PHỤ NỮ CÓ NÊN KẾT HÔN HAY KHÔNG?

Có những người nói rằng, hôn nhân là một mảnh ghép trong cuộc đời của mỗi người, và cuộc đời thì còn rất nhiều mảnh ghép thay thế khác. Thế nên, nếu xem cái đích cuối cùng là hạnh phúc thì kết hôn cũng được, không kết hôn cũng chẳng sao. Bởi không có mảnh ghép này, ta có thể chọn một mảnh ghép khác để ghép vào. Theo cách nghĩ đó, nhiều người gọi chồng cũng chỉ là một “phương tiện” trên con đường đi đến đích. Và nếu không có “phương tiện chồng” thì có thể chọn bất cứ một phương tiện nào khác, giả sử “phương tiện bạn bè”, “phương tiện vật chất”, “phương tiện sự nghiệp”, “phương tiện sứ mạng”, “phương tiện đam mê”… Thoạt nghe, thì đây là một cách nghĩ rất “trưởng thành”, bởi với cách nghĩ đó, chúng ta sẽ không lệ thuộc hay dính mắc vào cuộc hôn nhân và người phối ngẫu của mình.

Tuy nhiên, hôn nhân mang một ý nghĩa thiêng liêng hơn thế. Hôn nhân là một ơn gọi, mà thông qua ơn gọi đó, những người được chọn sống với đời sống hôn nhân được Thượng đế/Đấng sáng tạo/ Vũ trụ… trao cho sứ mạng quan trọng đó là sinh con cái để duy trì nòi giống, và đại diện cho Thượng đế – trở thành người giúp con, đồng hành cùng con trên bước đường học hỏi, rèn luyện, tu tập để kết nối với Nguồn và trở về Nhà. Và hôn nhân cũng là một trường học, thông qua đó, Thượng đế cũng trao cho chúng ta những bài học, những cuộc thi, những chặng đường thử thách… giúp ta học hỏi, rèn luyện, nâng cấp, hoàn thiện… để ta đủ khả năng thực thi sứ mạng quan trọng và cao cả mà mình đã được trao ban.

Thế nên, khi chúng ta bàn về việc phụ nữ có nên kết hôn hay không thì câu trả lời không thể chung cho tất cả mọi người phụ nữ. Mỗi người phải quay về bên trong chính mình để tìm hiểu và khám phá về ơn gọi dành cho chính mình. Và câu hỏi đó tốt nhất nên được đặt ra trước khi bạn quyết định bước vào hôn nhân.

Một khi, bạn đã nhìn ra hôn nhân là ơn gọi của mình, bạn sẽ nhìn hôn nhân một cách nhẹ nhàng hơn. Bạn mang một tâm thế sẵn sàng để học hỏi, để hoàn thành bài học của mình, và để đáp trả sứ mạng mà mình được trao. Trong tâm thế đó, khi những khó khăn, thách thức xuất hiện, bạn không nhìn chúng như một tai họa, tai ương, sự trừng phạt, một điều xui rủi, một lựa chọn sai lầm… nhưng nhìn ra đó là cơ hội, bài học, phước báu để bạn trui rèn và trở nên mạnh mẽ, thức tỉnh và trưởng thành tâm linh.

Trường hợp nếu bạn có ơn gọi đó, nhưng bạn từ chối và chọn đi một con đường khác thì sao? Hãy biết rằng, dù đi đâu, làm gì thì bạn cũng vẫn sẽ phải học những bài học cuộc đời của mình. Việc né tránh hôn nhân vì sợ bất hạnh, sợ tổn thương sẽ không giúp bạn né được, tránh được những đau khổ xảy ra trong đời. “Chạy trời không khỏi nắng”, bạn vẫn phải trải qua những bài học thuộc về mình. Và đôi khi, đi đúng con đường dành cho mình, bạn sẽ đỡ đi lòng vòng và đến đích nhanh chóng hơn.

Khi nói về điều này, có một số chị em đặt cho tôi câu hỏi đại khái là, nếu chúng ta đã lỡ nhận định sai về ơn gọi của mình, lỡ đi sai đường rồi thì sao? Theo tôi, sai thì sửa thôi. Cái sai nào cũng có thể sửa chữa được, tuy nhiên, chắc chắn bạn sẽ không thể quay về ban đầu để lựa chọn lại, nhưng điều đó đâu có quan trọng. Bởi mỗi bước đường đời chúng ta đi qua, dẫu có sai lầm hay lạc lối, thì “đường nào cũng sẽ dẫn về Nhà” nếu chúng ta biết mở lòng học hỏi từ những sai lầm của mình. Có thể bạn đã sai trong hôn nhân, nhưng rồi nếu bạn biết nhìn ra những bài học để sửa mình, để hoàn thiện thì tất cả những sai lầm đó trở thành những viên ngọc quý.

Tôi tin rằng, phụ nữ hoàn toàn có thể tự đáp ứng được mọi nhu cầu của mình, hoặc tìm sự đáp ứng nhu cầu ở những nguồn khác mà không cần tìm kiếm những điều đó trong hôn nhân hay nơi người phối ngẫu; nhưng nếu đó là ơn gọi của bạn, thì chắc chắn việc kết hôn sẽ là con đường phù hợp với bạn. Mỗi một mối quan hệ, mỗi một con đường được vạch ra trong đời đều mang ý nghĩa giúp ích cho chúng ta trên hành trình rèn luyện và trở về Nhà – nơi hạnh phúc viên miễn. Đừng nghĩ vợ/ chồng, bố mẹ, con cái, đối tác, khách hàng, bạn bè… chỉ là phương tiện để cần thì mình xài, không cần thì mình dẹp qua một bên, có cũng được mà không cũng chẳng sao. Chúng ta hãy biết rằng, mỗi con người, sự vật, sự việc xảy đến đều mang đến cho ta những bài học với độ sâu sắc khác nhau. Hãy kết nối vào bên trong để hiểu đâu là ơn gọi của mình để bạn có thể lựa chọn và đi con đường đúng đắn. Bởi nếu việc kết hôn là chuyện tào lao, tầm phào, vô nghĩa, vô giá trị… thì hẳn là đã không có bất cứ một gia đình nào được tạo ra trong cuộc sống này. Bạn, tôi và bất cứ ai cũng là những con người vô gia đình, không cha, không mẹ, không anh chị em, không liên đới gì với nhau trong những tương quan tốt đẹp như chúng ta đã và đang có.

Và khi mỗi người chúng ta nhận biết được con đường của mình rồi, có sự lựa chọn của mình rồi – đó có thể là con đường không đi qua hôn nhân, thì cũng hãy nhìn hôn nhân của người khác trong sự đón nhận, không phán xét và hãy nhìn thấy được vẻ đẹp của hôn nhân trong ý định tốt lành của Thượng đế.

Vì thế, đừng sợ hôn nhân bởi có quá nhiều bức tranh hôn nhân xấu xí quanh bạn, nhưng hãy kết hôn trong sự trưởng thành và kết nối với ơn gọi bên trong của mình. Khi đó, bạn sẽ múc lấy được sức mạnh và những phước lành từ việc bạn đáp trả lại ơn gọi dành cho mình. Đừng quên, Thượng đế tạo ra bạn, muốn bạn hạnh phúc, và Người không bao giờ chơi xấu bạn, nên khi trao cho bạn một sứ mạng, một ơn gọi, một nhiệm vụ, một bài học, một biến cố, một thách thức, hay bất cứ điều gì, Thượng đế luôn ban cho bạn đủ sức mạnh, đủ khả năng, đủ nguồn lực, đủ bình an… để bạn thực hiện. Việc còn lại là bạn có đủ tin tưởng, đủ phó thác, và chịu đi vào bên trong kết nối với Nguồn để nhận được tất cả những Hồng ân ấy hay không mà thôi. Khi nhìn hôn nhân là một trong những con đường giúp bạn tu tập, tỉnh thức, bạn sẽ dễ dàng đón nhận nó trong sự mở lòng và biết ơn.

Tóm lại, việc phụ nữ có nên kết hôn hay không chẳng phải là câu hỏi quan trọng mà chúng ta phải đi tìm câu trả lời cho bằng được câu hỏi: “Ý định của Thượng đế dành cho chúng ta là gì”. Cuộc chiến quan trọng nhất, lớn nhất là cuộc chiến với bản ngã của chính mình, để vượt qua mọi nỗi sợ, vượt qua mọi rào chắn, vượt qua mọi bức tường của cái tôi để trở về kết nối với tâm chân thật. Và chiến thắng quan trọng nhất là chiến thắng chính mình, bởi nếu thua trong cuộc chiến này, đồng nghĩa rằng bạn thua toàn tập chứ không riêng gì trong hôn nhân.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

TẠO THÓI QUEN LÀNH MẠNH CHO ĐỜI SỐNG HÔN NHÂN

Mỗi sáng thức dậy, hầu như việc đầu tiên tôi làm là cầm điện thoại lên rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh. Dường như đó là một thói quen thâm căn cố đế ăn sâu vào máu tôi rồi. Ngày xưa, khi chưa có điện thoại thông minh, mỗi lần vào nhà vệ sinh tôi đều cầm theo một cuốn sách hoặc một tờ báo, lắm khi “nước tới chân” rồi mà vẫn cuống cuồng chạy quanh để tìm một cái gì đó mang vào nhà vệ sinh để đọc trong lúc làm “chuyện đại sự ấy”.

Sáng nay, khi thức dậy ở một nơi xa lạ (tôi đang trong chuyến công tác xa nhà), việc này cũng diễn ra rập khuôn như thế. Tôi với tay lấy điện thoại và đi thẳng vào nhà vệ sinh. Nhưng lần này, tôi thử quan sát thói quen này của mình và rút ra vài gạch đầu dòng về những cái “được” và cái “mất” như sau:

Thời gian đi vệ sinh lâu hay mau tùy thuộc vào độ thu hút của các tin tức tôi đang đọc lúc ấy hoặc độ nông – sâu của một ý tưởng bất chợt nào đó xuất hiện.

Lắm khi bị bón không phải do chế độ ăn thiếu chất xơ, nhưng là vì thứ tôi đang đọc mang tính giật gân, tạo sốc, gây sốt, làm hoảng hốt… đến mức thở cũng nín, huống gì…

Cầm điện thoại vào nhà vệ sinh giúp tạo ra một thói quen tốt đó là dù “mắc” hay không thì cũng cứ vào đó ngồi một cách kiên nhẫn và bình thản, không gấp gáp; trừ những lúc vợ gọi, con kêu.

Đây là khoảnh khắc mà các ý tưởng dễ dàng phụt trào ra nhất. Bao nhiêu bài viết dài ngoằng cũng manh nha từ chốn này.

Điều này tạo cảm hứng để tôi rèn luyện và thực hành… sự tập trung và thinh lặng. Khi thật sự chú tâm vào điều gì (trong trường hợp này là cái điện thoại), thì dẫu tôi đang ở một nơi không mấy thơm tho thì tôi cũng chẳng mấy khó chịu bởi không để ý đến nó. Từ đó tôi có niềm tin rằng, dẫu ở chốn đông người, tôi vẫn có thể chủ động tìm về sự thinh lặng mà không bị bối cảnh bên ngoài tác động… Có ai ít nhiều thấy hình ảnh mình trong đó? Nếu có, hãy lên tiếng để tôi không thấy mình cô đơn! Bạn thấy đó, thói quen có sức mạnh khủng khiếp. Nó khiến bạn chẳng cần nỗ lực mà vẫn duy trì làm một điều gì đó thường xuyên, đều đặn, làm mà không cần mảy may suy nghĩ, làm mà không cần tính toán, và cũng chẳng cần lên kế hoạch. Nó cứ diễn ra như một phần tất yếu của cuộc sống. Và cứ thế, cuộc sống của bạn là một chuỗi những thói quen diễn ra một cách vô thức. Chính những điều đó làm nên con người bạn.

Điều đáng nói là thói quen có thể giúp bạn tiến lên và cũng có thể làm bạn thụt lùi. Những thói quen tốt sẽ đưa bạn đến thành công, ngược lại, thói quen xấu sẽ hủy hoại đời bạn. Và rất có thể bạn đã mắc phải một số thói quen xấu nếu bạn thấy đời mình vẫn xảy ra những trục trặc, sai lầm, thất bại… Trong hôn nhân cũng vậy, nếu mối quan hệ này chưa đưa vợ chồng bạn đến những cảm nghiệm bình an, hạnh phúc, tốt đẹp… thì có thể do nhiều nguyên nhân; nhưng chắc chắn, trong đó có những thói quen xấu đang làm tổn hại đến mối quan hệ giữa 2 người rất cần được bỏ đi, và có những thói quen lành mạnh mới rất cần được tạo lập.

Tôi nhớ lại những ngày đầu khi từ cuộc sống độc thân bước vào đời sống hôn nhân, đương nhiên đó là một chân trời còn rất mới với nhiều bỡ ngỡ, chúng tôi đã rất quyết tâm để cùng nhau xây dựng những thói quen mới của đời sống vợ chồng. Chúng tôi đã lên kế hoạch làm những việc cùng nhau mỗi ngày như thức dậy cùng nhau, dành những giây phút đầu ngày để thể hiện tình yêu với nhau, ăn sáng cùng nhau, giúp nhau làm việc nhà vào cuối tuần, chia sẻ và tâm sự với nhau mỗi cuối ngày … Nhưng rồi, dần dần, những lo toan bộn bề trong cuộc sống đã lấy mất sự chú tâm của chúng tôi vào việc xây dựng và duy trì những thói quen đó, khiến chúng chưa kịp hình thành thì đã bị lãng quên. Không bắt đầu nào là muộn, giờ đây, chúng tôi lại chập chững rèn luyện lại những thói quen lành mạnh và tốt đẹp sau một thời gian đi qua những năm đầu của cuộc hôn nhân. Và tôi nghĩ bất cứ cuộc hôn nhân nào, hay một cuộc hôn nhân vào bất cứ giai đoạn nào cũng cần có những lúc nhìn lại để kịp thời thay đổi hay điều chỉnh cần thiết. Đơn giản là khi ta thay đổi cách ta ứng xử sẽ làm thay đổi cách ta cảm nhận, và khi ta thay đổi cách ta cảm nhận sẽ dẫn đến thay đổi cách ta ứng xử. Đó là cách để chúng ta có thể vun vén những điều tích cực và tươi mới cho cuộc hôn nhân của mình. Chúng ta bước vào hôn nhân vì mong muốn được gắn kết, nhưng rồi đời sống hôn nhân ngày qua ngày lại đẩy chúng ta ra xa nhau hơn. Vì thế, một trong những thói quen đầu tiên, cực kỳ quan trọng trong hôn nhân chính là thiết lập sự gắn kết, hoặc tái thiết lập sự gắn kết (nếu 2 bạn đã dần mất đi sự gắn kết ban đầu).

Cảm giác gắn kết là một loại cảm xúc vô cùng mạnh mẽ và nó sản sinh năng lượng khi hai người được đồng hành cùng nhau, bên nhau, nâng đỡ nhau, dìu dắt nhau đi qua mọi thăng trầm của cuộc sống. Điều này có thể được tạo lập thành một thói quen. Sau đây là một vài gợi ý để bạn có thể áp dụng cho mình hoặc tùy nghi thay đổi và sáng tạo theo cách của riêng bạn để hình thành thói quen gắn kết trong đời sống hôn nhân.

Buổi sáng: Khi mở mắt đón ngày mới, đầu tiên hãy nói cảm ơn cuộc đời, đồng thời đặt tay lên lồng ngực để vỗ về bản thân, ôm ấp chính mình. Sau đó hãy quay sang người bạn đời và nói bạn yêu họ như thế nào, bạn hạnh phúc như thế nào khi ở bên họ để họ cảm thấy họ quan trọng và đặc biệt với bạn. Nếu vì một vài lý do nào đó bạn không thức dậy cùng họ, bạn có thể nhắn tin, email, hoặc để lại những giấy note xinh xắn trong phòng tắm, tủ lạnh,… nơi họ có thể nhìn thấy ngay khi mở mắt. Tuy những việc này vô cùng nhỏ nhoi, nhưng nó mang sức mạnh yêu thương rất lớn và rất đặc biệt.

Trong ngày:

Thay vì suy diễn lung tung, rồi tự cho rằng mình không được yêu thương, bị bỏ rơi, thấy cuộc hôn nhân mình nhạt nhẽo,… hãy cho phép bản thân tắm mình trong cảm giác được yêu, bạn đời của mình luôn cận kề bên mình, luôn hướng về phía mình, dõi theo mình dù ở bất cứ nơi đâu.

Vào lúc rảnh rỗi hay cần thư giãn, hãy mở ra xem những tấm hình kỉ niệm của vợ chồng bạn để “sống lại” những khoảnh khắc hạnh phúc, hay biết ơn vì đã đi qua những thời khắc khó khăn cùng nhau, và quyết tâm đổ dồn yêu thương vào hiện tại.

Khi về đến nhà:

Hãy rũ bỏ tất cả những căng thẳng bộn bề của công việc ở ngoài cửa và bước vào nhà với trái tim thuần khiết, ấm áp và đầy yêu thương. Hãy ôm người bạn đời của mình và cùng nhau chia sẻ những công việc nhà, cùng ăn bữa tối, cùng đánh răng rửa mặt… Cùng nhau làm mọi thứ nhiều nhất có thể và quan trọng nhất là đừng để tivi, điện thoại làm bạn đánh mất những khoảnh khắc hạnh phúc bên người bạn đời.

Trước khi đi ngủ hãy hít thở thật sâu, cùng nhau thiền một chút, chia sẻ những nỗi lòng, tâm sự của nhau và cảm ơn người bạn đời của bạn vì những gì hai bạn có với nhau.

Theo các nghiên cứu thì con người cần trung bình 21 ngày liên tục để xây dựng một thói quen bền vững. Hãy kiên trì đi qua 21 ngày “khó khăn” này. Sau đó, mọi thứ sẽ trở nên nhẹ nhàng và dễ chịu mà không cần bạn phải cố gắng và nỗ lực quá nhiều nữa.

Sự ấm áp của một mối quan hệ đôi khi không có sẵn, và nếu không được chăm sóc nó sẽ cằn cỗi, còi cọc. Vậy nên hãy vứt bỏ những thói quen gây hại cho mối quan hệ của bạn và luyện tập những thói quen lành mạnh mỗi ngày để đời sống vợ chồng thăng hoa.

Giờ đây, bước ra khỏi nhà vệ sinh, tôi sẽ tiếp tục thực hành bài tập kết nối với vợ. Tôi sẽ nhắn cho nàng một tin nhắn chúc ngày mới tốt lành và gửi những yêu thương của tôi về nhà. Yêu thương và thể hiện yêu thương cũng là một thói quen cần được rèn luyện và hình thành để sự gắn kết không bị mòn đi theo năm tháng.

CHÚC BẠN TUẦN MỚI, THÁNG MỚI NĂNG LƯỢNG, VUI VẺ!

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

CHÚNG TA CÓ CÙNG ĐÍCH ĐẾN, NHƯNG…KHÁC NHAU Ở TIẾN TRÌNH & BÀI HỌC

Một buổi tối cách đây không lâu, trước giờ đi ngủ, vợ chồng tôi nằm cạnh nhau “điểm tin” qua lại mấy chuyện nóng hổi trong ngày. Khi không còn chuyện gì đủ “hot” nữa, tôi gác tay lên trán suy tư nghĩ ngợi bâng quơ, thỉnh thoảng liếc sang nhìn vợ. Nàng thì cầm điện thoại lên lướt facebook. Nàng trượt ngón cái liên tục, chốc chốc dừng lại đọc rồi cười. Trượt tới chỗ bài viết mới của tôi, mắt nàng sáng lên hào hứng: “Có bài mới nữa rồi à chồng!” Nàng chau mày tập trung đọc. Lúc đầu nàng có vẻ gật gù khoái chí, nhưng càng đọc thì sắc mặt nàng càng lộ vẻ nghi ngại, lo lắng. Một hồi, nàng buông chiếc điện thoại xuống thở dài, quay sang kéo tay tôi với giọng có chút dỗi hờn: “Anh đi học gì thì học, học bao nhiêu thì học, nhưng đừng có mà bị dính mắc vô đống kiến thức đó rồi có ngày lại bỏ mẹ con em để đi tu…”

Càng đi sâu vào tìm hiểu, học hỏi và chiêm nghiệm, tôi càng nhìn thấy rõ ràng hơn con đường và tiến trình hoàn thiện bản thân của mình, và cũng hiểu được rằng mỗi người đều có một tiến trình hoàn thiện và trưởng thành với những bài học rất riêng. Con đường của tôi trong giai đoạn này đó là tiếp cận các kiến thức và học hỏi theo hướng chiêm nghiệm và tu tập, sau đó là chia sẻ lại những đúc kết và trải nghiệm của chính mình. Thế nên, không cách nào khác, tôi rèn luyện mình qua việc ứng dụng những lý thuyết tôi học được, đọc được vào trong đời sống, cụ thể là thực hành chánh niệm trong mọi mặt, thực hành yêu thương với mọi người.

Tôi thấu hiểu được những lo lắng của vợ bởi tôi biết rằng nàng đang thấy tôi thật sự tập trung vào việc tu tập cá nhân. Mà bởi con đường tu tập còn dài và đích còn xa nên có những lúc, năng lượng từ tôi tỏa ra chưa thật sự mang lại bình an, yêu thương, đủ đầy để vợ tôi có thể cảm nhận được để rồi yên tâm, tin tưởng. Lúc ấy, tôi quay sang cầm tay vợ, nhìn vào mắt nàng và nói: “Hiện tại bây giờ anh đang tu tập chứ không phải đi tu…( 🤣”TU” khó lắm chứ bộ🙃) ” Tôi biết thông qua những lần chúng tôi nói chuyện, và những bài viết của tôi (mà hẳn là nàng đọc rất kỹ, hi vọng là vậy), nàng đồng ý (về mặt lý thuyết) rằng hạnh phúc của mối quan hệ phụ thuộc vào việc từng người có khả năng hạnh phúc tự thân, hay nói cách khác là biết yêu thương chính bản thân mình hay không. Nhưng rồi, khi phải “chứng kiến” những khoảng lặng khi tôi “tự sướng” (là những lúc tôi thinh lặng, ngồi yên, nằm yên, suy tư… một mình), chắc nàng thấp thỏm, âu lo…

Khi tôi viết ra những bài dài ngoằng, cũng chính là những lúc tôi quay vào bên trong chính mình để chiêm nghiệm, để đúc kết, để soi rọi, để đối chiếu, để tu sửa, để chạm được đến những giá trị của cái tâm chân thật, của linh hồn thuần khiết: yêu thương, cho đi, lắng nghe, chia sẻ, mở lòng, đón nhận, cảm thông… Tôi biết rằng, sẽ luôn có những ai đó cũng đọc và cảm thấy chỉ toàn những lý thuyết sáo rỗng, không thực tế. Thực ra, càng về sau này, tôi càng thấu rõ rằng, các lý thuyết đó không phải ai cũng có thể đón nhận được, và không phải ai cũng đủ nhân duyên để thực hành được trong kiếp sống này. Chúng ta có thể biết được đâu là chân lý, có thể ý thức được đâu là điều phải làm, nhưng đôi khi nội lực và nhân duyên chưa khớp được với nhau để điều tốt đẹp tựu hình. Thế nên, với những bài viết của mình, tôi không mong cầu tất cả mọi người ai nấy đều hào hứng đón nhận hay được tác động mạnh mẽ để tu tập và biến đổi. Bởi như đã nói, mỗi người có một tiến trình và bài học khác nhau trong kiếp này. Có những người tiến trình của họ là phải lao vào kiếm tiền, phải hi sinh cuộc sống gia đình, đánh đổi sức khỏe để kiếm thật nhiều tiền… vì đó là bài học họ cần trải qua. Có những người tiến trình của họ là phải dính mắc với chồng/vợ, con cái, suốt ngày đau khổ bởi sở hữu và lệ thuộc nhau, đưa nhau lên bờ xuống ruộng trong các mối quan hệ… để học những bài học của họ, đó cũng là tiến trình họ phải trải qua. Có những người suốt ngày ôm cặp cắp sách đi học, họ trải nghiệm và học những bài học của họ thông qua chiêm nghiệm, nghiên cứu… đó cũng là tiến trình họ phải đi qua…

Tất cả chúng ta, không trừ một ai, đều cần phải đi qua con đường tu tập của riêng mình thông qua công việc, các vai trò trong cuộc sống, các mối quan hệ, các biến cố, các sự kiện… trong đời. Điều quan trọng là chúng ta cần quan sát thân tâm mình qua cách mà chúng ta suy nghĩ, nói năng, phản ứng, thể hiện cảm xúc… từ đó, ta soi rọi để hiểu mình, để biết được những điều đó xuất phát từ niềm tin, tư duy, nhận thức, hay giá trị nào của mình. Trên nền tảng những nhận thức và tư duy đúng đắn về vũ trụ, về cuộc sống, về quy luật của tự nhiên… mà ta được tiếp cận thông qua học hỏi, ta sẽ đối chiếu với thân tâm của mình xem ta đã đi đúng đường, làm đúng cách chưa, để rồi biết mình cần rèn luyện, thay đổi, tu tập ra sao để hình thành cho mình những niềm tin đúng, những giá trị cốt lõi của một linh hồn thuần khiết, một tâm chân thật, một tâm tỉnh thức.

Tôi đang ngồi chiêm nghiệm trong yêu thương và mở lòng kết nối với vợ. Tôi hiểu cô ấy có một tiến trình riêng và những bài học riêng. Nhờ đó, tôi hiểu những lời góp ý hay những trăn trở của vợ đang xuất phát từ niềm tin, tư duy và giá trị nào của cô ấy. Thế nên, tôi thấy dễ dàng đón nhận, thấu hiểu và đồng cảm hơn với vợ. Và tôi tin rằng, tôi sẽ biết được cách tiếp cận, lắng nghe, tương tác, đồng hành với vợ trên con đường cả hai cùng tu tập và học những bài học của riêng mình.

P/S: Và khoảnh khắc chụp ảnh với con trai cũng là một dấu mốc tươi đẹp trên tiến trình…Cám ơn cuộc đời!

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

NÓI TIẾNG YÊU SAO QUÁ DỄ?

Tôi nhớ lại ngày con trai tôi bắt đầu bập bẹ nói những từ đầu tiên, trong đó có tiếng “ba”, tôi phấn khích, sung sướng và đầy tự hào. Sau đó, tôi đã cố tập cho con nói câu: “Con yêu ba!” Khi con trai nói sành sỏi, chúng tôi đã giữ được thói quen “tỏ tình” với nhau như thế mỗi ngày. Rồi gần đây, trong một lần con không làm theo ý mình, tôi muốn nói với con “Ba yêu con!” nhưng sao câu nói quen thuộc này không dễ dàng tuôn chảy như mọi lần.

Kể từ nhỏ đến lớn, hầu như chúng ta được dạy nói từ “YÊU” một cách dễ dàng. Khi chưa có ý thức, chúng ta nói YÊU như một cách để học phát âm. Khi lớn hơn một chút, chúng ta được dạy nói YÊU để đạt được một điều mình mong muốn, kiểu như “Con nói yêu mẹ đi, mẹ cho con cái kẹo!” Rồi khi vui sướng, như khi được tặng món quà yêu thích, chúng ta nhảy cẫng lên và sà vào lòng ba rồi cất lên tiếng nói yêu ba… Chúng ta đã từng là những đứa bé được dạy nói YÊU trong các bối cảnh, tình huống như thế – là lúc cần được đáp ứng, là lúc tràn ngập cảm xúc (sung sướng, vui vẻ, thích thú…) và giờ đây, hầu như chúng ta cũng đã dạy con cái mình nói tiếng YÊU theo cách tương tự. Chúng dần dần lớn lên và “áp dụng” nói lời YÊU khi nhìn thấy cái đẹp, khi ăn một món ngon, khi khoái một món đồ, khi thích một ai đó… và khi không còn cảm xúc với điều đó hay người đó nữa thì không thể cất lên lời YÊU. Như thế, hầu như ai nấy đều hiểu sai và dùng sai từ YÊU ngay từ khi còn nhỏ.

Nếu YÊU chỉ được thốt ra khi chúng ta vui hay lúc chúng ta cần cái lợi cho mình, khi được yêu cầu nói hay thậm chí khi rất không muốn mà bị buộc phải nói… thì dần dần chữ YÊU trở thành phương tiện, công cụ của cái tôi – để kiếm lợi, để thu vén, để yên thân, để thể hiện mình… và chỉ yêu những thứ đại diện cho cái tôi của mình – như yêu đất nước Việt Nam, yêu đội tuyển bóng đá Việt Nam, yêu chiếc xe của mình, yêu cha mẹ của mình… và không thể yêu nước khác, đội bóng nước khác, xe của người khác, cha mẹ của người khác… Đó không phải là YÊU đúng nghĩa.

Lẽ ra ngay từ nhỏ chúng ta cần được chỉ dạy rằng không chỉ khi thấy vui, khi thấy được thỏa mãn, khi thấy còn cảm xúc tích cực với một ai đó hay vật nào đó thì mới nói tiếng YÊU, mà ngay cả khi buồn bã, bực dọc, mất đi cảm xúc yêu thích thì cũng cần nói lời YÊU. Vì tình yêu đích thực là yêu nguyên vẹn, yêu tất cả mọi điều thuộc về đối tượng đó, yêu trọn vẹn con người của họ; yêu họ không phải vì họ mà vì tình yêu đích thực đến từ trong mình, tỏa ra từ mình như một nhu cầu cho đi của mình, không lệ thuộc đối phương hay tình trạng của đối phương. Và nếu điều này còn khó khăn với những ai chưa tu tập hoặc chưa đạt được mức độ tỉnh thức trong đời sống hoặc trong tình yêu thì đừng vội nói tiếng YÊU vì tình yêu đích thực theo Đức Phật dạy thì phải có đủ cả các yếu tố TỪ BI – TRÍ HUỆ – DŨNG KHÍ.

TỪ BI

Yêu không chỉ là thích mà còn biết đón nhận, tha thứ, bỏ qua, nhẫn nại, khiêm nhường, không hận thù, không phán xét… Khi nói YÊU mà thấy khó lòng bỏ qua, tha thứ cho những thiếu sót, lỗi lầm của người ta yêu thì hẳn đó chưa phải là tình yêu vô điều kiện. Khi nói YÊU mà thấy khó để nhẫn nại trong những bước đường đồng hành cùng nhau thì vẫn chưa thể gọi là tình yêu đích thực. Tôi có một người bạn trong một phút nổi nóng mất kiềm chế đã tát vợ anh một bạt tai, và từ đó về sau, dù không hề có thêm một cái tát nào nữa, nhưng trong mọi lần tranh luận với nhau, vợ anh luôn nhắc lại cái tát đó vào bảo rằng cô ấy không thể nào quên. Và hẳn là trong cuộc hôn nhân đó, chí ít là nơi người vợ đã thiếu lòng từ bi – một đặc tính của tình yêu đích thực.

TRÍ HUỆ

Yêu cần có đủ hiểu biết, nắm được qui luật cuộc sống, quan sát và thấu hiểu đối tượng, biết được điều gì tốt cho họ, không phải chỉ nuông chiều hay làm vừa lòng/đẹp lòng đối tượng để rồi họ trở nên lệ thuộc, ỷ lại, yếu ớt, thiếu trưởng thành… Điều này chúng ta thường thấy ở các bậc phụ huynh, khi để cho cảm xúc lấy mất đi sự sáng suốt, họ dễ mất tỉnh thức trong nuôi dạy con và không còn thật sự mang lại những điều tốt đẹp cho cuộc đời của con cái mình. Đơn giản như việc sợ con cực khổ nên tạo mọi điều kiện tốt nhất cho con, và điều đó dễ khiến con cái trở nên lười nhác, yếu đuối, thiếu nỗ lực, ỷ lại…

DŨNG KHÍ

Khi chúng ta cho rằng mình yêu thương một ai đó, nhưng nếu không phải từ tình yêu đích thực, chúng ta rất dễ bị nhiều nỗi sợ chi phối. Sợ người mình yêu bị tổn thương, sợ người mình yêu bỏ rơi mình, sợ người mình yêu hiểu lầm ý mình, sợ người mình yêu khổ sở, sợ người mình yêu không tôn trọng mình… Đó chính là những biểu hiện của sự yếu ớt, lệ thuộc, dính mắc – là yêu từ lớp vỏ cái tôi. Thế nên, dũng khí lại là một đặc tính quan trọng không thể thiếu của tình yêu đích thực. Đó là khi chúng ta can đảm nói ra những điều cần nói, dũng cảm làm những việc cần làm, dám nói dám làm những điều mà nỗi sợ hãi thường níu giữ ta lại… bởi bằng trí huệ và lòng từ bi, chúng ta thấy đó là những gì cần nói, cần làm và chắc chắn mang lại những điều tốt đẹp cho người mình yêu thương. Nếu không có dũng khí, chúng ta dễ nói lời dối lòng dối người một cách ngọt ngào, lại khó thốt ra những lời chân thật nhưng có ích lợi; chúng ta rất dễ cả nể, sợ người khác tổn thương, và sợ cả mình cũng có thể bị tổn thương khi nói ra những điều cần nói hay làm những việc cần làm. Thế nên, không thể gọi là tình yêu đích thực nếu thiếu lòng dũng cảm – một phẩm chất giúp chúng ta luôn ở trong sự thật và sự thuần khiết.

Khi đi tìm một đối tượng để yêu thương, để gắn bó, chúng ta thường quan sát, xem xét để lựa chọn người có đủ “tiêu chuẩn” phù hợp với mình thì mình mới có thể yêu. Nhưng sự thật là YÊU được hay không lại chẳng liên quan gì đến đối tượng mà bạn chọn nhưng là do khả năng YÊU THƯƠNG của chính bạn, bởi trong vùng tình yêu đích thực thì chúng ta mới có thể biết yêu thương, lan tỏa yêu thương và trao đi yêu thương. Và khi chưa thật sự YÊU đích thực như thế, đừng vội nói tiếng YÊU.

Hôm nay, tôi tiếp tục tập nói “Ba yêu con!” ngay cả khi con trai tôi bướng bỉnh, chưa ngoan; nói “Anh yêu em!” ngay cả khi vợ tôi cằn nhằn, khó ở; và nói “Tôi yêu tôi!” dẫu tôi có sai sót, thất bại hay vấp ngã. Mỗi khi làm điều này, trái tim tôi lại được kéo về gần hơn với vùng tình yêu vô lượng vô biên và thuần khiết.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

TIỀN KHÔNG MUA ĐƯỢC TÌNH, SAO NHIỀU NGƯỜI VẪN DÙNG TIỀN ĐỂ KIẾM TÌNH?

Đối với nhiều người, tình yêu là một cuộc tìm kiếm hay chính xác hơn là người ta đi tìm kiếm người yêu. Họ nghĩ rằng cứ tìm sẽ thấy, cứ mơ sẽ gặp. Từ thời còn độc thân, lúc còn đầy đam mê sưu tầm và học hỏi về các chiêu trò tán gái (mà bằng ngôn từ mĩ miều thì người ta gọi bằng “nghệ thuật chinh phục các nàng”), tôi cũng từng được nghe chia sẻ một phương pháp rất “cấp tiến” rằng: hãy phác thảo chân dung người trong mộng thật rõ ràng và chi tiết – từ vóc dáng cho đến tính cách, trí tuệ, nghề nghiệp, giá trị sống…, rồi cài hình ảnh ấy vào thật sâu trong tiềm thức… đó là cách để điều bạn khao khát dễ dàng trở thành hiện thực; và rồi chân dung mà bạn đã “vẽ” ra theo cách sống động ấy một ngày đẹp trời nào đó sẽ bằng xương bằng thịt mà “đâm sầm” vào đời bạn. Nhiều người còn đưa ra bài toán xác suất để đi tìm tình yêu: cứ hễ đi nhiều, gặp nhiều, tương tác nhiều… thì xác suất tìm ra tình yêu của đời mình cao hơn… Chẳng biết đúng sai thế nào, nhưng với tôi, tình yêu còn là chuyện của duyên số nữa. Tôi từng quan sát và thấy rất nhiều những “ẩn số” trong tình yêu mà khó lòng lý giải được. Có người ngay bên cạnh ta, trải qua những vui buồn tuổi thơ, cùng lớn lên bên nhau, chứng kiến những thăng trầm của đời nhau, nương tựa nhau trong nhiều mặt, có tình thương dành cho nhau… nhưng rồi không thể tiến xa hơn một tình bạn (kiểu như Ngạn và Hà Lan trong Mắt Biếc); còn có người ở đâu xa lắc xa lơ, cách nhau vạn dặm, ngăn trở nghìn trùng… thì lại bước vào đời nhau để nên vợ nên chồng. Thật vậy, từ ngàn đời nay hẳn ai cũng thấy là nhiều cặp đôi đến với nhau không theo bất cứ một sự hợp lý nào cả.

Đến bây giờ tôi nhận ra rằng, tình yêu đến với mình hay không là nằm ở khả năng chúng ta mở lòng đón nhận và không ngăn cản dòng chảy của tình yêu. Bởi vì xét cho cùng, đi kèm với việc ai đó không thể yêu được là vì họ để nỗi sợ hãi, những tổn thương cũ, những mô thức ghi nhận về tình yêu lệch lạc làm cho họ tự giới hạn và cản trở tình yêu vào. Vì vậy, chỉ khi thật sự tháo gỡ các rào cản tình yêu, mở đường thông thoáng để tình yêu có thể đến với trái tim bằng cách chữa lành thì lúc đó chúng ta mới tính đến chuyện có người yêu. Hay nói chính xác hơn, lúc đó tình yêu của đời mình mới đến với mình một cách tự nhiên.

Một sai lầm nữa là nhiều người vẫn nghĩ rằng tình yêu là một cuộc chinh phục hay một cuộc trao đổi. Cho rằng đó là một cuộc chinh phục nên người ta thi nhau thể hiện mình nhằm nổi bật, cuốn hút và để lại dấu ấn. Nhiều chiêu trò núp bóng dưới tên gọi lãng mạn và ân cần được tung ra: tặng 999 đóa hồng, đứng dưới mưa chờ đợi, liên tục đón đưa, quà cáp đủ dịp… Tất cả những điều đó càng che khuất đi sự chân thành đích thực trong tình yêu. Nghĩ rằng đó là một cuộc trao đổi nên khi nhắm giá bên kia càng cao thì người ta càng đầu tư nhiều từ thời gian, công sức, cho đến giá trị quà tặng, những bữa ăn đẳng cấp, những chuyến du lịch sa hoa… Đương nhiên giá của người kia chỉ phụ thuộc vào khả năng thẩm định giá của người này chứ không phải từ giá trị đích thực của chính bản thân người ấy. Từ đó, dễ dẫn đến những cảm giác chán nản, thất vọng, cảm thấy thua lỗ… nếu ta thất bại; hoặc cảm giác chiến thắng, hoàn tất phi vụ… nếu ta thành công. Những điều này không hề liên quan đến tình yêu đích thực hay tình yêu vô điều kiện, nó chỉ là sự chán nản hoặc hả hê của cái tôi mà thôi.

Chính vì quan niệm tình yêu là cuộc kiếm tìm, cuộc chinh phục, trò đổi chác nên không ít người đàn ông nghĩ rằng có thể dùng tiền bạc, vật chất để có được tình yêu. Và đáng buồn thay là người phụ nữ khi được đưa vào “cuộc chơi” này cũng lầm tưởng rằng số tiền người đàn ông bỏ ra để chăm sóc và “đầu tư” vào mình ngang bằng với sự chân thành và mức độ yêu thương của người ấy dành cho mình. Trong khi từ trong sâu thẳm, điều phụ nữ cần trong mối quan hệ là sự an toàn, bình yên, tự do, được là chính mình, được nâng đỡ, được khích lệ… Nhưng bi kịch là họ cứ nhầm lẫn những nhu cầu bên trong này có thể được đáp ứng bằng những thứ vật chất bên ngoài. Đó là một nhận thức sai lầm khủng khiếp. Cho nên những “kẻ săn đuổi” dùng tiền thì vẫn cứ đổ tiền vào để nhử “con mồi”, “con mồi” thì vẫn tin rằng nơi nào nhiều tiền là nơi êm ái, tốt đẹp. Và thế là bẫy vẫn được giăng ra và “con mồi” vẫn cứ sa bẫy. Kẻ trơ trọi và lạc lõng duy nhất trong trò chơi dùng tiền đổi tình chính là Tình Yêu Đích Thực. Kẻ này đã bị lãng quên, không được đánh thức, không được mang ra để trao đi một cách chân thành; rồi kẻ này còn bị mạo danh, bị lầm tưởng. Trong khi, chỉ cần kẻ ấy xuất hiện giữa 2 người là cả 2 bên đều đủ đầy, mọi đau đớn, tổn thương đều được chữa lành, mọi nhu cầu về bình an, hạnh phúc đều được đáp ứng.

Vì vậy, đừng đi “săn mồi” cũng như đừng trở thành “con mồi” tìm một cái bẫy êm ái để vướng vào nữa, cả 2 hãy hướng đến việc đánh thức tình yêu đích thực bên trong mình. Đó là con đường duy nhất đúng giữa muôn nẻo đường.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

BẠN HAY CÁI TÔI CỦA BẠN ĐANG SỐNG?

Từ khoảnh khắc được sinh ra đời, mọi thứ nơi ta và xung quanh ta bắt đầu lớn dần lên. Ngoài việc phát triển về mặt cơ thể – chiều cao, cân nặng…, nếu may mắn tài chính của ta cũng dày lên, đồ đạc của ta cũng nhiều lên, các mối quan hệ của ta cũng dần trở nên phong phú hơn, thế giới quan của ta cũng ngày càng mở rộng… Và nếu chúng ta cứ sống một cuộc sống hướng ra bên ngoài, tập trung phát triển những gì liên quan đến phần xác thì có một thứ vẫn không ngừng lớn mạnh đó chính là “cái tôi” của mỗi chúng ta. Có rất nhiều nghiên cứu liên quan đến cái tôi hay người ta còn gọi là bản ngã của con người. Nhưng dưới góc nhìn tâm linh thì cái tôi chính là lớp vỏ bọc tự vệ, là các vai diễn mà chúng ta thường xuyên sử dụng nó, khoác nó lên mình để thể hiện mình trong cuộc sống.

Chẳng hạn, khi bạn có con, vai diễn ông bố/bà mẹ của bạn bắt đầu xuất hiện. Vai đó sẽ không để cho bạn sống hoàn toàn như cũ so với thuở còn độc thân hay thời điểm chưa có con. Bạn bắt đầu có những thay đổi cho phù hợp với vai trò làm cha/làm mẹ. Bạn bắt đầu nghiêm trọng hơn, bạn tỏ ra mẫu mực hơn, thậm chí bạn gia trưởng hơn, bạn muốn thể hiện trước mặt con cái mình là người cha/người mẹ tuyệt vời/thành đạt/đầy tình thương/đáng tin cậy hay theo một cách nào đó bạn muốn… Rồi khi bạn bè của con đến chơi, bạn cũng muốn thể hiện sự quan tâm, chu đáo, tử tế… để các cháu có cái nhìn thiện cảm về bạn, để con bạn nở mày nở mặt về ba/mẹ chúng. Trong sâu thẳm, bạn đang diễn vai của người làm cha/mẹ. Khi đi làm, bạn có thể vào vai một người sếp gần gũi và nhẹ nhàng. Bạn có thể vừa bực mình vì một chuyện gia đình, nhưng khi bước vào văn phòng thì bạn vẫn cố gắng nở một nụ cười tươi với mọi người và thân thiện chúc mọi người một ngày vui vẻ. Khi một đứa nhân viên của bạn làm việc thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng, gan bạn muốn túm cổ nó lên hỏi tội thậm chí đuổi cổ, nhưng rồi bạn lại cố gắng kiềm chế để rủ nó ra café nói chuyện. Bạn muốn giữ hình ảnh một người sếp ân cần và bao dung nên bạn không thể hành xử theo cách “bung dao”.

Vì đâu chúng ta hình thành nên những cách hành xử như vậy? Một số nhà tâm lý gọi đó là “game”, một kiểu chơi mà bạn dùng để bạn có thể tồn tại và được đáp ứng các nhu cầu của mình trong đời sống. Các vai diễn mà bạn thể hiện hay các game mà bạn đang chơi được hình thành qua năm tháng, đặc biệt là trong những năm đầu đời. Khi mà tâm trí bạn như một tờ giấy trắng, lúc này, cách bạn tương tác với những người đầu tiên trong đời như cha mẹ, ông bà, người chăm sóc… để học cách tồn tại trong cuộc sống đã dần dần hình thành các kết nối thần kinh trong não của bạn, và bạn thấy đó là cách hiệu quả để bạn có thể được đáp ứng các nhu cầu. Giả như nếu trước đây bạn được đáp ứng các nhu cầu về ăn, uống, ngủ, chơi, nhõng nhẽo… bằng tiếng khóc của mình, có nghĩa là muốn gì cứ khóc là được, thì mỗi khi cần gì, bạn thường khóc lóc, giãy giụa, ăn vạ… để có được thứ mình muốn. Lớn dần lên, bạn sẽ dùng cách mè nheo, lãi nhãi hay công kích người khác để bạn được đáp ứng nhu cầu. Nếu lúc nhỏ, tiếng khóc của bạn không giúp bạn có được sự thỏa mãn các nhu cầu của mình, như khi bạn xin gì đó mà không được cho, hay khi bạn bị người lớn la, bạn biết khóc lóc không hiệu quả và bạn chọn lầm lũi, im lặng, và rồi người lớn tự động đáp ứng nhu cầu cho bạn (có thể vì thấy bạn quá đáng thương, quá tội nghiệp). Đến khi lớn lên, bạn sẽ có xu hướng chọn cách thoái lui, giữ im lặng để các yêu cầu của bạn được người khác đáp ứng chứ không phải bằng cách mè nheo hay tấn công. Đó chỉ là những ví dụ rất đơn giản để bạn dễ hình dung là vai diễn, các game bạn chơi được hình thành như thế nào.

Từ những quan sát về cách phản ứng hay hành xử của chính mình, bạn có thể thấy được cái tôi của mình có những yếu tố gì và định hình nên con người chúng ta ra sao. Thông qua đó, bạn cũng sẽ thấy rõ là gần như bạn không có khả năng sống thật với chính mình mà chỉ hóa thân vào các vai diễn, các trò chơi, các lớp vỏ bọc để bạn tồn tại mà thôi.

Điều hình thành trong cái tôi dễ được nhắc đến nhất là các niềm tin về bản thân. Niềm tin chính là những điều bạn tin về cuộc sống và tin về bản thân. Nhưng kỳ thực, tất cả những niềm tin này không phải là chân lý, nhưng do qua quá trình bạn tương tác với cuộc sống, tương tác với những người xung quanh và rồi bạn cho đó là những điều cực kỳ đúng. Chẳng hạn một trong những niềm tin về đời sống tình cảm rất sai lầm mà nhiều người vẫn xem như một lẽ phải: yêu là phải ghen. Không ít người xem các trò ghen tuông vừa là quyền, vừa là thông điệp để chứng minh tình yêu và hiên ngang tuyên bố: Tôi yêu nên tôi có quyền. Đó là tiếng nói của kẻ ghen tuông, nhưng đáng buồn thay, những người là nạn nhân của những chuyện ghen tuông dù lãnh nhận những hậu quả tệ hại của việc ghen tuông thì cũng cho rằng hành động của người kia là đúng đắn bởi họ đều có chung một niềm tin: yêu là phải ghen.

Loại vỏ bọc thứ 2 mà bạn cài vào mình có tên gọi là các cách nghĩ tiêu cực. Bất cứ một sự việc nào xảy ra trong đời bạn cũng hình thành nên một cái neo. Và nếu những cái neo nào đó dẫn đến các phản ứng tiêu cực, và thông qua đó bạn đã từng tồn tại được thì bạn sẽ giữ chặt cái neo đó hay cách phản ứng đó. Chẳng hạn, nếu bạn từng thất bại trong một cuộc tình, bạn bị một người đàn ông dối lừa phản bội, từ đó bạn bắt đầu hình thành một cách nghĩ: cứ chân thật, chân thành, hết mình với đàn ông thì thế nào họ cũng xem thường, lợi dụng rồi bỏ rơi. Từ đó về sau, mỗi lần gặp bất cứ người đàn ông nào, cách nghĩ tiêu cực ấy luôn lên tiếng và điều khiển bạn. Và chắc chắn, với cách nghĩ như vậy thì cuộc đời bạn không bao giờ có được hạnh phúc.

Bộ mặt thứ 3 của cái tôi mà bạn vẫn sa vào đó là các thói quen xấu. Đã gọi là thói quen rồi thì chắc chắn bạn không thể thoát khỏi nó nếu bạn không ý thức một cách rõ ràng rằng nó đang tạo ra cho đời bạn các kết quả tồi tệ khủng khiếp mà nếu không thay đổi thì bạn tiêu đời ngay tắp lự. Còn nếu tình trạng chưa có gì khẩn cấp, bất chấp kết quả xấu, bạn vẫn ung dung sống với nó. Nói đâu cho xa, thói quen ăn uống gấp gáp đã ảnh hưởng đến sức khỏe của chúng ta biết bao nhiêu, nhưng rồi khi chưa thấy rõ hậu quả cuối cùng, mấy ai trong chúng ta chủ động thay đổi?

Khía cạnh thứ 4 của cái tôi mà chúng ta cũng thường xuyên vướng phải đó chính là những cảm giác tội lỗi, mâu thuẫn nội tâm giằng xé. Những đau đớn, tổn thương bạn vấp phải trong đời chưa bao giờ được chữa lành bằng liều thuốc thời gian đâu, nó vẫn hằng âm ỉ bên trong tiềm thức của bạn. Những điều này khiến bạn tạo nên một vỏ bọc hay rào chắn cho mình trong các cách hành xử nhằm bảo vệ mình trước những tổn thương cũ, đau đớn cũ. Thậm chí, càng ngày bạn càng có xu hướng thu nhỏ thế giới của mình lại để bớt đụng chạm, bớt va vấp, bớt đau thương. Những tổn thương đó khiến bạn có xu hướng đánh giá rất thấp bản thân mình. Và điều nghiêm trọng hơn đó là cuối cùng bạn cho rằng mình chẳng xứng đáng với bất cứ thứ phần thưởng nào trong đời kể cả hạnh phúc, tình yêu, hay sự bình an trong tâm hồn. Rồi rất nhiều cảm xúc tiêu cực khác nữa đã hình thành nên lớp vỏ bọc của bạn, có thể liệt kê ra hàng loạt như: sợ hãi, giận dữ, khó chịu, lo lắng, buồn bã, đớn đau… Tất cả những cảm xúc tiêu cực này đã được hình thành trong tiến trình bạn sống, đó là những cảm xúc đương nhiên phải có. Nhưng bi kịch ở chỗ khi nó xuất hiện thì bạn ghim giữ nó và bạn rút ra cho mình một bài học kinh nghiệm đó là phải né tránh tất cả những điều làm cho nó xảy ra; nhưng sai lầm thay, đó lại là những bài học cực kỳ thiếu sáng suốt và tỉnh thức. Để rồi từ đó về sau bạn không còn có thể sống trọn vẹn trong cuộc đời này nữa.

Tóm lại, các mặt trong cái tôi của bạn kết hợp lại với nhau đã tạo nên một câu chuyện về bạn từ rất lâu rồi. Vì vậy mà người ta vẫn nói rằng chúng ta đã chết từ năm 25 tuổi, mãi đến năm 75 tuổi mới được đem chôn. Thật vậy, ngay từ những năm 25 tuổi, những chuyện xảy ra, những biến cố ập đến, những quan niệm về bản thân được hình thành… khiến cho chúng ta đã viết nên câu chuyện đời mình và không bao giờ thay đổi câu chuyện cuộc đời mình nữa. Hãy thử nghĩ xem, chẳng phải đời sống tình cảm hay các mối quan hệ của bạn luôn bị cái tôi này chi phối và càng ngày nó càng mạnh mẽ hơn sao? Theo cách đó, bạn có giật mình nhận ra khi bạn bắt đầu một mối quan hệ, thậm chí bạn bước vào cuộc hôn nhân không phải bằng con người thật của chính mình – một con người dũng cảm, biết yêu và biết sống vô điều kiện với tình yêu của mình? Con người thật sự của bạn đã vắng mặt, chỉ còn ở đó cái tôi của bạn đang nhiễm nhương và thâu tóm. Và trong tình trạng “chủ vắng nhà” như thế, cái tôi của bạn sẽ “lộng hành” và kết quả là bạn chỉ có thể làm khổ người khác hoặc tự làm khổ mình trong một mối quan hệ hay trong một cuộc hôn nhân chỉ mang tính chất đáp ứng nhu cầu của cái tôi mà thôi.

Cách duy nhất là bạn phải rũ bỏ các vai diễn này, dũng cảm viết lại câu chuyện của cuộc đời mình, chữa lành những trục trặc và nỗi đau, dám dấn thân và sống, dám phơi bày và bộc lộ con người thật của mình; chỉ có như vậy thì những phần thưởng xứng đáng mới đến với bạn. Bạn càng thuần khiết hơn thì những gì bạn hút vào cuộc đời bạn cũng thuần khiết hơn, trong đó có cả tình yêu và cả những người bạn yêu thương. Nuôi dưỡng cái tôi là bản năng nhưng không phải là bản năng của một người tỉnh thức. Những người tỉnh thức ngay từ thuở ban đầu luôn được nhắc nhở rằng trong họ có phần linh hồn thuần khiết, luôn có sự dẫn dắt khôn ngoan, đầy yêu thương và sáng suốt của God, của Vũ trụ, của Tình yêu. Để rồi mỗi một lần cuộc đời họ xảy ra điều gì đó, họ lại dùng sự khôn ngoan này để chữa lành và rút ra bài học để trưởng thành. Hãy nhớ rằng bạn không bao giờ có thể thoát khỏi lớp vỏ cái tôi và sự điều khiển của cái tôi này nếu bạn không chọn cho mình một chủ nhân đích thực đó chính là God, là Vũ trụ, là Nguồn, là Tình yêu.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

BẠN CÓ ĐANG NGỠ MÌNH YÊU THƯƠNG VÔ ĐIỀU KIỆN?

Khi dành tình cảm cho một ai đó thật đặc biệt, chúng ta rất dễ lầm tưởng rằng mình yêu thương người ấy một cách vô điều kiện. Khó để có thể nghĩ khác đi khi ta thấy rằng mình luôn sẵn sàng làm tất cả cho người mình yêu. Nhìn thấy một cô gái mang chiếc túi xinh xắn, ta ngoái đầu nhìn theo và xuất hiện ý tưởng về một món quà bất ngờ dành cho nàng cuối tuần này. Thấy một đôi giày thể thao tuyệt đẹp được trưng bày trong cửa hàng lúc đi ăn trưa nay, ta nghĩ ngay rằng chàng nhà mình nhất định phải có một đôi. Đi ngang qua một tiệm kem đủ loại bắt mắt, ta chọn ngay điểm đến tối nay của mấy nhóc tì nhà mình chính là đây. Rồi ta sẵn sàng từ bỏ những cuộc vui với bạn bè để về nhà với vợ/chồng, con cái sau giờ làm; rồi ta sẵn sàng thức khuya, dậy sớm, hi sinh cả tuổi xuân của mình để chăm lo cho con cái, gia đình;, rồi ta sẵn sàng giả vờ no quá để dừng đũa khi thấy người mình thương đang ăn ngon miệng…

Thật vậy, cảm xúc mạnh mẽ ta dành cho những người mình yêu thương luôn thúc giục mọi suy nghĩ, lời nói, hành động của ta hướng về họ với tràn đầy tình yêu. Sẽ rất phũ phàng và chói tai khi tôi bảo rằng đó chẳng phải là tình yêu vô điều kiện đâu. Khó nghe nhưng đó là sự thật. Có một số trường dạy trẻ con truyền thông rằng đây là nơi yêu trẻ vô điều kiện. Những người làm cha làm mẹ cũng rất dễ nói rằng mình thương con vô điều kiện. Các cặp đôi yêu nhau hay vợ chồng cũng dễ tưởng mình đang trao đi một tình yêu không đòi hỏi. Nhưng rồi chúng ta hãy thử quan sát và suy ngẫm sâu hơn xem liệu có đúng như thế hay chỉ là sự lầm tưởng mà thôi.

Trẻ con là đối tượng mà người lớn rất dễ bị lệ thuộc vào bởi người lớn say mê với những niềm vui, vẻ hồn nhiên, năng lượng trong trẻo chúng mang lại. Một bộ mặt mè nheo đáng yêu của một em bé khiến người lớn khó lòng từ chối nó điều gì. Nhìn giấc ngủ bình yên của con khiến hầu như những người làm cha mẹ sẵn sàng đánh đổi sức khỏe của mình để làm việc những mong con có một cuộc sống đủ đầy. Thấy con rơi nước mắt vì thua kém bạn bè có thể bóp nghẹt trái tim người cha/người mẹ, và họ sẵn sàng làm bất cứ điều gì để mua lại tiếng cười cho con… Khi làm những điều đó, chúng ta có chắc mình làm với một tình yêu vô điều kiện? Giả như khi bạn làm tất cả như thế vì con, nhưng nó lại không nghe lời bạn, bạn có thể tiếp tục trao đi một tình yêu không suy suyển? Ngay cả khi bạn rút ruột để nói rằng: “Tôi sẵn sàng hi sinh cuộc đời mình vì nó là con tôi” thì cũng chẳng phải là tình yêu vô điều kiện đâu, bởi tình yêu vô điều kiện thì không phân biệt bất cứ điều gì.

Trong mối quan hệ yêu đương hay vợ chồng cũng vậy, kỳ thực là chúng ta quá lệ thuộc vào nhau. Chúng ta quá cần, quá ham thích, quá si mê những gì người kia mang lại cho mình nên chúng ta sẵn sàng làm mọi thứ cho người kia. Nhưng ẩn sâu trong mình là động cơ đến từ khao khát được thỏa mãn những nhu cầu của bản thân, có thể không nói ra, nhưng nếu chúng ta không được đáp ứng điều mình mong mỏi từ người mình yêu thương thì ngay lập tức ta rơi vào sự bực dọc, bứt rứt, thậm chí thù hằn. Tôi từng có một anh bạn chơi chung trong nhóm, lúc bấy giờ cả đám chúng tôi rất ngưỡng mộ và xem anh ấy là tấm gương đáng học hỏi về đời sống hôn nhân. Anh hầu như rất tôn trọng và đón nhận mọi khác biệt của vợ anh. Dẫu vợ anh ấy không phải là người quá hoàn hảo, nhưng chẳng khi nào thấy anh ấy phàn nàn về vợ mình, ngược lại, luôn nhắc đến vợ bằng ánh mắt đầy yêu thương. Nhưng rồi, khi nghe tin cặp ấy chia tay, tôi không tin vào tai mình. Tôi tìm đến gặp anh bạn của mình để hỏi cho ra lẽ, thì anh ấy bảo rằng: “Tớ có thể làm tất cả cho cô ấy, đón nhận tuyệt đối cô ấy; đổi lại, tớ chỉ cần cô ấy biết nghe lời mẹ tớ. Vậy mà thỉnh thoảng cô ấy vẫn cứ thẳng thắn bày tỏ quan điểm riêng của cô ấy…” Vậy đó, hầu như chúng ta luôn ngấm ngầm mong đợi, kỳ vọng một điều gì đó nơi người mình yêu thương. Và khi không được thỏa mãn, chúng ta dễ dàng mất kiên nhẫn, phản ứng gay gắt và thậm chí đạp đổ.

Tình yêu vô điều kiện mà thứ đã từng có trong mỗi chúng ta – nơi phần linh hồn thuần khiết của chính mình; nhưng rồi khi được lớn lên với phần thân xác đầy giới hạn, chúng ta đã dần rời xa và lạc mất điều đó từ rất lâu rồi. Thế nên, tình yêu vô điều kiện là điều không còn có sẵn nữa, cũng không tự nhiên mà đến nhưng phải trải qua rèn luyện, tu tập để khơi dậy và rất cần được “thử lửa” trong nhiều tình huống để chúng ta thật sự nhận biết tình yêu vô điều kiện có đang tuôn chảy nơi mình hay chưa. Và không ai có thể có được tình yêu vô điều kiện để trao ban cho người khác nếu người ấy không biết yêu thương chính bản thân mình vô điều kiện. Tình yêu ấy trước khi lan tỏa ra bên ngoài thì nó phải tràn đầy từ bên trong. Bởi vì chỉ khi bản thân đủ đầy, chúng ta mới không có những nhu cầu nảy sinh cần được người khác đáp ứng. Khi không có nhu cầu, không kỳ vọng, không đòi hỏi, không mong đợi được đáp trả điều gì, chỉ một mực mở lòng cho tình yêu bên trong mình tuôn chảy ra bên ngoài, đó đích thực là lúc chúng ta trao đi tình yêu vô điều kiện.

Và để cho tình yêu ấy có thể dư dật trong mình và tuôn trào ra bên ngoài, lan tỏa đến mọi người, vạn vật và mọi điều trong cuộc sống này, con đường duy nhất là hãy mở lòng và kết nối với Nguồn tình yêu đích thực, linh hồn thuần khiết của mình – nơi tình yêu không cạn bao giờ.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

#nguyenducquynh #nguoidanhthuctinhyeu

THỂ HIỆN TÌNH YÊU LÀ MỘT KỸ NĂNG – YÊU ĐÍCH THỰC LÀ SỰ THỨC TỈNH TÂM LINH

Hãy nhớ lại cái thời mà bạn bắt đầu chinh phục một người khác phái mình thích. Lắm khi, chỉ vì một mái tóc thoảng hương, một chiếc răng khểnh xinh xắn, một đôi bờ vai to rộng, một “bo đì” rắn chắc, một ánh mắt thu hút, một nụ cười tỏa nắng, một vòng eo thu hút, một đôi môi hững hờ… mà bạn phải lòng người ấy. Chúng ta vẫn thường gọi đó là tiếng sét ái tình. (Còn về sau này, khi thời kỳ mật ngọt qua đi, chúng ta bảo rằng… “Trời kêu ai nấy dạ”)

Khi bị tiếng sét ái tình đánh ập vào người, không “nạn nhân” nào có thể lý giải vì sao họ yêu thích người kia. Khi buộc phải đưa ra một lý do, theo yêu cầu của phụ huynh chẳng hạn, họ sẽ đi tìm câu trả lời làm vui lòng vừa dạ phụ huynh, rằng: vì cô ấy tốt bụng, đảm đang, dịu dàng… hoặc vì anh ấy là người trách nhiệm, đáng tin cậy… chứ có ai dám nói rằng: vì vòng một cô ấy quá hấp dẫn, hay vì anh ấy có tài rỉ tai những lời ngọt ngào.

Thế nên, điều khiến chúng ta bị quyến rũ bởi một người, mong muốn gắn kết với người đó hầu như là câu chuyện của cảm xúc. Kể từ giây phút “ăn sét”, chúng ta bắt đầu học các kỹ năng thể hiện tình yêu. Kỳ thực, đó là kỹ năng truyền thông với đối tượng thông điệp: “Tôi mê em”, “Em khoái anh”. Những trò lãng mạn như đứng dưới đường hét vọng lên cửa sổ phòng nàng rằng: “Tìm thấy và yêu em là điều đúng đắn nhất cuộc đời anh cho tới lúc này.” Hay hát bài “em ra đi nhan sắc đi thế nên em đừng đi…”

Nhiều người cho rằng, đó là sự bùng cháy của tình yêu, nhiệt huyết của tình yêu, là lửa tình cháy bỏng. Nhưng nói cho đầy đủ và đúng nghĩa, đó là ngọn lửa của tình dục. Chúng ta có thể làm tất cả những điều tuyệt vời nhất cho người ấy để chúng ta có thể gần gũi với người ấy, và nói thẳng ra, là để “lên giường” với người ấy. Thế nên, việc động phòng trong thời kỳ xa xưa đối với văn hóa phương Đông là một điều cực kỳ quan trọng mang ý nghĩa thiêng liêng và dâng hiến trọn vẹn. Nhưng ngày nay, nhất là các bạn trẻ, việc ai có thể chờ đợi cho đến tận đêm tân hôn mới “tận hiến” cho nửa kia của mình hẳn là chuyện… động trời, hiếm có khó tìm. Ngày nay, trong một mối quan hệ yêu đương, nếu không có sự cọ xát, gần gũi nhau về mặt thân xác của hai đương sự thì chắc là… ít nhiều họ có vấn đề về mặt ham muốn. Bạn thấy đó, thời cuộc ngày nay đã quá đổi thay, và nó làm lộ rõ chuyện mong muốn được thỏa mãn nhu cầu của các dục vọng khác nhau nơi chúng ta trong các mối quan hệ. Người thì tìm thỏa mãn thân xác, người thì kiếm an toàn, người thì muốn được chăm sóc, người thì cần sự đề cao bản thân… Chỉ khi được như vậy, chúng ta mới tìm thấy sự thỏa mãn cho cái tôi của mình. Thế nên, tất cả các chiêu thức, nghệ thuật cưa đổ chàng/ nàng chẳng qua là cách chúng ta đưa người kia vào đúng cuộc chơi chúng ta đã “giăng bẫy”, nhất là trò chơi tình ái. Chính vì vậy hàng loạt khổ đau nảy sinh. Trong khi thứ chúng ta cần là tình yêu đích thực, là điều không ai có thể dùng chiêu trò mà có được hay có thể học tập như một kỹ năng, mà nó cần được đánh thức từ bên trong chính mình.

Có nhiều người trong chúng ta không hiểu tình yêu đích thực là gì. Họ tìm cho mình định nghĩa về tình yêu qua tiểu tuyết ngôn tình, qua những vần thơ, những áng văn, những lời nhạc thể hiện những cảm xúc quyến luyến, buồn đau, thất tình, cô đơn, nhớ nhung, lãng mạn, ghen tuông, giận hờn…; trong Phật giáo, người ta gọi đó là ái tình chứ không phải là tình yêu. Tình yêu trong ngôn ngữ của những người theo tâm linh là yêu thương trong đó có chứa đựng cả từ bi.

Vậy tình yêu đích thực là gì?

Gốc rễ của tình yêu đích thực là một tình cảm vô điều kiện, chỉ cho đi và không đòi hỏi bất cứ điều gì được đáp lại – tức là có cũng được, không có cũng chẳng sao. Bởi tình yêu đích thực dựa trên nền tảng một người luôn luôn cảm nhận mình được yêu thương đủ đầy. Vì vậy, tình yêu đích thực phải xuất phát từ việc bạn cảm nhận được tình yêu bên trong mình qua sự chảy tràn tình yêu từ Vũ trụ, từ God. Hãy nhìn những bông hoa, chúng tỏa hương và làm đẹp cho đời, cho người mà chẳng cần đòi hỏi cuộc đời hay con người làm gì đáp lại. Trước người nghèo đói hay kẻ giàu sang, trước người tốt hay kẻ xấu chúng cũng nở vẹn tròn và tỏa hương hết mực. Bạn có thể cho đi một tình yêu vô điều kiện như những bông hoa kia không? Cũng như mặt trời chiếu tỏa ánh sáng và nắng ấm cho tất cả mọi người, không trừ một ai, không kể là người công chính hay kẻ bất lương. Bạn cũng có thể nhìn thấy tình yêu vô điều kiện từ Mẹ Thiên Nhiên. Bất kể con người đối xử với muôn loài vạn vật trong Vũ trụ này tệ hại ra sao, Mẹ Thiên Nhiên vẫn hằng nuôi sống, cưu mang và ra sức chữa lành cuộc sống theo cách kỳ diệu nhất.

Vì thế, nếu bạn đến với một người bằng tình yêu vô điều kiện thì chắc chắn bạn có được hạnh phúc đích thực, bất kể nửa kia của bạn ra sao – cho dẫu người ấy gắn kết vào đời bạn bởi rất nhiều nhu cầu hay khát khao họ cần được đáp ứng. Bởi trong bạn đã đủ đầy tình yêu và bạn chẳng cần đáp lại điều gì. Và khi càng lan tỏa và cho đi tình yêu của mình, bạn càng trở nên tràn đầy và viên mãn bởi vì khi bạn mở lòng để tình yêu từ God đi qua mình, thì dòng chảy tình yêu nơi bạn càng được khai thông và vận hành trôi chảy, nhờ thế, cuộc sống bạn thấm đẫm và ngụp lặn trong dòng chảy tình yêu, và đời bạn không ngừng mới mẻ và phong phú. Còn người kia chừng nào được đánh thức hay tu tập để yêu vô điều kiện thì đó là duyên của họ, không ảnh hưởng gì đến khả năng yêu thương và hạnh phúc của bạn. Bởi tình yêu đôi lứa hay hôn nhân là chuyện của hai người, nhưng học được những bài học để tỉnh thức và trưởng thành trong tình yêu vô điều kiện là chuyện của riêng từng người.

Nếu bạn cầu mong người ấy có tình yêu vô điều kiện – như bạn đã dành một tình yêu vô điều kiện cho họ, bạn mới thấy ổn thỏa cho mình thì đó là dấu hiệu cho thấy bạn không hề có tình yêu vô điều kiện. Nói thẳng ra, điều kiện của bạn là: “tôi yêu anh vô điều kiện nên anh cũng cần như thế với tôi”. Tình yêu vô điều kiện sẽ khiến bạn đủ kham nhẫn để không ngừng trao yêu thương cho đến khi người kia trở thành người có tình yêu vô điều kiện với bạn, hoặc không bao giờ cũng chẳng sao, bởi đơn giản là bạn đã đủ đầy rồi.

Từ đây, để tránh nhầm lẫn, bạn cần nắm được những dấu hiệu của tình yêu vô điều kiện đó là: nâng đỡ, khích lệ, cảm thông thay vì chỉ trích, phê bình hay chê bai người khác; là mang lại sự tích cực cho cuộc sống và người xung quanh mình thay vì phàn nàn, tiêu cực; là đón nhận cuộc sống và đón nhận người mình yêu một cách nguyên vẹn, không yêu cầu người kia thay đổi bất cứ điều gì. Hãy cẩn thận với nhiều cái bẫy mà bạn có thể sập chân, chẳng hạn bạn đề nghị chồng mình ăn mặc chỉn chu hơn vì bạn muốn anh ấy được người khác tôn trọng, hay bạn thuyết phục vợ mình tập gym để giảm cân bởi bạn muốn cô ấy trông đẹp hơn… Đó là cái bẫy tưởng chừng vì người nhưng đích thực là vì mình.

Một lần nữa, người có tình yêu vô điều kiện là người luôn biết mang niềm vui vào cuộc sống, đón nhận mọi thử thách trong đời hay trong hôn nhân để trưởng thành chứ không đổ tội cho nửa kia hay cho hoàn cảnh và cho đó là cớ khiến hôn nhân gãy đổ. Từ đó, tình yêu vô điều kiện chỉ có ở người tỉnh thức, là người biết đánh thức trái tim yêu bên trong của mình. Chỉ tình yêu đích thực mới xứng đáng được gọi là tình yêu – luôn mang lại sự nâng đỡ, vun đắp, chữa lành và tạo ra năng lượng tích cực cho đời, cho người.

Và niềm hi vọng cho tất cả chúng ta là tình yêu đích thực hay chính là tình yêu vô điều kiện không phải nơi núi cao hay vực sâu nào đó, nhưng nó có sẵn ngay bên trong chính mình. Tình yêu vô điều kiện cũng hiện thân nơi sự quan tâm, yêu thương, chăm sóc, chở che, nói lời ngọt ngào âu yếm… mà chúng ta dành cho nhau trong mối quan hệ của mình. Nhưng cái khác ở đây chính là những điều đó xuất phát từ lớp vỏ cái tôi của bạn hay từ linh hồn thuần khiết bên trong bạn. Bạn có quyền mong muốn nửa kia của mình đẹp hơn, thành đạt hơn… nhưng không gắn hạnh phúc của mình vào kết quả của mong muốn đó. Hãy liên tục tập quan sát thật sâu và kết nối với bên trong chính mình để luôn phân định được đâu là thúc giục của cái tôi, đâu là tiếng nói của tình yêu đích thực. Dần dần, bạn sẽ bóc được lớp vỏ cái tôi để tiến vào sâu bên trong mình – nơi tình yêu đích thực hiện diện trọn vẹn.

Đánh thức tình yêu đích thực bên trong mình là một hành trình mà chúng ta cần rèn luyện và thực hành liên tục mỗi ngày. Và tình yêu đích thực ấy không nằm ở cuối hành trình, nhưng nó nằm ngay trong từng bước chân của bạn. Chắc chắn, có những khoảnh khắc trong đời bạn đã từng sống trong vùng tình yêu đích thực, đó có thể là lúc bạn ôm đứa con bé bỏng của mình vào lòng trong niềm hạnh phúc trong trẻo nhất, đó cũng có thể là lúc bạn tha thứ cho đứa con hư hỏng của mình bằng một tình thương vô điều kiện… Tôi tin chắc rằng ai ai cũng từng trải qua những giây phút trong vùng tình yêu tuyệt vời ấy rồi. Nhưng thứ hạnh phúc ấy không phải chạm tới rồi là có được mãi mãi, mà rất cần chúng ta tỉnh thức và kết nối với bên trong của mình từng giây, từng giây. Mỗi một giây tỉnh thức là mỗi một giây được sống trong vùng tình yêu đích thực.

Với nhận thức về tình yêu đích thực đúng đắn như thế, khi cuộc sống hay mối quan hệ của chúng ta lỡ có xảy ra đổ vỡ thì hãy biết rằng đó là bởi ta chưa chạm được tình yêu đích thực. Thế nên trong mọi trường hợp, đừng bao giờ nhân danh tình yêu mà phán xét, đổ lỗi, chà đạp hay gây đau khổ cho nhau bởi tình yêu đích thực thì không thất bại bao giờ.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

HỒI ĐÓ TA TƯỞNG TA YÊU NHAU

Nhớ lại khoảng thời gian tuyệt đẹp khi ta mới bắt đầu một mối quan hệ yêu đương, chẳng ai phủ nhận rằng đó không phải là tình yêu. Cho đến khi ngã gục đớn đau trong cuộc hôn nhân của chính mình rồi, vẫn không ít người bảo rằng tình yêu đó đã mất đi.

Nhưng bạn có biết một sự thật: chúng ta đã chẳng hề yêu thương gì nhau ngay từ đầu. Làm gì có để mà mất? Bởi nếu đã bắt đầu bằng tình yêu, chắc chắn chúng ta sẽ kết thúc nó trong yêu thương. Đương nhiên, tôi nói về tình yêu đích thực.

Hồi đó ta đến với nhau không phải vì tình yêu đích thực, nhưng là vì được thỏa mãn những nhu cầu người kia đáp ứng cho mình. Sao con tim có thể không thổn thức và ‘ngã gục’ khi đang cô đơn, thiếu thốn và thèm khát yêu thương thì có người đến để chăm sóc, tung hô, ngợi khen, săn đón, thủ thỉ, làm tất cả những gì mình thích, đáp ứng cả nhu cầu về thể xác cho mình nữa?

Ta cần, người kia cho. Người kia cũng cần, ta cho. Ngoài việc đổi chác nhu cầu lẫn nhau, làm gì có dấu hiệu nào cho thấy có một tình yêu thật sự giữa một cặp đôi đang quấn quýt nhau?

𝑽𝒂̣̂𝒚 𝒕𝒂̣𝒊 𝒔𝒂𝒐 𝒄𝒂̉𝒎 𝒙𝒖́𝒄 𝒕𝒉𝒂̆𝒏𝒈 𝒉𝒐𝒂?

Khi một nhu cầu nào đó được đáp ứng thì đương nhiên chúng ta thấy thoải mái, vui sướng. Mà ở đây không chỉ có 1, mà có thể nhiều nhu cầu được đáp ứng. Hơn thế nữa, khi gần gũi nhau về thân xác sẽ giúp giải phóng hầu hết các hormone và chất dẫn truyền thần kinh như Endorphin, Oxytocin, Serotonin… giúp đem đến những cảm xúc tích cực, tạo cảm giác thỏa mãn và hưng phấn tột cùng.

𝑉𝑎̣̂𝑦 𝑡𝑎̣𝑖 𝑠𝑎𝑜 đ𝑒̂́𝑛 𝑣𝑜̛́𝑖 𝑛ℎ𝑎𝑢 𝑡ℎ𝑖̀ 𝑡ℎ𝑎̂́𝑦 𝑚𝑖̀𝑛ℎ đ𝑒̣𝑝 ℎ𝑜̛𝑛, 𝑐𝑎𝑜 𝑞𝑢𝑖́ ℎ𝑜̛𝑛?

Là vì chúng ta được khen ngợi, được công nhận, được ngưỡng mộ… từ đó sinh ra chuyện ta cảm thấy mình giá trị. Ngoài ra, ở bên cạnh để chăm sóc, bảo bọc, che chở, lo lắng… cho một người phụ nữ sẽ khiến người đàn ông thấy mình nam tính và mạnh mẽ hơn. Còn các chị ở bên các anh bỗng muốn trở nên dịu dàng, đằm thắm, xinh đẹp, tinh tế, giỏi giang hơn… và cảm thấy mình nữ tính hơn.

𝑉𝑎̣̂𝑦 𝑡𝑎̣𝑖 𝑠𝑎𝑜 𝑘ℎ𝑖 𝑏𝑒̂𝑛 𝑐𝑎̣𝑛ℎ 𝑛ℎ𝑎𝑢 𝑡𝑎 𝑡ℎ𝑎̂́𝑦 𝑚𝑢𝑜̂́𝑛 𝑠𝑜̂́𝑛𝑔 𝑡𝑜̂́𝑡 ℎ𝑜̛𝑛, 𝑚𝑢𝑜̂́𝑛 𝑐𝑜𝑛 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 𝑚𝑖̀𝑛ℎ 𝑡𝑢𝑦𝑒̣̂𝑡 𝑣𝑜̛̀𝑖 ℎ𝑜̛𝑛?

Đầu tiên phải kể đến những hóa chất hưng phấn làm mình tích cực hơn. Thứ 2 là vì mình muốn làm đẹp lòng người kia: muốn tài giỏi, muốn tử tế, muốn đàng hoàng hơn… để ghi điểm và để được công nhận.

Tất cả những biểu hiện đó cũng giống với bên ngoài của một người yêu thương bằng tâm hồn thuần khiết nên chúng ta vẫn thường hay nhầm lẫn. Tuy nhiên, nó rất khác nhau về động lực bên trong. Những cái muốn đó nếu đi từ cái tôi sẽ có động lực muốn chiều lòng và chinh phục người kia hơn, chứ không phải trao đi vô điều kiện từ một tâm hồn thuần khiết với mong muốn hoàn thiện chính mình.

Thông qua tất cả những biểu hiện có vẻ rất tuyệt đẹp như thế, mình tưởng mình yêu nhau chứ nào phải tình yêu đích thực? Đơn giản, đó là trò đổi chác!

Nhiều người bị cuốn vào thứ cảm xúc của việc thỏa mãn nhu cầu mà luôn lý giải đó là tình yêu đích thực. Trong nhiều cuộc cãi nhau, chúng ta vẫn hay nói với vợ hoặc chồng của mình rằng: “Tôi làm điều đó là vì em/vì anh”. Đó là dấu hiệu rất rõ của một tình yêu lệ thuộc. Khi chúng ta phải gào lên câu đó, tức là chúng ta đang cảm thấy mình cho đi nhưng không được đáp lại như mong đợi. Vậy thì làm sao có thể gọi là tình yêu đích thực?

𝑆𝑎𝑢 đ𝑎̂𝑦 𝑙𝑎̀ 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑠𝑜̂́ 𝑐𝑎̂𝑢 ℎ𝑜̉𝑖 𝑔𝑜̛̣𝑖 𝑦́ đ𝑒̂̉ 𝑚𝑜̂̃𝑖 𝑐ℎ𝑢́𝑛𝑔 𝑡𝑎 𝑡𝑢̛̣ 𝑥𝑒́𝑡 𝑚𝑖̀𝑛ℎ 𝑙𝑎̣𝑖 𝑥𝑒𝑚 𝑡𝑖̀𝑛ℎ 𝑐𝑎̉𝑚 𝑐𝑢̉𝑎 𝑚𝑖̀𝑛ℎ đ𝑎𝑛𝑔 𝑙𝑒̣̂ 𝑡ℎ𝑢𝑜̣̂𝑐 ℎ𝑎𝑦 đ𝑖 𝑡𝑢̛̀ 𝑡𝑖̀𝑛ℎ 𝑦𝑒̂𝑢 𝑡ℎ𝑢𝑎̂̀𝑛 𝑘ℎ𝑖𝑒̂́𝑡:

  • Nếu không còn người kia nữa, bạn còn động lực vươn đến thành công hay không?
  • Nếu người kia bỏ bạn, bạn còn muốn duy trì thể dục thể thao cho mình đẹp không?
  • Nếu người kia không khen ngợi hay ghi nhận bạn, bạn có còn muốn nỗ lực làm những điều tốt đẹp?
  • Nếu người kia chia tay bạn, bạn có đang sống tốt đẹp như bạn đang sống?
  • Nếu đi chơi không có người kia, bạn có thấy vui không?
  • Nếu bạn đang yêu đời mà thiếu người kia, bạn có thấy cuộc đời mình vẫn đẹp không?…

Nếu không có người kia mà bạn vẫn sống như bạn đang sống, vui như bạn đang vui, phát triển bản thân như bạn đang phát triển, chăm sóc bản thân mình như bạn đang chăm sóc… tức là tình yêu trong bạn đã được đánh thức. Nếu ngược lại, thì tình cảm ấy đến từ cái tôi, từ sự lệ thuộc của bạn vào người ấy.

Hệ quả của tình yêu lệ thuộc là sự ràng buộc nhau, o ép nhau, siết chặt nhau bằng giấy đăng ký kết hôn; giam cầm nhau bằng luật pháp hay những qui định tôn giáo; hăm dọa hạ bệ uy tín nhau; tranh giành con cái, tài sản; kể công kể tội để sát phạt nhau…

Việc chúng ta đi đến hôn nhân, đó chỉ mới là bước khởi đầu cho hành trình trưởng thành trong tình yêu lẫn mối quan hệ, nhưng thường thì chúng ta lại tưởng rằng mọi thứ đã xong. Ảo tưởng lớn nhất của không ít người là luôn nghĩ rằng mình đã biết yêu. Từ dó dẫn đến việc lẽ ra cần chuẩn bị cho mình một tâm thế để đi vào bước khởi đầu cho tốt đẹp: sẵn sàng rèn luyện, học tập, trải qua đau đớn, dũng cảm thay đổi và giúp đỡ nhau… thì chúng ta bắt đầu bước vô hôn nhân bằng việc tăng cường siết trói, theo dõi, canh me, tận thu của nhau… để bảo đảm các nhu cầu cần được đáp ứng của mình. Những thứ tình cảm dựa trên cái tôi thì sinh ra kiểm soát, đổ tội ,xét đoán, tự vệ, tấn công, không nhận trách nhiện bản thân, càng ngày càng ích kỷ, gây tổn thương nhau và rất dễ bị thương tổn.

Hậu quả của việc đến với hôn nhân không có tình yêu đích thực mà tưởng yêu đó là sự gãy đổ hôn nhân. Nhưng điều nghiêm trọng hơn là từ gãy đổ đó, chúng ta rất dễ đánh mất niềm tin vào cuộc sống, vào người khác phái và vào hôn nhân. Ngoài ra, nếu cuộc hôn nhân đó không gãy đổ vì chúng ta chấp nhận chịu đựng nhau, thì chúng ta bắt đầu tìm cách giải quyết các nhu cầu không được đáp ứng và những cảm xúc tiêu cực nảy sinh trong hôn nhân không có tình yêu đích thực qua những ngã khác để duy trì vỏ bọc hôn nhân xảo trá.

Vì vậy, hãy can đảm nhìn lại mối quan hệ của mình xem liệu rằng chúng ta có thật sự trao cho nhau một thứ tình cảm xuất phát từ tình yêu thuần khiết, hay cứ ngỡ mình yêu mà không phải vậy.

Và dẫu thế nào, chúng ta cũng không bao giờ mất đi niềm hi vọng. Bởi ta luôn có thể trưởng thành từ những thất bại, đau đớn, gãy đổ… và bắt đầu hành trình rèn luyện yêu thương ngay lúc này.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

TÌNH YÊU CÓ BAO GIỜ THIẾU THỐN?

Thuở mới sinh cho đến thời niên thiếu, chúng ta gắn kết rất chặt và rất sâu với ba mẹ hoặc người trực tiếp nuôi dưỡng mình. Chúng ta không lạ gì với những câu nói ngây thơ trong trẻo của một số bạn nhỏ rằng, lớn lên con sẽ không lấy chồng/ lấy vợ, vì con muốn dành hết tình yêu cho ba/mẹ. Chúng nghĩ rằng, tình yêu khi chia sẻ cho nhiều người sẽ làm giảm bớt đi nơi mỗi người.

Khi đến tuổi lập gia đình, chúng ta đi theo tiếng gọi của tình yêu đôi lứa và quên mất lời “hứa hẹn” chắc nịch thời mới tí tuổi đầu kia với ba mẹ mình. Bước vào hôn nhân, chúng ta yêu vợ thương chồng của mình hết mực, rồi chúng ta nhận ra mình vẫn không giảm sút tình yêu dành cho mẹ cha.

Đến lúc sinh con đầu lòng, chúng ta bỗng thấy tình yêu dành cho con mình sao lớn lao không gì sánh được. Yêu con, lại càng thấy yêu hơn nửa kia của mình bởi đó là kết quả ngọt ngào của tình yêu. Yêu con, lại càng thấy thương mẹ thương cha quá đỗi vì từ đây chúng ta đã có thể cảm nhận được “Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.”

Tưởng chừng tình yêu lớn lao ấy đã được “vét sạch” để đổ dồn vào đứa con đầu lòng thì chẳng còn chỗ nào để dành cho ai khác nữa. Vậy mà khi đứa con thứ hai chào đời, vẫn nguyên vẹn một tình yêu như thế, không hề suy suyễn, không thể so sánh và cũng không làm vơi cạn hay sứt mẻ gì với những người ta đã yêu thương.

Chúng ta mang trái tim đập những nhịp đập của yêu thương ấy vào cuộc sống, qua công việc, qua những mối quan hệ trong đời và lan tỏa tình yêu đó ra khắp mọi người xung quanh – anh chị em, bạn bè, đồng nghiệp, khách hàng, đối tác, người xa lạ… qua sự sẻ chia, nâng đỡ, đồng hành, chung tay… để góp phần làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Để rồi khi về nhà vào cuối mỗi ngày, chúng ta càng thấy yêu thương hơn gia đình của chính mình.

Bạn có nhận ra tình yêu càng cho đi thì càng lớn lên? Tình yêu càng mở rộng thì càng trở nên vĩ đại?

Bàn tay hay trái tim con người nhỏ bé và hữu hạn, vì thế đừng nắm giữ, đừng khép chặt lại để trở thành nơi cất giữ – bởi bạn sẽ không nắm giữ được bao nhiêu, mà hãy mở ra để trở thành đường dẫn – để tình yêu luôn tràn đầy và tuôn trào qua bạn. Đương nhiên, đường dẫn ấy phải luôn được kết nối với Nguồn Tình yêu – để không bao giờ cạn!

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu