VÌ SAO CHÚNG TA CẦN TÌNH YÊU?

Tình yêu là điều mà ai cũng kiếm tìm trong đời. Dẫu có thể ai đó đã trải qua những long đong lận đận trên đường tình, con tim đã khép lại cùng với những tổn thương, nhưng khát khao về một tình yêu thì chẳng bao giờ nguôi. Có thể bạn thấy lòng mình đã nguội, con tim mình đã khóa cửa, cảm xúc mình đã chai sạn nhưng hãy biết rằng, cứ còn sống là bạn còn khao khát yêu thương dẫu bạn có ý thức hay thừa nhận nó hay không. Vì sao? Bởi vì chúng ta là những con người thật sự thiếu thốn tình yêu.

Chúng ta vốn được sinh ra từ một tình yêu thuần khiết, đó là nơi đủ đầy, hoan lạc, bình an, lành mạnh, tinh khôi… Càng lớn lên, trải qua những tổn thương, chúng ta dần dần rời ra nguồn tình yêu đích thực ấy và chúng ta trở thành những người thiếu thốn và đói khát yêu thương.

Trong tình trạng thiếu thốn và xa vắng tình yêu đích thực, chúng ta nảy sinh ra nhiều nhu cầu cần được đáp ứng, và ta đi tìm sự bù đắp bên ngoài, nơi người khác. Vì thế, nếu bước vào một mối quan hệ, chúng ta sẽ biến nó trở thành một cuộc trao đổi – đáp ứng nhu cầu lẫn nhau – hơn là để trao đi và lan tỏa yêu thương.

Chúng ta cần được nghe đối phương liên tục “tuyên xưng tình yêu” dành cho mình, bằng không chúng ta lo lắng, hoang mang và ngờ vực rằng liệu người ấy có còn yêu mình không mà chẳng nghe nói.

Chúng ta cần được đối phương đề cao và khen ngợi, bằng không chúng ta sẽ cảm thấy mình kém cỏi, thua xa bạn bè hoặc đồng nghiệp của người ấy và rồi dần dần mất tự tin.

Chúng ta cần được ôm ấp, vuốt ve và thổi vào tai những lời âu yếm, bằng không chúng ta cảm thấy mình dường như chẳng còn sức hấp dẫn và quyến rũ…

Khi được đáp ứng những nhu cầu của mình, chúng ta thấy đời mình tươi đẹp, thỏa mãn, đáng sống, có giá trị, đáng tự hào… Khi nhu cầu không được đáp ứng, ta như con nghiện lên cơn. Và đương nhiên, ai cho ta “thuốc”, giúp ta “cắt cơn”, ta lệ thuộc vào. Điều vô vọng ở đây là sự thiếu thốn này không bao giờ có thể làm cho thỏa mãn được bởi đó là sự thiếu đói của cái tôi tổn thương.

Một khi sự đáp ứng nhu cầu qua lại trong một mối quan hệ bị trục trặc, sự gãy đổ diễn ra. Ta ôm hết mọi nhu cầu cần được đáp ứng cùng với vết thương của mình lê lết đi tìm một nguồn đáp ứng khác. Bi kịch là khi cắt sự lệ thuộc vào nguồn này, chúng ta sẽ lệ thuộc vào một nguồn khác, mà nguồn nào thì cũng sẽ cạn không sớm thì muộn. Chỉ có một nguồn yêu thương sâu thẳm bên trong ta mới là nguồn vô tận và không đòi hỏi ngược lại.

Vì thế, mấu chốt mọi vấn đề là bản thân từng người phải tìm về nguồn vô tận bên trong chính mình, từ đó, mọi nhu cầu của chúng ta dễ dàng được đáp ứng. Để khi bước vào bất cứ mối quan hệ nào, ta mang một con tim đủ đầy để luôn sẵn sàng trao đi mà không đòi hỏi. Đó là cách duy nhất để ta không lệ thuộc, không dích mắc trong mọi mối quan hệ của mình.

Khi hai tâm hồn đủ đầy đến với nhau, tình yêu sẽ cộng hưởng, lan tỏa và làm phong phú thêm cho cuộc đời mỗi người. Khi ấy, chúng ta vẫn cần nhau nhưng không lệ thuộc, chúng ta trao cho nhau tự do thay vì trói buộc nhau trong nhà tù hôn nhân. Khi ấy, hôn nhân sẽ là nơi tạo ra phiên bản đẹp nhất của mỗi người. Đó mới chính là tình yêu mà mỗi chúng ta cần hướng đến.

❤ WE ARE LOVE ❤

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

XÓA BỎ KHÁT KHAO TRONG TÌNH YÊU

Khi bạn vẫn còn thèm muốn một điều gì đó, bạn sẽ như mặt trăng bị cuốn theo lực hút của Trái Đất mà chẳng thể tự chủ chính mình. Khát khao ấy như vô vàn rễ nhỏ li ti cắm sâu trong lòng đất của cây cổ thụ mang tên tình yêu, nên cho dù có đốn ngã cái cây thì rễ của nó vẫn sẽ đâm chồi trở lại. Cội nguồn của nó nằm ở thói quen cũ được hình thành bởi những khó khăn mà ta vấp phải. Và cho dù ta có mong muốn được ở trong một mối quan hệ lành mạnh đi chăng nữa thì thói quen cũ này cũng sẽ giành lấy sự kiểm soát cuộc sống và tạo ra cho ta muôn vàn gian khó.

Nếu cứ mãi bị điều khiển bởi những thói quen cũ thì bạn sẽ rơi vào mối quan hệ như ngục tù khác ngay sau khi thoát khỏi một cái trước đó. Điều này cũng dễ dàng thấy được không chỉ trên phim ảnh sách báo mà còn ở ngoài đời thật. Chẳng hạn như việc một người vừa giải phóng mình khỏi cuộc hôn nhân hay quan hệ tồi tệ sẽ rất nhanh chóng sa vào lưới tình với một người cũng chẳng khá hơn là bao. Căn nguyên là do ta chỉ nghĩ rằng người trước đó là nguyên nhân cho mọi khổ đau của mình và chỉ cần thoát khỏi người đó thì ta sẽ có được tự do. Nhưng đáng buồn thay, dù ta có ra khỏi cảnh ngục tù ấy thì cách ta suy nghĩ, hành động và hành xử vẫn không gì thay đổi cả. Chúng ta vẫn bị chi phối bởi thói quen cũ ấy để rồi không chỉ đem đến đau khổ cho người đầu tiên mà còn tạo ra địa ngục trần đời cho người đến sau ấy.

Khi đã biết được nguyên nhân của sự bộc phát ấy là do thói quen cũ đã cắm rễ vào trong tâm căn của ta thì bạn hãy tập đón nhận nó như một vấn đề phải có. Bạn hãy nhẹ nhàng mỉm cười với nó, nắm được bản chất của nó rồi bắt đầu từng bước biến đổi nó. Hãy giữ một đầu óc minh mẫn bởi chỉ khi bạn đủ tỉnh táo, bạn mới hiểu rõ ngọn ngành mỗi hành động của chính bản thân. Hãy lắng nghe bản thân của bạn để nhận ra giọng nói văng vẳng của khao khát do thói quen cũ tạo ra. Khi bắt gặp được giọng nói ấy, hãy bảo nó rằng “Tôi biết bạn là ai và tại sao bạn lại xui khiến tôi như vậy. Nhưng tôi cũng biết bạn đến từ những nhận thức sai lầm của mình và tôi cũng không có những thèm muốn đó nên bạn không thể động đến tôi. Ngay cả khi bạn hiện diện ở đây, bạn cũng không thể khiến tôi làm điều đó.” Có tự nhắc nhở bản thân mình như vậy thì bạn mới thấu hiểu được chuyện gì là tốt và chuyện gì là xấu để rồi đừng để bản thân rơi vào vòng lặp ấy. Và khi ta có ý thức hơn về lời nói, suy nghĩ và hành xử của mình thì không chỉ bạn có thể cứu được chính mình mà còn khiến cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn mỗi ngày.

Chỉ khi bạn xóa bỏ được khao khát và rằng buộc ái tình này thì nỗi sợ của bạn sẽ như những hạt bụi nhỏ để gió cuốn bay đi mất. Món quà lớn nhất mà bạn có thể dành cho một nửa của mình là một hiện thân không sợ hãi, không quyến luyến, không ràng buộc. Điều này còn quý giá hơn cả vàng bạc hay tiền tài. Khi cho đi món quà của sự không sợ hãi là khi bạn có thể cảm nhận được giá trị đích thực của tình yêu và có thể nhẹ nhàng mỉm cười trước thách thức và giống tố. Hãy luôn nhớ rằng, mọi chuyện trên đời đều là vô thường, khi khoảnh khắc trôi đi, người bạn yêu cũng ngoảnh bước rời xa bạn, nhưng với một trái tim không sợ hãi và không ràng buộc thì hạnh phúc vẫn sẽ bên bạn. Một tình yêu thật sự là một tình yêu không sợ hãi, không khao khát, không biên giới và không có đau khổ. Tình yêu thật sự sẽ khiến bạn cảm thấy bản thân mình hoàn thiện mà chẳng phải nhờ đến một ai khác hay một tác động nào đó từ bên ngoài. Tình yêu đích thực sẽ như ánh nắng mặt trời, sưởi ấm con tim cho tất cả mọi người trên thế giới này.

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu

BẠN CÓ SẴN SÀNG “CÚNG DƯỜNG” NỬA KIA CỦA MÌNH CHO “NGƯỜI” KHÁC?

❤Sinh ra trong cuộc đời này, chúng ta đã được nhận rất nhiều, nhận một cách vô điều kiện. Đó là sự sống, là tài năng, là thế mạnh, là phẩm giá, là tình yêu… Và ơn gọi của chúng ta là đáp lại ơn ban đó bằng cách trao ban [tất cả những gì nơi ta] vô điều kiện trong cuộc đời này.

👉Nhưng rồi, chúng ta lại dễ dàng dính mắc vào những điều ta gọi là “của tôi” – sự sở hữu. Chính sự sở hữu đã làm cho ta ngăn chặn lại dòng chảy của mọi điều tốt lành và sự dư dật trong vũ trụ này.

🌍Khi cho đi một điều gì đó, như làm từ thiện chẳng hạn, nhiều khi ta không nhận ra động cơ nào bên trong mình thúc giục. Khi làm từ thiện để thấy mình là người tốt thì đó cũng là một động cơ vì mình chứ không phải vì người, và chắc chắn điều đó không mang lại sự an lạc cho bản thân, mà nó chỉ là “thức ăn” nuôi dưỡng cho “cái tôi” của mình mà thôi.

🎎Rõ thấy nhất là trong tình yêu, ta muốn cho đi để được nhận lại. Ta dùng “mồi” yêu thương để câu được con cá yêu thương. Thử nghĩ xem, chẳng phải rất khó để câu một con cá đã “no bụng”, và nếu bạn là một con cá no bụng, bạn rất khó bị mắc câu?

🤭Tôi hay đùa với vợ tôi rằng: “Em muốn anh yêu em vô điều kiện hay có điều kiện?”
Cô ấy bảo: “Tất nhiên là vô điều kiện rồi!”
Tôi cười: “Nếu anh yêu em vô điều kiện, tức tình yêu trong anh được khai thông và tuôn chảy. Anh chính là tình yêu, anh với mọi vật là một. Mà tình yêu vô điều kiện là suối nguồn đại dương tuôn chảy không dành riêng cho ai hết, chảy đến đâu thì vạn vật được tưới tắm tới đó… Nên anh yêu em vô điều kiện tức anh yêu cả vũ trụ này, yêu không chừa một ai, yêu ai cũng như nhau…”

🧘‍♂️Đang tuôn trào vậy thì vợ tôi sầm mặt lại và ngắt lời: “Thôi thôi. Ông làm ơn đừng có chém gió nữa. Tôi chả cần ông yêu tôi vô điều kiện đâu. Yêu có điều kiện dùm cái cho chắc!”🤣

Một câu chuyện… buồn, phải không các bạn?

Khi ta thấy mình thèm khát được yêu thương, ta vét chút yêu thương còn sót lại nơi mình trao cho nửa kia để mong nhận lại được tình yêu từ người ấy. Nếu người kia không đáp lại đúng theo cách mà ta mong đợi, ta điên cuồng và đau đớn biết bao.

💪📖❤Nhưng khi tình yêu của bạn đủ đầy bên trong và lan tỏa ra bên ngoài, bạn có năng lực yêu thương tất cả không trừ một ai, và bạn hạnh phúc khi trao đi tình yêu – bất chấp nửa kia của bạn như thế nào – mà không kỳ vọng hay ràng buộc nửa kia của mình phải đáp lại.

Người khơi được tình yêu đích thực bên trong mình là người không lệ thuộc vào bất kỳ ai để hạnh phúc. Họ đón nhận mọi điều xảy ra như lẽ đương nhiên chúng cần xảy ra. Qua mọi sự kiện hay biến cố, họ tìm thấy kinh nghiệm cho chính mình. Họ luôn biết đi vào bên trong để quan sát thân tâm của mình hơn là phán xét người khác.

Với nửa kia của mình, họ luôn mong muốn người ấy được hạnh phúc. Họ không ngừng trao đi yêu thương và họ cũng không dính vào nỗi sợ có ai khác yêu thương nửa kia của họ. Và một ngày, dẫu nửa kia của họ có “ra đi”, họ vẫn là chính mình, vẫn nguyên vẹn yêu thương bởi họ và tình yêu là một.

Bạn có muốn mình chính là tình yêu? Và bạn có sẵn sàng “cúng dường” nửa kia của mình cho “người” khác?

NGUYỄN ĐỨC QUỲNH

Người đánh thức tình yêu