưởng, đủ phó thác, và chịu đi vào bên trong kết nối với Nguồn để nhận được tất cả những Hồng ân ấy hay không mà thôi. Khi nhìn hôn nhân là một trong những con đường giúp bạn tu tập, tỉnh thức, bạn sẽ dễ dàng đón nhận nó trong sự mở lòng và biết ơn.

Tóm lại, việc phụ nữ có nên kết hôn hay không chẳng phải là câu hỏi quan trọng mà chúng ta phải đi tìm câu trả lời cho bằng được câu hỏi: “Ý định của Thượng đế dành cho chúng ta là gì”. Cuộc chiến quan trọng nhất, lớn nhất là cuộc chiến với bản ngã của chính mình, để vượt qua mọi nỗi sợ, vượt qua mọi rào chắn, vượt qua mọi bức tường của cái tôi để trở về kết nối với tâm chân thật. Và chiến thắng quan trọng nhất là chiến thắng chính mình, bởi nếu thua trong cuộc chiến này, đồng nghĩa rằng bạn thua toàn tập chứ không riêng gì trong hôn nhân.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

TẠO THÓI QUEN LÀNH MẠNH CHO ĐỜI SỐNG HÔN NHÂN

Mỗi sáng thức dậy, hầu như việc đầu tiên tôi làm là cầm điện thoại lên rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh. Dường như đó là một thói quen thâm căn cố đế ăn sâu vào máu tôi rồi. Ngày xưa, khi chưa có điện thoại thông minh, mỗi lần vào nhà vệ sinh tôi đều cầm theo một cuốn sách hoặc một tờ báo, lắm khi “nước tới chân” rồi mà vẫn cuống cuồng chạy quanh để tìm một cái gì đó mang vào nhà vệ sinh để đọc trong lúc làm “chuyện đại sự ấy”.

Sáng nay, khi thức dậy ở một nơi xa lạ (tôi đang trong chuyến công tác xa nhà), việc này cũng diễn ra rập khuôn như thế. Tôi với tay lấy điện thoại và đi thẳng vào nhà vệ sinh. Nhưng lần này, tôi thử quan sát thói quen này của mình và rút ra vài gạch đầu dòng về những cái “được” và cái “mất” như sau:

Thời gian đi vệ sinh lâu hay mau tùy thuộc vào độ thu hút của các tin tức tôi đang đọc lúc ấy hoặc độ nông – sâu của một ý tưởng bất chợt nào đó xuất hiện.

Lắm khi bị bón không phải do chế độ ăn thiếu chất xơ, nhưng là vì thứ tôi đang đọc mang tính giật gân, tạo sốc, gây sốt, làm hoảng hốt… đến mức thở cũng nín, huống gì…

Cầm điện thoại vào nhà vệ sinh giúp tạo ra một thói quen tốt đó là dù “mắc” hay không thì cũng cứ vào đó ngồi một cách kiên nhẫn và bình thản, không gấp gáp; trừ những lúc vợ gọi, con kêu.

Đây là khoảnh khắc mà các ý tưởng dễ dàng phụt trào ra nhất. Bao nhiêu bài viết dài ngoằng cũng manh nha từ chốn này.

Điều này tạo cảm hứng để tôi rèn luyện và thực hành… sự tập trung và thinh lặng. Khi thật sự chú tâm vào điều gì (trong trường hợp này là cái điện thoại), thì dẫu tôi đang ở một nơi không mấy thơm tho thì tôi cũng chẳng mấy khó chịu bởi không để ý đến nó. Từ đó tôi có niềm tin rằng, dẫu ở chốn đông người, tôi vẫn có thể chủ động tìm về sự thinh lặng mà không bị bối cảnh bên ngoài tác động… Có ai ít nhiều thấy hình ảnh mình trong đó? Nếu có, hãy lên tiếng để tôi không thấy mình cô đơn! Bạn thấy đó, thói quen có sức mạnh khủng khiếp. Nó khiến bạn chẳng cần nỗ lực mà vẫn duy trì làm một điều gì đó thường xuyên, đều đặn, làm mà không cần mảy may suy nghĩ, làm mà không cần tính toán, và cũng chẳng cần lên kế hoạch. Nó cứ diễn ra như một phần tất yếu của cuộc sống. Và cứ thế, cuộc sống của bạn là một chuỗi những thói quen diễn ra một cách vô thức. Chính những điều đó làm nên con người bạn.

Điều đáng nói là thói quen có thể giúp bạn tiến lên và cũng có thể làm bạn thụt lùi. Những thói quen tốt sẽ đưa bạn đến thành công, ngược lại, thói quen xấu sẽ hủy hoại đời bạn. Và rất có thể bạn đã mắc phải một số thói quen xấu nếu bạn thấy đời mình vẫn xảy ra những trục trặc, sai lầm, thất bại… Trong hôn nhân cũng vậy, nếu mối quan hệ này chưa đưa vợ chồng bạn đến những cảm nghiệm bình an, hạnh phúc, tốt đẹp… thì có thể do nhiều nguyên nhân; nhưng chắc chắn, trong đó có những thói quen xấu đang làm tổn hại đến mối quan hệ giữa 2 người rất cần được bỏ đi, và có những thói quen lành mạnh mới rất cần được tạo lập.

Tôi nhớ lại những ngày đầu khi từ cuộc sống độc thân bước vào đời sống hôn nhân, đương nhiên đó là một chân trời còn rất mới với nhiều bỡ ngỡ, chúng tôi đã rất quyết tâm để cùng nhau xây dựng những thói quen mới của đời sống vợ chồng. Chúng tôi đã lên kế hoạch làm những việc cùng nhau mỗi ngày như thức dậy cùng nhau, dành những giây phút đầu ngày để thể hiện tình yêu với nhau, ăn sáng cùng nhau, giúp nhau làm việc nhà vào cuối tuần, chia sẻ và tâm sự với nhau mỗi cuối ngày … Nhưng rồi, dần dần, những lo toan bộn bề trong cuộc sống đã lấy mất sự chú tâm của chúng tôi vào việc xây dựng và duy trì những thói quen đó, khiến chúng chưa kịp hình thành thì đã bị lãng quên. Không bắt đầu nào là muộn, giờ đây, chúng tôi lại chập chững rèn luyện lại những thói quen lành mạnh và tốt đẹp sau một thời gian đi qua những năm đầu của cuộc hôn nhân. Và tôi nghĩ bất cứ cuộc hôn nhân nào, hay một cuộc hôn nhân vào bất cứ giai đoạn nào cũng cần có những lúc nhìn lại để kịp thời thay đổi hay điều chỉnh cần thiết. Đơn giản là khi ta thay đổi cách ta ứng xử sẽ làm thay đổi cách ta cảm nhận, và khi ta thay đổi cách ta cảm nhận sẽ dẫn đến thay đổi cách ta ứng xử. Đó là cách để chúng ta có thể vun vén những điều tích cực và tươi mới cho cuộc hôn nhân của mình. Chúng ta bước vào hôn nhân vì mong muốn được gắn kết, nhưng rồi đời sống hôn nhân ngày qua ngày lại đẩy chúng ta ra xa nhau hơn. Vì thế, một trong những thói quen đầu tiên, cực kỳ quan trọng trong hôn nhân chính là thiết lập sự gắn kết, hoặc tái thiết lập sự gắn kết (nếu 2 bạn đã dần mất đi sự gắn kết ban đầu).

Cảm giác gắn kết là một loại cảm xúc vô cùng mạnh mẽ và nó sản sinh năng lượng khi hai người được đồng hành cùng nhau, bên nhau, nâng đỡ nhau, dìu dắt nhau đi qua mọi thăng trầm của cuộc sống. Điều này có thể được tạo lập thành một thói quen. Sau đây là một vài gợi ý để bạn có thể áp dụng cho mình hoặc tùy nghi thay đổi và sáng tạo theo cách của riêng bạn để hình thành thói quen gắn kết trong đời sống hôn nhân.

Buổi sáng: Khi mở mắt đón ngày mới, đầu tiên hãy nói cảm ơn cuộc đời, đồng thời đặt tay lên lồng ngực để vỗ về bản thân, ôm ấp chính mình. Sau đó hãy quay sang người bạn đời và nói bạn yêu họ như thế nào, bạn hạnh phúc như thế nào khi ở bên họ để họ cảm thấy họ quan trọng và đặc biệt với bạn. Nếu vì một vài lý do nào đó bạn không thức dậy cùng họ, bạn có thể nhắn tin, email, hoặc để lại những giấy note xinh xắn trong phòng tắm, tủ lạnh,… nơi họ có thể nhìn thấy ngay khi mở mắt. Tuy những việc này vô cùng nhỏ nhoi, nhưng nó mang sức mạnh yêu thương rất lớn và rất đặc biệt.

Trong ngày:

Thay vì suy diễn lung tung, rồi tự cho rằng mình không được yêu thương, bị bỏ rơi, thấy cuộc hôn nhân mình nhạt nhẽo,… hãy cho phép bản thân tắm mình trong cảm giác được yêu, bạn đời của mình luôn cận kề bên mình, luôn hướng về phía mình, dõi theo mình dù ở bất cứ nơi đâu.

Vào lúc rảnh rỗi hay cần thư giãn, hãy mở ra xem những tấm hình kỉ niệm của vợ chồng bạn để “sống lại” những khoảnh khắc hạnh phúc, hay biết ơn vì đã đi qua những thời khắc khó khăn cùng nhau, và quyết tâm đổ dồn yêu thương vào hiện tại.

Khi về đến nhà:

Hãy rũ bỏ tất cả những căng thẳng bộn bề của công việc ở ngoài cửa và bước vào nhà với trái tim thuần khiết, ấm áp và đầy yêu thương. Hãy ôm người bạn đời của mình và cùng nhau chia sẻ những công việc nhà, cùng ăn bữa tối, cùng đánh răng rửa mặt… Cùng nhau làm mọi thứ nhiều nhất có thể và quan trọng nhất là đừng để tivi, điện thoại làm bạn đánh mất những khoảnh khắc hạnh phúc bên người bạn đời.

Trước khi đi ngủ hãy hít thở thật sâu, cùng nhau thiền một chút, chia sẻ những nỗi lòng, tâm sự của nhau và cảm ơn người bạn đời của bạn vì những gì hai bạn có với nhau.

Theo các nghiên cứu thì con người cần trung bình 21 ngày liên tục để xây dựng một thói quen bền vững. Hãy kiên trì đi qua 21 ngày “khó khăn” này. Sau đó, mọi thứ sẽ trở nên nhẹ nhàng và dễ chịu mà không cần bạn phải cố gắng và nỗ lực quá nhiều nữa.

Sự ấm áp của một mối quan hệ đôi khi không có sẵn, và nếu không được chăm sóc nó sẽ cằn cỗi, còi cọc. Vậy nên hãy vứt bỏ những thói quen gây hại cho mối quan hệ của bạn và luyện tập những thói quen lành mạnh mỗi ngày để đời sống vợ chồng thăng hoa.

Giờ đây, bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi sẽ tiếp tục thực hành bài tập kết nối với vợ. Tôi sẽ nhắn cho nàng một tin nhắn chúc ngày mới tốt lành và gửi những yêu thương của tôi về nhà. Yêu thương và thể hiện yêu thương cũng là một thói quen cần được rèn luyện và hình thành để sự gắn kết không bị mòn đi theo năm tháng.

CHÚC BẠN TUẦN MỚI, THÁNG MỚI NĂNG LƯỢNG, VUI VẺ!

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

NÓI TIẾNG YÊU SAO QUÁ DỄ?

Tôi nhớ lại ngày con trai tôi bắt đầu bập bẹ nói những từ đầu tiên, trong đó có tiếng “ba”, tôi phấn khích, sung sướng và đầy tự hào. Sau đó, tôi đã cố tập cho con nói câu: “Con yêu ba!” Khi con trai nói sành sỏi, chúng tôi đã giữ được thói quen “tỏ tình” với nhau như thế mỗi ngày. Rồi gần đây, trong một lần con không làm theo ý mình, tôi muốn nói với con “Ba yêu con!” nhưng sao câu nói quen thuộc này không dễ dàng tuôn chảy như mọi lần.

Kể từ nhỏ đến lớn, hầu như chúng ta được dạy nói từ “YÊU” một cách dễ dàng. Khi chưa có ý thức, chúng ta nói YÊU như một cách để học phát âm. Khi lớn hơn một chút, chúng ta được dạy nói YÊU để đạt được một điều mình mong muốn, kiểu như “Con nói yêu mẹ đi, mẹ cho con cái kẹo!” Rồi khi vui sướng, như khi được tặng món quà yêu thích, chúng ta nhảy cẫng lên và sà vào lòng ba rồi cất lên tiếng nói yêu ba… Chúng ta đã từng là những đứa bé được dạy nói YÊU trong các bối cảnh, tình huống như thế – là lúc cần được đáp ứng, là lúc tràn ngập cảm xúc (sung sướng, vui vẻ, thích thú…) và giờ đây, hầu như chúng ta cũng đã dạy con cái mình nói tiếng YÊU theo cách tương tự. Chúng dần dần lớn lên và “áp dụng” nói lời YÊU khi nhìn thấy cái đẹp, khi ăn một món ngon, khi khoái một món đồ, khi thích một ai đó… và khi không còn cảm xúc với điều đó hay người đó nữa thì không thể cất lên lời YÊU. Như thế, hầu như ai nấy đều hiểu sai và dùng sai từ YÊU ngay từ khi còn nhỏ.

Nếu YÊU chỉ được thốt ra khi chúng ta vui hay lúc chúng ta cần cái lợi cho mình, khi được yêu cầu nói hay thậm chí khi rất không muốn mà bị buộc phải nói… thì dần dần chữ YÊU trở thành phương tiện, công cụ của cái tôi – để kiếm lợi, để thu vén, để yên thân, để thể hiện mình… và chỉ yêu những thứ đại diện cho cái tôi của mình – như yêu đất nước Việt Nam, yêu đội tuyển bóng đá Việt Nam, yêu chiếc xe của mình, yêu cha mẹ của mình… và không thể yêu nước khác, đội bóng nước khác, xe của người khác, cha mẹ của người khác… Đó không phải là YÊU đúng nghĩa.

Lẽ ra ngay từ nhỏ chúng ta cần được chỉ dạy rằng không chỉ khi thấy vui, khi thấy được thỏa mãn, khi thấy còn cảm xúc tích cực với một ai đó hay vật nào đó thì mới nói tiếng YÊU, mà ngay cả khi buồn bã, bực dọc, mất đi cảm xúc yêu thích thì cũng cần nói lời YÊU. Vì tình yêu đích thực là yêu nguyên vẹn, yêu tất cả mọi điều thuộc về đối tượng đó, yêu trọn vẹn con người của họ; yêu họ không phải vì họ mà vì tình yêu đích thực đến từ trong mình, tỏa ra từ mình như một nhu cầu cho đi của mình, không lệ thuộc đối phương hay tình trạng của đối phương. Và nếu điều này còn khó khăn với những ai chưa tu tập hoặc chưa đạt được mức độ tỉnh thức trong đời sống hoặc trong tình yêu thì đừng vội nói tiếng YÊU vì tình yêu đích thực theo Đức Phật dạy thì phải có đủ cả các yếu tố TỪ BI – TRÍ HUỆ – DŨNG KHÍ.

TỪ BI

Yêu không chỉ là thích mà còn biết đón nhận, tha thứ, bỏ qua, nhẫn nại, khiêm nhường, không hận thù, không phán xét… Khi nói YÊU mà thấy khó lòng bỏ qua, tha thứ cho những thiếu sót, lỗi lầm của người ta yêu thì hẳn đó chưa phải là tình yêu vô điều kiện. Khi nói YÊU mà thấy khó để nhẫn nại trong những bước đường đồng hành cùng nhau thì vẫn chưa thể gọi là tình yêu đích thực. Tôi có một người bạn trong một phút nổi nóng mất kiềm chế đã tát vợ anh một bạt tai, và từ đó về sau, dù không hề có thêm một cái tát nào nữa, nhưng trong mọi lần tranh luận với nhau, vợ anh luôn nhắc lại cái tát đó vào bảo rằng cô ấy không thể nào quên. Và hẳn là trong cuộc hôn nhân đó, chí ít là nơi người vợ đã thiếu lòng từ bi – một đặc tính của tình yêu đích thực.

TRÍ HUỆ

Yêu cần có đủ hiểu biết, nắm được qui luật cuộc sống, quan sát và thấu hiểu đối tượng, biết được điều gì tốt cho họ, không phải chỉ nuông chiều hay làm vừa lòng/đẹp lòng đối tượng để rồi họ trở nên lệ thuộc, ỷ lại, yếu ớt, thiếu trưởng thành… Điều này chúng ta thường thấy ở các bậc phụ huynh, khi để cho cảm xúc lấy mất đi sự sáng suốt, họ dễ mất tỉnh thức trong nuôi dạy con và không còn thật sự mang lại những điều tốt đẹp cho cuộc đời của con cái mình. Đơn giản như việc sợ con cực khổ nên tạo mọi điều kiện tốt nhất cho con, và điều đó dễ khiến con cái trở nên lười nhác, yếu đuối, thiếu nỗ lực, ỷ lại…

DŨNG KHÍ

Khi chúng ta cho rằng mình yêu thương một ai đó, nhưng nếu không phải từ tình yêu đích thực, chúng ta rất dễ bị nhiều nỗi sợ chi phối. Sợ người mình yêu bị tổn thương, sợ người mình yêu bỏ rơi mình, sợ người mình yêu hiểu lầm ý mình, sợ người mình yêu khổ sở, sợ người mình yêu không tôn trọng mình… Đó chính là những biểu hiện của sự yếu ớt, lệ thuộc, dính mắc – là yêu từ lớp vỏ cái tôi. Thế nên, dũng khí lại là một đặc tính quan trọng không thể thiếu của tình yêu đích thực. Đó là khi chúng ta can đảm nói ra những điều cần nói, dũng cảm làm những việc cần làm, dám nói dám làm những điều mà nỗi sợ hãi thường níu giữ ta lại… bởi bằng trí huệ và lòng từ bi, chúng ta thấy đó là những gì cần nói, cần làm và chắc chắn mang lại những điều tốt đẹp cho người mình yêu thương. Nếu không có dũng khí, chúng ta dễ nói lời dối lòng dối người một cách ngọt ngào, lại khó thốt ra những lời chân thật nhưng có ích lợi; chúng ta rất dễ cả nể, sợ người khác tổn thương, và sợ cả mình cũng có thể bị tổn thương khi nói ra những điều cần nói hay làm những việc cần làm. Thế nên, không thể gọi là tình yêu đích thực nếu thiếu lòng dũng cảm – một phẩm chất giúp chúng ta luôn ở trong sự thật và sự thuần khiết.

Khi đi tìm một đối tượng để yêu thương, để gắn bó, chúng ta thường quan sát, xem xét để lựa chọn người có đủ “tiêu chuẩn” phù hợp với mình thì mình mới có thể yêu. Nhưng sự thật là YÊU được hay không lại chẳng liên quan gì đến đối tượng mà bạn chọn nhưng là do khả năng YÊU THƯƠNG của chính bạn, bởi trong vùng tình yêu đích thực thì chúng ta mới có thể biết yêu thương, lan tỏa yêu thương và trao đi yêu thương. Và khi chưa thật sự YÊU đích thực như thế, đừng vội nói tiếng YÊU.

Hôm nay, tôi tiếp tục tập nói “Ba yêu con!” ngay cả khi con trai tôi bướng bỉnh, chưa ngoan; nói “Anh yêu em!” ngay cả khi vợ tôi cằn nhằn, khó ở; và nói “Tôi yêu tôi!” dẫu tôi có sai sót, thất bại hay vấp ngã. Mỗi khi làm điều này, trái tim tôi lại được kéo về gần hơn với vùng tình yêu vô lượng vô biên và thuần khiết.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

TIỀN KHÔNG MUA ĐƯỢC TÌNH, SAO NHIỀU NGƯỜI VẪN DÙNG TIỀN ĐỂ KIẾM TÌNH?

Đối với nhiều người, tình yêu là một cuộc tìm kiếm hay chính xác hơn là người ta đi tìm kiếm người yêu. Họ nghĩ rằng cứ tìm sẽ thấy, cứ mơ sẽ gặp. Từ thời còn độc thân, lúc còn đầy đam mê sưu tầm và học hỏi về các chiêu trò tán gái (mà bằng ngôn từ mĩ miều thì người ta gọi bằng “nghệ thuật chinh phục các nàng”), tôi cũng từng được nghe chia sẻ một phương pháp rất “cấp tiến” rằng: hãy phác thảo chân dung người trong mộng thật rõ ràng và chi tiết – từ vóc dáng cho đến tính cách, trí tuệ, nghề nghiệp, giá trị sống…, rồi cài hình ảnh ấy vào thật sâu trong tiềm thức… đó là cách để điều bạn khao khát dễ dàng trở thành hiện thực; và rồi chân dung mà bạn đã “vẽ” ra theo cách sống động ấy một ngày đẹp trời nào đó sẽ bằng xương bằng thịt mà “đâm sầm” vào đời bạn. Nhiều người còn đưa ra bài toán xác suất để đi tìm tình yêu: cứ hễ đi nhiều, gặp nhiều, tương tác nhiều… thì xác suất tìm ra tình yêu của đời mình cao hơn… Chẳng biết đúng sai thế nào, nhưng với tôi, tình yêu còn là chuyện của duyên số nữa. Tôi từng quan sát và thấy rất nhiều những “ẩn số” trong tình yêu mà khó lòng lý giải được. Có người ngay bên cạnh ta, trải qua những vui buồn tuổi thơ, cùng lớn lên bên nhau, chứng kiến những thăng trầm của đời nhau, nương tựa nhau trong nhiều mặt, có tình thương dành cho nhau… nhưng rồi không thể tiến xa hơn một tình bạn (kiểu như Ngạn và Hà Lan trong Mắt Biếc); còn có người ở đâu xa lắc xa lơ, cách nhau vạn dặm, ngăn trở nghìn trùng… thì lại bước vào đời nhau để nên vợ nên chồng. Thật vậy, từ ngàn đời nay hẳn ai cũng thấy là nhiều cặp đôi đến với nhau không theo bất cứ một sự hợp lý nào cả.

Đến bây giờ tôi nhận ra rằng, tình yêu đến với mình hay không là nằm ở khả năng chúng ta mở lòng đón nhận và không ngăn cản dòng chảy của tình yêu. Bởi vì xét cho cùng, đi kèm với việc ai đó không thể yêu được là vì họ để nỗi sợ hãi, những tổn thương cũ, những mô thức ghi nhận về tình yêu lệch lạc làm cho họ tự giới hạn và cản trở tình yêu vào. Vì vậy, chỉ khi thật sự tháo gỡ các rào cản tình yêu, mở đường thông thoáng để tình yêu có thể đến với trái tim bằng cách chữa lành thì lúc đó chúng ta mới tính đến chuyện có người yêu. Hay nói chính xác hơn, lúc đó tình yêu của đời mình mới đến với mình một cách tự nhiên.

Một sai lầm nữa là nhiều người vẫn nghĩ rằng tình yêu là một cuộc chinh phục hay một cuộc trao đổi. Cho rằng đó là một cuộc chinh phục nên người ta thi nhau thể hiện mình nhằm nổi bật, cuốn hút và để lại dấu ấn. Nhiều chiêu trò núp bóng dưới tên gọi lãng mạn và ân cần được tung ra: tặng 999 đóa hồng, đứng dưới mưa chờ đợi, liên tục đón đưa, quà cáp đủ dịp… Tất cả những điều đó càng che khuất đi sự chân thành đích thực trong tình yêu. Nghĩ rằng đó là một cuộc trao đổi nên khi nhắm giá bên kia càng cao thì người ta càng đầu tư nhiều từ thời gian, công sức, cho đến giá trị quà tặng, những bữa ăn đẳng cấp, những chuyến du lịch sa hoa… Đương nhiên giá của người kia chỉ phụ thuộc vào khả năng thẩm định giá của người này chứ không phải từ giá trị đích thực của chính bản thân người ấy. Từ đó, dễ dẫn đến những cảm giác chán nản, thất vọng, cảm thấy thua lỗ… nếu ta thất bại; hoặc cảm giác chiến thắng, hoàn tất phi vụ… nếu ta thành công. Những điều này không hề liên quan đến tình yêu đích thực hay tình yêu vô điều kiện, nó chỉ là sự chán nản hoặc hả hê của cái tôi mà thôi.

Chính vì quan niệm tình yêu là cuộc kiếm tìm, cuộc chinh phục, trò đổi chác nên không ít người đàn ông nghĩ rằng có thể dùng tiền bạc, vật chất để có được tình yêu. Và đáng buồn thay là người phụ nữ khi được đưa vào “cuộc chơi” này cũng lầm tưởng rằng số tiền người đàn ông bỏ ra để chăm sóc và “đầu tư” vào mình ngang bằng với sự chân thành và mức độ yêu thương của người ấy dành cho mình. Trong khi từ trong sâu thẳm, điều phụ nữ cần trong mối quan hệ là sự an toàn, bình yên, tự do, được là chính mình, được nâng đỡ, được khích lệ… Nhưng bi kịch là họ cứ nhầm lẫn những nhu cầu bên trong này có thể được đáp ứng bằng những thứ vật chất bên ngoài. Đó là một nhận thức sai lầm khủng khiếp. Cho nên những “kẻ săn đuổi” dùng tiền thì vẫn cứ đổ tiền vào để nhử “con mồi”, “con mồi” thì vẫn tin rằng nơi nào nhiều tiền là nơi êm ái, tốt đẹp. Và thế là bẫy vẫn được giăng ra và “con mồi” vẫn cứ sa bẫy. Kẻ trơ trọi và lạc lõng duy nhất trong trò chơi dùng tiền đổi tình chính là Tình Yêu Đích Thực. Kẻ này đã bị lãng quên, không được đánh thức, không được mang ra để trao đi một cách chân thành; rồi kẻ này còn bị mạo danh, bị lầm tưởng. Trong khi, chỉ cần kẻ ấy xuất hiện giữa 2 người là cả 2 bên đều đủ đầy, mọi đau đớn, tổn thương đều được chữa lành, mọi nhu cầu về bình an, hạnh phúc đều được đáp ứng.

Vì vậy, đừng đi “săn mồi” cũng như đừng trở thành “con mồi” tìm một cái bẫy êm ái để vướng vào nữa, cả 2 hãy hướng đến việc đánh thức tình yêu đích thực bên trong mình. Đó là con đường duy nhất đúng giữa muôn nẻo đường.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

BẠN HAY CÁI TÔI CỦA BẠN ĐANG SỐNG?

Từ khoảnh khắc được sinh ra đời, mọi thứ nơi ta và xung quanh ta bắt đầu lớn dần lên. Ngoài việc phát triển về mặt cơ thể – chiều cao, cân nặng…, nếu may mắn tài chính của ta cũng dày lên, đồ đạc của ta cũng nhiều lên, các mối quan hệ của ta cũng dần trở nên phong phú hơn, thế giới quan của ta cũng ngày càng mở rộng… Và nếu chúng ta cứ sống một cuộc sống hướng ra bên ngoài, tập trung phát triển những gì liên quan đến phần xác thì có một thứ vẫn không ngừng lớn mạnh đó chính là “cái tôi” của mỗi chúng ta. Có rất nhiều nghiên cứu liên quan đến cái tôi hay người ta còn gọi là bản ngã của con người. Nhưng dưới góc nhìn tâm linh thì cái tôi chính là lớp vỏ bọc tự vệ, là các vai diễn mà chúng ta thường xuyên sử dụng nó, khoác nó lên mình để thể hiện mình trong cuộc sống.

Chẳng hạn, khi bạn có con, vai diễn ông bố/bà mẹ của bạn bắt đầu xuất hiện. Vai đó sẽ không để cho bạn sống hoàn toàn như cũ so với thuở còn độc thân hay thời điểm chưa có con. Bạn bắt đầu có những thay đổi cho phù hợp với vai trò làm cha/làm mẹ. Bạn bắt đầu nghiêm trọng hơn, bạn tỏ ra mẫu mực hơn, thậm chí bạn gia trưởng hơn, bạn muốn thể hiện trước mặt con cái mình là người cha/người mẹ tuyệt vời/thành đạt/đầy tình thương/đáng tin cậy hay theo một cách nào đó bạn muốn… Rồi khi bạn bè của con đến chơi, bạn cũng muốn thể hiện sự quan tâm, chu đáo, tử tế… để các cháu có cái nhìn thiện cảm về bạn, để con bạn nở mày nở mặt về ba/mẹ chúng. Trong sâu thẳm, bạn đang diễn vai của người làm cha/mẹ. Khi đi làm, bạn có thể vào vai một người sếp gần gũi và nhẹ nhàng. Bạn có thể vừa bực mình vì một chuyện gia đình, nhưng khi bước vào văn phòng thì bạn vẫn cố gắng nở một nụ cười tươi với mọi người và thân thiện chúc mọi người một ngày vui vẻ. Khi một đứa nhân viên của bạn làm việc thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, gan bạn muốn túm cổ nó lên hỏi tội thậm chí đuổi cổ, nhưng rồi bạn lại cố gắng kiềm chế để rủ nó ra café nói chuyện. Bạn muốn giữ hình ảnh một người sếp ân cần và bao dung nên bạn không thể hành xử theo cách “bung dao”.

Vì đâu chúng ta hình thành nên những cách hành xử như vậy? Một số nhà tâm lý gọi đó là “game”, một kiểu chơi mà bạn dùng để bạn có thể tồn tại và được đáp ứng các nhu cầu của mình trong đời sống. Các vai diễn mà bạn thể hiện hay các game mà bạn đang chơi được hình thành qua năm tháng, đặc biệt là trong những năm đầu đời. Khi mà tâm trí bạn như một tờ giấy trắng, lúc này, cách bạn tương tác với những người đầu tiên trong đời như cha mẹ, ông bà, người chăm sóc… để học cách tồn tại trong cuộc sống đã dần dần hình thành các kết nối thần kinh trong não của bạn, và bạn thấy đó là cách hiệu quả để bạn có thể được đáp ứng các nhu cầu. Giả như nếu trước đây bạn được đáp ứng các nhu cầu về ăn, uống, ngủ, chơi, nhõng nhẽo… bằng tiếng khóc của mình, có nghĩa là muốn gì cứ khóc là được, thì mỗi khi cần gì, bạn thường khóc lóc, giãy giụa, ăn vạ… để có được thứ mình muốn. Lớn dần lên, bạn sẽ dùng cách mè nheo, lãi nhãi hay công kích người khác để bạn được đáp ứng nhu cầu. Nếu lúc nhỏ, tiếng khóc của bạn không giúp bạn có được sự thỏa mãn các nhu cầu của mình, như khi bạn xin gì đó mà không được cho, hay khi bạn bị người lớn la, bạn biết khóc lóc không hiệu quả và bạn chọn lầm lũi, im lặng, và rồi người lớn tự động đáp ứng nhu cầu cho bạn (có thể vì thấy bạn quá đáng thương, quá tội nghiệp). Đến khi lớn lên, bạn sẽ có xu hướng chọn cách thoái lui, giữ im lặng để các yêu cầu của bạn được người khác đáp ứng chứ không phải bằng cách mè nheo hay tấn công. Đó chỉ là những ví dụ rất đơn giản để bạn dễ hình dung là vai diễn, các game bạn chơi được hình thành như thế nào.

Từ những quan sát về cách phản ứng hay hành xử của chính mình, bạn có thể thấy được cái tôi của mình có những yếu tố gì và định hình nên con người chúng ta ra sao. Thông qua đó, bạn cũng sẽ thấy rõ là gần như bạn không có khả năng sống thật với chính mình mà chỉ hóa thân vào các vai diễn, các trò chơi, các lớp vỏ bọc để bạn tồn tại mà thôi.

Điều hình thành trong cái tôi dễ được nhắc đến nhất là các niềm tin về bản thân. Niềm tin chính là những điều bạn tin về cuộc sống và tin về bản thân. Nhưng kỳ thực, tất cả những niềm tin này không phải là chân lý, nhưng do qua quá trình bạn tương tác với cuộc sống, tương tác với những người xung quanh và rồi bạn cho đó là những điều cực kỳ đúng. Chẳng hạn một trong những niềm tin về đời sống tình cảm rất sai lầm mà nhiều người vẫn xem như một lẽ phải: yêu là phải ghen. Không ít người xem các trò ghen tuông vừa là quyền, vừa là thông điệp để chứng minh tình yêu và hiên ngang tuyên bố: Tôi yêu nên tôi có quyền. Đó là tiếng nói của kẻ ghen tuông, nhưng đáng buồn thay, những người là nạn nhân của những chuyện ghen tuông dù lãnh nhận những hậu quả tệ hại của việc ghen tuông thì cũng cho rằng hành động của người kia là đúng đắn bởi họ đều có chung một niềm tin: yêu là phải ghen.

Loại vỏ bọc thứ 2 mà bạn cài vào mình có tên gọi là các cách nghĩ tiêu cực. Bất cứ một sự việc nào xảy ra trong đời bạn cũng hình thành nên một cái neo. Và nếu những cái neo nào đó dẫn đến các phản ứng tiêu cực, và thông qua đó bạn đã từng tồn tại được thì bạn sẽ giữ chặt cái neo đó hay cách phản ứng đó. Chẳng hạn, nếu bạn từng thất bại trong một cuộc tình, bạn bị một người đàn ông dối lừa phản bội, từ đó bạn bắt đầu hình thành một cách nghĩ: cứ chân thật, chân thành, hết mình với đàn ông thì thế nào họ cũng xem thường, lợi dụng rồi bỏ rơi. Từ đó về sau, mỗi lần gặp bất cứ người đàn ông nào, cách nghĩ tiêu cực ấy luôn lên tiếng và điều khiển bạn. Và chắc chắn, với cách nghĩ như vậy thì cuộc đời bạn không bao giờ có được hạnh phúc.

Bộ mặt thứ 3 của cái tôi mà bạn vẫn sa vào đó là các thói quen xấu. Đã gọi là thói quen rồi thì chắc chắn bạn không thể thoát khỏi nó nếu bạn không ý thức một cách rõ ràng rằng nó đang tạo ra cho đời bạn các kết quả tồi tệ khủng khiếp mà nếu không thay đổi thì bạn tiêu đời ngay tắp lự. Còn nếu tình trạng chưa có gì khẩn cấp, bất chấp kết quả xấu, bạn vẫn ung dung sống với nó. Nói đâu cho xa, thói quen ăn uống gấp gáp đã ảnh hưởng đến sức khỏe của chúng ta biết bao nhiêu, nhưng rồi khi chưa thấy rõ hậu quả cuối cùng, mấy ai trong chúng ta chủ động thay đổi?

Khía cạnh thứ 4 của cái tôi mà chúng ta cũng thường xuyên vướng phải đó chính là những cảm giác tội lỗi, mâu thuẫn nội tâm giằng xé. Những đau đớn, tổn thương bạn vấp phải trong đời chưa bao giờ được chữa lành bằng liều thuốc thời gian đâu, nó vẫn hằng âm ỉ bên trong tiềm thức của bạn. Những điều này khiến bạn tạo nên một vỏ bọc hay rào chắn cho mình trong các cách hành xử nhằm bảo vệ mình trước những tổn thương cũ, đau đớn cũ. Thậm chí, càng ngày bạn càng có xu hướng thu nhỏ thế giới của mình lại để bớt đụng chạm, bớt va vấp, bớt đau thương. Những tổn thương đó khiến bạn có xu hướng đánh giá rất thấp bản thân mình. Và điều nghiêm trọng hơn đó là cuối cùng bạn cho rằng mình chẳng xứng đáng với bất cứ thứ phần thưởng nào trong đời kể cả hạnh phúc, tình yêu, hay sự bình an trong tâm hồn. Rồi rất nhiều cảm xúc tiêu cực khác nữa đã hình thành nên lớp vỏ bọc của bạn, có thể liệt kê ra hàng loạt như: sợ hãi, giận dữ, khó chịu, lo lắng, buồn bã, đớn đau… Tất cả những cảm xúc tiêu cực này đã được hình thành trong tiến trình bạn sống, đó là những cảm xúc đương nhiên phải có. Nhưng bi kịch ở chỗ khi nó xuất hiện thì bạn ghim giữ nó và bạn rút ra cho mình một bài học kinh nghiệm đó là phải né tránh tất cả những điều làm cho nó xảy ra; nhưng sai lầm thay, đó lại là những bài học cực kỳ thiếu sáng suốt và tỉnh thức. Để rồi từ đó về sau bạn không còn có thể sống trọn vẹn trong cuộc đời này nữa.

Tóm lại, các mặt trong cái tôi của bạn kết hợp lại với nhau đã tạo nên một câu chuyện về bạn từ rất lâu rồi. Vì vậy mà người ta vẫn nói rằng chúng ta đã chết từ năm 25 tuổi, mãi đến năm 75 tuổi mới được đem chôn. Thật vậy, ngay từ những năm 25 tuổi, những chuyện xảy ra, những biến cố ập đến, những quan niệm về bản thân được hình thành… khiến cho chúng ta đã viết nên câu chuyện đời mình và không bao giờ thay đổi câu chuyện cuộc đời mình nữa. Hãy thử nghĩ xem, chẳng phải đời sống tình cảm hay các mối quan hệ của bạn luôn bị cái tôi này chi phối và càng ngày nó càng mạnh mẽ hơn sao? Theo cách đó, bạn có giật mình nhận ra khi bạn bắt đầu một mối quan hệ, thậm chí bạn bước vào cuộc hôn nhân không phải bằng con người thật của chính mình – một con người dũng cảm, biết yêu và biết sống vô điều kiện với tình yêu của mình? Con người thật sự của bạn đã vắng mặt, chỉ còn ở đó cái tôi của bạn đang nhiễm nhương và thâu tóm. Và trong tình trạng “chủ vắng nhà” như thế, cái tôi của bạn sẽ “lộng hành” và kết quả là bạn chỉ có thể làm khổ người khác hoặc tự làm khổ mình trong một mối quan hệ hay trong một cuộc hôn nhân chỉ mang tính chất đáp ứng nhu cầu của cái tôi mà thôi.

Cách duy nhất là bạn phải rũ bỏ các vai diễn này, dũng cảm viết lại câu chuyện của cuộc đời mình, chữa lành những trục trặc và nỗi đau, dám dấn thân và sống, dám phơi bày và bộc lộ con người thật của mình; chỉ có như vậy thì những phần thưởng xứng đáng mới đến với bạn. Bạn càng thuần khiết hơn thì những gì bạn hút vào cuộc đời bạn cũng thuần khiết hơn, trong đó có cả tình yêu và cả những người bạn yêu thương. Nuôi dưỡng cái tôi là bản năng nhưng không phải là bản năng của một người tỉnh thức. Những người tỉnh thức ngay từ thuở ban đầu luôn được nhắc nhở rằng trong họ có phần linh hồn thuần khiết, luôn có sự dẫn dắt khôn ngoan, đầy yêu thương và sáng suốt của God, của Vũ trụ, của Tình yêu. Để rồi mỗi một lần cuộc đời họ xảy ra điều gì đó, họ lại dùng sự khôn ngoan này để chữa lành và rút ra bài học để trưởng thành. Hãy nhớ rằng bạn không bao giờ có thể thoát khỏi lớp vỏ cái tôi và sự điều khiển của cái tôi này nếu bạn không chọn cho mình một chủ nhân đích thực đó chính là God, là Vũ trụ, là Nguồn, là Tình yêu.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu